Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 165: Xuyên thành chú vẹt nhỏ được nam phụ làm nền nhặt về (10)

Cập nhật lúc: 2026-04-24 21:48:33
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Quý Vân Bạch mặc một chiếc váy liền màu hồng nhạt, mái tóc dài buông vai, trông dịu dàng tinh xảo.

đang với mấy cô gái bên cạnh, ngẩng đầu lên thì ánh mắt khéo rơi bóng dáng thiếu niên quen thuộc, cùng cô gái xinh đến kinh ngạc bên cạnh .

rõ ràng khựng một chút, ánh mắt qua giữa Trì Tự và thiếu nữ , cuối cùng dừng hẳn .

Biểu cảm của Quý Vân Bạch từ kinh ngạc dần trở nên phức tạp, nụ nơi khóe môi cũng cứng ngắc vài phần.

“Đó chẳng Trì Tự ? Cái nhất khối trường .”

Mấy nữ sinh vốn còn đang chấn động vì nhan sắc của thiếu nữ , khi liếc thấy bên cạnh cô liền nghi hoặc lên tiếng.

“Cô gái xinh là bạn gái ?”

Người khác cũng nhận , thuận miệng tiếp lời.

“Bảo giờ từng thấy thiết với cô gái nào trong trường, ngoại trừ... Vân Bạch, chứ?”

Người là bạn quen từ khi phân ban với Quý Vân Bạch, đương nhiên cũng đây cô và Trì Tự thường xuyên cùng học cùng tan học, ít trêu là thanh mai trúc mã.

Giờ thì tính là gì đây?

Người cũ chạm mặt mới?

Thảo nào dạo gần đây Quý Vân Bạch còn cùng Trì Tự nữa.

“Tớ...tớ  .”

Quý Vân Bạch vội vàng thu ánh mắt , đầu óc rối như tơ vò. 

Trì Tự quen cô gái khác từ khi nào? Cô gái đó ngại tự kỷ khiếm khuyết tâm lý ? Kiếp cũng từng bên cạnh Trì Tự xuất hiện phụ nữ nào.

Ánh mắt cô rơi xuống đống túi mua sắm lớn nhỏ đang xách trong tay, tâm trạng càng thêm phức tạp.

Với tình hình hiện tại của Trì Tự, lấy nhiều tiền như để yêu đương tiêu xài phung phí?

Nhìn đống túi mua sắm mới mua ở mấy cửa hàng thời trang nữ đắt đỏ trong trung tâm thương mại, là đồ cho con gái mặc. Vậy mà bạn với lâu như thế, Quý Vân Bạch từng thấy Trì Tự tặng món quà nào.

Càng nghĩ cô càng khó chịu. Ban đầu cô còn cho rằng Trì Tự xa cách là vì con vẹt , giờ thấy rõ ràng là lén lút yêu đương, nên mới cố tình phớt lờ

thừa nhận, nhưng cô gái bên cạnh Trì Tự quả thật quá nổi bật, khiến khác cũng tự thấy thua kém. kiểu như , với Trì Tự hiện tại, liệu yêu nổi ?

máy móc theo bạn bè tìm một cái bàn xuống, nhưng ánh mắt vẫn khống chế mà liên tục liếc về phía Trì Tự.

Quý Vân Bạch thấy chu đáo kéo ghế cho , còn lấy bát đũa và pha nước chấm giúp cô gái

“Vân Bạch, chọn nước lẩu gì?”

Tiếng bạn bè kéo cô về thực tại.

“À... lẩu cà chua là .”

gượng .

Trong quán lẩu băng chuyền, vì sự xuất hiện của Minh Nguyệt mà chỗ kín sạch, ngoài cửa còn xếp hàng dài chờ lượt, cả khu vực náo nhiệt vô cùng.

Minh Nguyệt chọn chỗ trong góc vách che chắn. Cô sốt ruột gắp thức ăn băng chuyền bỏ nồi lẩu cay béo đang sôi ùng ục.

Trì Tự lấy bát đũa cho cô, tới khu gia vị pha hai bát nước chấm mang về.

“Cảm ơn.”

Minh Nguyệt nhận lấy bát nước chấm mà chính cô dặn pha.

Tay Trì Tự chẳng khác gì cái cân, mỗi muỗng gia vị đều đúng thừa thiếu, hương vị giống hệt như Minh Nguyệt tưởng tượng.

“Cậu nếm thử nước chấm .”

Minh Nguyệt gắp viên cá viên nhúng chín bỏ bát nước chấm của .

Trì Tự cúi đầu một cái, cầm đũa gắp viên cá, chấm nước sốt đưa miệng.

“Thế nào?” Minh Nguyệt mong đợi hỏi.

“Ngon.” Cậu thấp giọng đáp.

Minh Nguyệt tủm tỉm cúi đầu ăn tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-165-xuyen-thanh-chu-vet-nho-duoc-nam-phu-lam-nen-nhat-ve-10.html.]

Đám xung quanh bề ngoài thì ăn cơm, thực chất lén quan sát hai . Thấy nữ thần gắp đồ ăn cho thiếu niên bên cạnh, tim ai nấy lập tức vỡ vụn đầy đất.

“Các kìa...” Một nữ sinh hạ giọng thì thầm. “Đại mỹ nữ gắp thức ăn cho Trì Tự đó!”

Quý Vân Bạch ngẩng đầu lên, khéo thấy Trì Tự cúi đầu ăn món bỏ bát .

