Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 168: Xuyên thành chú vẹt nhỏ được nam phụ làm nền nhặt về (13)

Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:15:39
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin Trì Tự chọn đội tuyển tỉnh đương nhiên cũng lan khắp khuôn viên Nhất Trung. Nhất thời, trở thành tâm điểm bàn tán của .

Theo lời những học sinh cùng tham gia vòng bán kết với kể , Trì Tự chỉ nộp bài sớm ít nhất một tiếng mà còn đạt điểm tuyệt đối. Với trình độ , nếu gì bất ngờ thì sẽ đội tuyển quốc gia, năm thể đại diện đất nước thi, tuyển thẳng Thanh Bắc.

Cùng lúc đó, các thầy cô bộ môn cũng đặt kỳ vọng cao hơn Trì Tự, đặc biệt là những giáo viên phụ trách mảng thi đấu học thuật.

Thầy dạy Vật lý còn đặc biệt chuẩn cho một tài liệu nâng cao độ khó lớn hơn, đồng thời khích lệ: “Trì Tự, hãy chuẩn thật cho vòng chung kết, cố gắng tỏa sáng đấu trường quốc vì trường . Có vấn đề gì cứ đến tìm thầy bất cứ lúc nào.”

Giáo viên Tin học thì trực tiếp tìm đến , hỏi hứng thú tham gia Olympic Tin học . Với trình độ lập trình của , tháng mười thể đăng ký tham gia chứng nhận CSP, khi thi xong chung kết Vật lý thì tháng mười hai tiếp tục dự thi NOIP, thời gian xung đột.

Vốn dĩ Trì Tự càng hứng thú hơn với những thứ liên quan đến máy tính, nhận lấy tài liệu thầy Tin học đưa, sẽ cân nhắc đăng ký.

Khi Quý Vân Bạch tin , trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.

Có những , lúc họ đối với bạn thì bạn chẳng để tâm. đến khi họ rời xa bạn , bạn bắt đầu thấy đó chỗ nào cũng .

Hiện tại Quý Vân Bạch chính là tâm trạng như . Nhất là khi còn trở thành đối tượng chú ý, tung hô, sức hút vốn của càng tăng lên từng ngày.

tờ thông báo chúc mừng bảng tin của tòa nhà giảng dạy — Chúc mừng học sinh Trì Tự của trường giành giải nhất cấp tỉnh môn Vật lý và chọn đội tuyển tỉnh.

Bên tờ thông báo còn đính kèm một tấm ảnh thẻ của Trì Tự. Ngũ quan thanh tú, ánh mắt lạnh lùng, giống như thiếu niên bước từ truyện tranh học đường, phá tan ấn tượng rập khuôn của nhiều về học bá Vật lý.

Hiện giờ ở Nhất Trung gần như ai cũng từng qua đại danh của Trì Tự, nhưng vì luôn một một bóng, học sinh thật sự từng gặp nhiều, đặc biệt là những tân sinh cấp mới nhập học lâu.

Tấm ảnh thông báo xuất hiện, độ nổi tiếng của Trì Tự càng tăng cao.

Trước đó, tuyệt đại đa đối với chỉ là kiểu sùng bái như học thần. Sau chuyện , sự sùng bái bắt đầu biến chất, thầm mến mọc lên như nấm mưa.

Ngay cả những biểu hiện từng xem là cô độc, khó gần, từ chối giao tiếp của Trì Tự cũng tô vẽ thành lạnh lùng cá tính.

Đến cả học sinh ở những trường lân cận cũng Nhất Trung một nam thần học bá trai, tính cách lạnh lùng.

Danh tiếng của nổi đến mức đám chim sẻ bạn bè của Minh Nguyệt cũng ríu rít với cô: “Nữ vương bệ hạ, bạn loài của chị giờ nổi tiếng lắm ! Hôm nay em  mấy các nữ sinh gốc cây bàn tán về đấy!” 

đúng ! Em ở nhà ăn cũng tên bao nhiêu !”

bản Trì Tự nhận sự đổi trong thái độ của bạn học đối với . Người việc mà để tâm, trong mắt chẳng khác gì khí. 

Cậu đăng ký tham gia chứng nhận CSP, đến trung tuần và hạ tuần tháng mười vượt qua hai vòng khảo hạch, bắt đầu bước giai đoạn ôn thi kép cho chung kết Olympic Vật lý và Olympic Tin học.

Cuối tháng mười, Trì Tự với tư cách đội trưởng đội tuyển tỉnh lên xe buýt chuyên dụng xuất phát đến Hải Thị. Cậu mang theo quá nhiều hành lý, suốt dọc đường đều cúi đầu sách. 

Xe buýt đến khách sạn tập trung báo danh, theo bảng tên từng tỉnh lượt thủ tục điểm danh, đăng ký nhận phòng.

Trì Tự quẹt thẻ bước căn phòng khách sạn phân cho . Ban tổ chức kỳ CPhO sắp xếp khách sạn bốn , môi trường thoải mái rộng rãi.

Cậu lấy từ vali quần áo giặt và chiếc tổ chim của Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt ngủ suốt một đường xe buýt nên lúc tinh thần phấn chấn vô cùng. Cô ngậm quần áo của bay phòng tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-168-xuyen-thanh-chu-vet-nho-duoc-nam-phu-lam-nen-nhat-ve-13.html.]

