Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 174: Xuyên thành chú vẹt nhỏ được nam phụ làm nền nhặt về (19)

Cập nhật lúc: 2026-04-25 11:15:20
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Nguyệt bấm mục từ khóa đang hot, bài đăng đầu tiên hiện là:

Bạn bảo đây là nhan sắc của thí sinh thi vật lý á???

Ảnh kèm theo là hình chụp đội tuyển Trung Quốc tại kỳ thi IPhO. 

Trong bức ảnh rõ nét, thiếu niên chính giữa dáng thẳng tắp, gương mặt tuấn tú. Khác với nụ hướng về ống kính của các thành viên khác, chỉ lặng lẽ về phía , vô tình trở thành tâm điểm của cả khung hình.

Khu bình luận lập tức bùng nổ.

【Bạn  đây là đội tuyển quốc gia thi vật lý á? Chắc ảnh concept debut của nhóm nhạc nam chứ???】

【Cứu với! Đây là nam chính tiểu thuyết bước đời thật !】 

【Hahahaha… hóa sinh đời chỉ để NPC cho đủ . Ông trời rốt cuộc đóng cánh cửa nào của họ ?】

【Trời ơi, trai vị trí trung tâm là ai thế! Ba phút, cần bộ thông tin của !】

【Năm nay đội tuyển quốc gia mạnh thật sự, đặc biệt là giữa, điểm tổng cả lý thuyết lẫn thực nghiệm đều nhất】

……

Minh Nguyệt ngớt, còn tiện tay chụp mấy bình luận thú vị gửi cho Trì Tự. 

【Trì Tự, mau xem , bao nhiêu đang khen trai !】

【Hừm hừm~ coi như họ mắt đấy.】

Chuyến bay từ Thụy Sĩ hạ cánh xuống Hải thị, Trì Tự mở điện thoại lên lập tức khung chat với Minh Nguyệt.

Khi mạng , hàng loạt tin nhắn lập tức dồn dập bật lên.

Trì Tự lướt tay màn hình, ánh mắt từ xuống dừng ở mấy chữ “ trai, mắt ”, đầu ngón tay khẽ co .

Huấn luyện viên đội tuyển quốc gia phía nhận tụt phía , gọi mấy tiếng mà thấy đáp, đành đầu tìm.

“Trì Tự, đang xem gì đấy?”

Trì Tự tắt màn hình điện thoại, nhét túi áo khoác, giọng bình thản đáp: “Không gì.”

Minh Nguyệt ngủ một giấc trưa dậy, đến khi thấy tin nhắn trả lời của Trì Tự thì là bốn giờ chiều. Cậu đến Hải thị, tối sẽ về tới nhà.

Cô vội vàng bật dậy, một chiếc váy hai dây phối bèo màu hồng nhạt, tiện tay b.úi tóc thành một b.úi tròn bồng bềnh.

Chưa bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa mở khóa.

Minh Nguyệt chân trần chạy huyền quan, thấy Trì Tự đẩy cửa bước .

Chàng thiếu niên phong trần mệt mỏi, vali còn dán nhãn ký gửi của chuyến bay quốc tế. Khi ánh mắt rơi xuống Minh Nguyệt, rõ ràng khựng một nhịp, vành tai cũng đỏ lên thấy rõ bằng mắt thường.

“Chào mừng về nhà!” Minh Nguyệt nhào tới định giúp xách hành lý, nhưng Trì Tự giữ , một tay đỡ lấy vai cô.

“Sàn lạnh.” Cậu nhíu mày đôi chân trần của cô, cúi xuống lấy dép từ tủ giày, xổm xuống, “Đi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-174-xuyen-thanh-chu-vet-nho-duoc-nam-phu-lam-nen-nhat-ve-19.html.]

Minh Nguyệt ngoan ngoãn xỏ chân dép, chợt phát hiện balo của Trì Tự treo một món quà lưu niệm lạ, một chú vẹt gỗ Thụy Sĩ chạm khắc tinh xảo.

“Cho  ?” Mắt cô sáng lên. 

Trì Tự gật đầu, lấy từ trong balo một chiếc hộp nhung đen, “Còn cái nữa.”

Trong hộp là một chiếc đồng hồ nữ mặt vàng hồng. Minh Nguyệt chỉ liếc qua thích ngay, còn hợp với chiếc váy cô đang mặc hôm nay.

Cô nâng niu rời tay, lập tức đeo thử lên cổ tay. Loay hoay cài mấy vẫn xong, cuối cùng vẫn để Trì Tự giúp cô đeo .