Đó thật sự là Trì Tự

Người bệnh sạch sẽ và chứng cưỡng chế, đừng ăn đồ khác gắp cho, ngay cả khác chạm đồ của thôi cũng sẽ lập tức lạnh mặt đó?

“Bọn họ chắc chắn đang quen nhỉ?” Một nữ sinh khác hóng chuyện . “Cô gái quá, như b.úp bê Tây . Ghen tị với Trì Tự thật...”

“Chẳng Vân Bạch quen Trì Tự ?” Có chợt nhớ điều gì. “Chắc cô gái đó là ai nhỉ? Nếu quen thì quá...”

Mọi ánh mắt đồng loạt dồn lên Quý Vân Bạch.

cảm thấy cổ họng thắt , cố gượng trả lời:

“Tớ...tớ cũng rõ. Trì Tự ... thích kể chuyện của lắm.” 

Trì Tự giờ từng chủ động chia sẻ bất cứ điều gì. Trước cũng luôn là cô , còn lắng .

từng cho rằng Trì Tự mở miệng là vì chẳng gì đáng kể để . Dù cuộc sống thường ngày của cũng lặp lặp đến mức giờ nào ăn cơm, giờ nào ngủ nghỉ đều chính xác tới từng phút, nhàm chán như một cỗ máy.

Nghĩ đến đó, Quý Vân Bạch bỗng thấy ăn vô.

Trước thái độ của cô với Trì Tự phần nhiều là lợi dụng. Đặc biệt khi dốc sức phụ đạo việc học cho cô , chút dè dặt ban đầu cũng biến mất sạch, chỉ cảm thấy thứ đều là lẽ đương nhiên.

Giờ đây thấy dịu dàng với cô gái khác như , gương mặt Trì Tự dù đặt ở cũng nổi bật như hạc giữa bầy gà, cô mà nảy sinh chút cam lòng.

Minh Nguyệt ăn no xong liền chuẩn rời . Xung quanh ít cũng dậy cùng lúc.

Khi tính tiền, bà chủ quán lẩu còn miễn luôn tiền ăn cho hai , là cảm ơn cô giúp thu hút nhiều khách như . Trước lúc còn nhét cho cô một chiếc khẩu trang.

Minh Nguyệt cảm ơn nhận lấy, đeo lên mặt.

Chiếc khẩu trang màu xanh lập tức che khuất hơn nửa khuôn mặt cô, chỉ để lộ đôi mắt tròn xinh .

Ra khỏi quán lẩu, hai xuống tầng hầm một của trung tâm thương mại, siêu thị lớn.

Trì Tự phụ trách đẩy xe hàng, còn Minh Nguyệt thì lựa tới lựa lui các kệ. Cô cầm một chiếc cốc màu hồng, lấy cho Trì Tự một chiếc màu xanh. Bàn chải đ.á.n.h răng cũng chọn thành một đôi, thêm cả khăn mặt in hình chim nhỏ.

Chọn xong đồ dùng sinh hoạt, họ sang khu quần áo, mua một chiếc váy ngủ mát lạnh trơn mịn.

Cuối cùng mới tới khu đồ ăn vặt.

Minh Nguyệt lấy ít đồ ăn nhanh: mì gói, lẩu tự sôi các loại. Mấy món snack như khoai tây chiên, bánh quy cũng chất đầy một xe đẩy.

Rất nhiều đồ ăn vặt đặt ở tầng kệ cao nhất. May mà Trì Tự cao ráo, dễ dàng với tới lấy xuống cho cô.

Ra khỏi siêu thị, Minh Nguyệt định trở về luôn. Hai tay Trì Tự xách đầy túi lớn túi nhỏ, còn chỗ trống.

Thế nhưng khi khỏi trung tâm thương mại, Trì Tự dẫn cô một cửa hàng điện thoại.

Nhân viên thấy một thiếu niên trai dẫn theo cô gái xinh bước , lập tức lên tinh thần chuẩn sức chào bán mẫu máy mới nhất.

Ai ngờ cô gái xinh cửa hỏi câu đầu tiên:

“Ở đây điện thoại già loại rẻ ? Hiện giờ chương trình khuyến mãi gì? Mua máy sim miễn phí ?”

Nhân viên: “...?”

Trẻ con bây giờ ai cũng tiết kiệm lo liệu gia đình thế ?

Minh Nguyệt thử mấy chức năng cơ bản chiếc điện thoại già mà nhân viên giới thiệu. Có thể lên mạng, xem video, nhắn tin gọi điện, đặt đồ ăn giao tận nơi và mua sắm online, mà giá chỉ vài trăm tệ.

Trì Tự theo sắp xếp của cô, mua một chiếc điện thoại, lắp sim ngay tại chỗ đăng ký gói cước.

Giải quyết xong chuyện điện thoại, Minh Nguyệt chuyển sang khu bán laptop.

Trì Tự hứng thú với máy tính, nhưng chỉ thể chạm máy trong tiết công nghệ thông tin ở trường, điều quả thật chậm trễ thiên phú của .

Hai hỏi han nhân viên thêm một lượt. Trì Tự trực tiếp thử vài chiếc laptop, cuối cùng mua một máy cấu hình cơ bản đủ đáp ứng nhu cầu lập trình nhập môn.

Trước khi về nhà, Minh Nguyệt quan sát xung quanh thấy ai theo, mới bay phòng và bé trong khu vệ sinh, biến trở thành hình dạng con vẹt.

Khi Trì Tự xách hai tay đầy ắp túi đồ trở về cô nhi viện, ngoài dự đoán, nhận ánh mắt kinh ngạc của Tôn Xuân Cầm.

Loading...