Chẳng bao lâu , một thiếu nữ tóc vàng bước từ bên trong, mặc áo màu vàng ngỗng phối với chân váy ngắn jean trắng. Dung mạo xinh rực rỡ đến cực điểm, đôi chân dài trắng thẳng, cực kỳ bắt mắt.

Cô vươn vai một cái, để lộ đoạn eo thon trắng ngần, nũng nịu với Trì Tự đang còn thu dọn hành lý, treo quần áo: “Trì Tự, tối nay chúng ngoài ăn , tiện thể dạo chơi luôn. Đây là đầu tiên  đến Hải Thành đấy!” 

“Được.” Trì Tự đẩy chiếc vali dọn trống tủ cạnh cửa, đóng cửa tủ , lấy một chiếc khẩu trang đưa cho Minh Nguyệt. Đợi cô đeo xong, mới rút thẻ phòng ngoài.

Khi họ xuống tầng một của khách sạn, trong đại sảnh vẫn còn tuyển thủ các tỉnh khác đang tập trung báo danh, hoặc ở khu nghỉ ngơi sách trò chuyện.

Rất nhiều đang xếp hàng, chợt thấy từ thang máy bước một đôi thiếu niên thiếu nữ cực kỳ bắt mắt.

Đặc biệt là cô gái tóc vàng trong đôi đó. Dù che hơn nửa khuôn mặt, cô vẫn đến mức khiến nghẹt thở, như thể tùy tiện một sợi tóc cũng đang phát sáng.

“Đó cũng là tuyển thủ dự chung kết Vật lý giống chúng ? Đội tuyển tỉnh nào thế? Nhan sắc cao quá trời luôn...” Trong đám vang lên tiếng xì xào bàn tán.

Ngay đó nhận Trì Tự liền lên tiếng.

“Đó là Trì Tự, đội trưởng đội tuyển tỉnh Z ? từng xem tư liệu giới thiệu về . Mạnh thần, giống , đều là thí sinh đạt điểm tuyệt đối vòng bán kết, là đối thủ đáng gờm của trận chung kết đấy!”

Thiếu niên gọi là Mạnh thần ngẩng đầu lên. Đôi mắt phượng đuôi xếch, khóe trong cong nhẹ mang vẻ uể oải, nổi bật xa cách, khiến khác dám đến gần.

Cậu thuận theo ánh mắt sang, ánh hờ hững lúc chạm thẳng Minh Nguyệt đang đầu . Tim bất giác tăng tốc, vành tai cũng đỏ bừng lên.

Mạnh Thiên Dữ  chút chật vật dời mắt . Đợi đến khi hồn nữa, chỉ còn thấy bóng lưng cô rời xa.

Sau khoảnh khắc yên lặng quanh đó, từng đợt tiếng hít khí ngắn ngủi vang lên liên tiếp.  

“Đệt! Vừa nãy cô tao ?” Cậu nam sinh đầu húi cua giữa hàng đột ngột chộp lấy cánh tay bạn , giọng kích động đến lạc cả tông, “Mẹ nó chứ, suýt nữa tao quên cả thở!”   

Cậu bạn đeo kính bên cạnh ghét bỏ hất tay . “Bớt dát vàng lên mặt , rõ ràng ánh mắt quét qua cả bên một vòng.”

“Xàm! Cô chính là tao!” Nam sinh đầu húi cua phục, nghển cổ cãi . “Đẹp quá trời! Đôi mắt cứ như ...”

Thấy cả hàng xu hướng sắp cãi , lên tiếng ngăn : “Thôi thôi. Người rõ ràng là bạn trai . Đừng vẻ từng thấy đời như thế, mất mặt đội tuyển tỉnh chúng .”  

“Cãi cái gì mà cãi!” Giáo viên dẫn đội cũng thò đầu từ quầy đăng ký. “Tưởng đây là chợ ? Người tiếp theo qua kiểm tra căn cước!”

Đám đông lập tức im phăng phắc như gà cắt tiết. Chỉ còn bạn đầu húi cua và đeo kính bên cạnh vẫn còn rì rầm to nhỏ.

“Trì Tự của tỉnh Z đúng ? Mối thù cướp vợ đội trời chung, gặp phòng thi phân cao thấp!” 

“Thôi tỉnh . Người xa , tuyên chiến cho ai xem thế? Với Trì Tự vòng bán kết còn điểm tuyệt đối, đội cũng chỉ Mạnh thần mới đủ sức đấu với . Còn , lo , kẻo đến lúc thi xong đội sổ.”

“Cút cút cút, cần quản chắc? Trên phòng thi  chắc chắn hơn !” 

Mạnh Thiên Dữ những lời bàn tán , trong lòng vô cớ thấy bực bội. Cậu tháo cúc cổ áo sơ mi, một tay xách áo khoác dậy, với giáo viên dẫn đội một tiếng bước về phía cửa khách sạn.  

Thiếu niên vốn luôn là tâm điểm đám đông rời , lập tức đội viên gọi với theo: “Mạnh thần, sắp đến giờ ăn tối của khách sạn , thế?”

“Ra ngoài ăn.”

Loading...