Buổi tối, hai ngoài ăn một bữa buffet lẩu nướng để chúc mừng giành huy chương vàng.

Trì Tự về nhà nghỉ hai ngày gọi tham gia NOI. Sau khi tiếp tục giành huy chương vàng, tháng Tám còn IOI. Gần như hơn nửa kỳ nghỉ hè của đều trôi qua trong việc ôn luyện và thi đấu.

Trước khi khai giảng, Trì Tự “ôm trọn” bộ huy chương vàng ở cả hai lĩnh vực: vật lý và tin học. Cậu cũng nhờ “Kế hoạch bồi dưỡng nhân tài xuất sắc” mà miễn thi đại học, nhập học sớm Thanh Bắc.

Quyết định của khiến các thầy cô ở trường Nhất Trung tiếc nuối thôi. Nếu năm thứ ba Trì Tự vẫn còn học ở trường, thể tiếp tục đại diện trường thi, thậm chí gần như chắc chắn sẽ giành luôn danh hiệu thủ khoa khối tự nhiên của tỉnh Z.

Minh Nguyệt cũng ngờ Trì Tự nhảy lớp, thẳng năm nhất đại học. Dù thì trong nguyên tác, ba năm cấp ba của vẫn theo lộ trình bình thường, cuối cùng đỗ Thanh Bắc với phận thủ khoa kỳ thi đại học.

Dĩ nhiên, cũng thể là vì trong cốt truyện gốc, Trì Tự còn kèm cặp Quý Vân Bạch, nên mới chọn nhảy lớp.

Dù thế nào nữa, tuyến truyện của Quý Vân Bạch hiện tại lệch hẳn, còn giống ban đầu nữa.

Lần nữa đặt chân đến Kinh thị là một mùa hè oi ả.

Khác với đến đây mùa đông để tham gia huấn luyện, Trì Tự trực tiếp mua một căn hộ gần trường.

Nửa năm qua nhận ít dự án freelance, tiền kiếm đủ để trả tiền đặt cọc mua nhà.

Căn hộ Minh Nguyệt cùng thiết kế nội thất, nhưng khi thiện và thể dọn ở, hai vẫn tạm thời thuê nhà bên ngoài.

Trì Tự theo học chuyên ngành Khoa học máy tính của lớp Diêu thuộc Thanh Bắc. Ngày đầu khai giảng, Minh Nguyệt còn đặc biệt biến thành hình dạng một chú vẹt, lẽo đẽo theo dạo quanh trường một vòng.

Trong mạch truyện gốc, nam chính Lục Sầm Phong cũng là sinh viên Thanh Bắc, còn là đàn của Trì Tự, một kẻ ngoài mặt ôn hòa, trong lòng thâm độc, đúng kiểu ngụy quân t.ử. Bề ngoài thì vẻ quan tâm đàn em, nhưng lưng tiếp cận Quý Vân Bạch, lợi dụng cô để đ.á.n.h cắp thành quả của Trì Tự.

Ban đầu, khi thấy cái tên trong danh sách lớp của Trì Tự, Minh Nguyệt còn thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ đến buổi chiều, đụng trong hoạt động tuyển thành viên của các câu lạc bộ.

Hai ngang qua một dãy bàn đăng ký, một giọng nam ấm áp, ôn hòa bỗng cất lên gọi Trì Tự :

“Bạn học, hứng thú gia nhập câu lạc bộ máy tính của chúng  ?”

Minh Nguyệt cảnh giác đ.á.n.h giá mặt. Chàng trai diện mạo thanh tú, nho nhã; mặc áo sơ mi trắng chỉnh tề, đeo kính gọng, nụ ôn hòa đủ, quá phô trương. 

là Lục Sầm Phong, năm hai. Cậu là Trì Tự ? xem video thi IOI của , ấn tượng.”

Ánh mắt Trì Tự lạnh nhạt lướt qua , bước chân hề dừng : “Không hứng thú.” 

Nụ mặt Lục Sầm Phong khựng , rõ ràng ngờ sẽ từ chối thẳng thừng như .

Minh Nguyệt đầu liếc , bắt gặp tia âm trầm lóe lên trong đáy mắt .

Cô ghé sát tai Trì Tự, lích chích nhỏ: “Trì Tự, dạng lành gì, ở trường nhớ tránh xa nhé!”

Trì Tự khẽ xoa đầu cô, nhẹ giọng đáp: “Ừ.”

 

Loading...