Vạn Người Mê Xuyên Thành Pháo Hôi Vạn Người Ghét - Chương 110: Mỹ phụ góa chồng bị hi sinh trong truyện nam tần (19)

Cập nhật lúc: 2026-04-22 19:43:51
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“…Phó Tu Thành, bình tĩnh .” Minh Nguyệt bóp đau cằm, khóe mắt đỏ lên, cố đẩy tay .

Phó Tu Thành nới lỏng lực tay, nhưng ngay đó bế thốc cô lên, đá tung cửa phòng ngủ chính bước .

Cánh cửa khép , cơ thể Minh Nguyệt rơi xuống lớp chăn nệm mềm mại. Cô theo phản xạ dậy, nhưng hai tay giữ c.h.ặ.t đỉnh đầu. Phó Tu Thành đưa tay chạm lên gương mặt cô, giọng bình tĩnh đến mức bất thường:

“Minh Nguyệt, trách em. Chắc chắn là kẻ khác dụ dỗ em. nếu em … tại với ?”

Cô thực sự cảm thấy mất kiểm soát, mà vẫn thể những lời với vẻ mặt bình thản như .

Thấy cô đáp, chỉ trừng mắt , Phó Tu Thành bắt đầu kéo khóa váy ngủ bên hông cô.

“Người đàn ông đó là ai? Cố Thiếu Vũ ? Hay là cái ở Hồng Đỉnh Hiên?”

Chiếc váy ngủ ném xuống đất. Không còn lớp vải che chắn, Minh Nguyệt khẽ run lên, là vì lạnh vì sợ.

“Là đối xử với em đủ ? Em cũng cho, em chạm , cũng cho em thời gian thích nghi. em thể chấp nhận khác, tại chỉ riêng thì ?”

Giọng trầm thấp, như đang tự hỏi chính , nhưng động tác hề dừng .

“Hay là em đang trách ép c.h.ế.t cái chồng của em? Hắn bất tài tham lam, ép ký thỏa thuận. Thua gánh nổi hậu quả, loại như , dù thì sớm muộn cũng trắng tay bàn cược.”

Những lời phía , Minh Nguyệt dần còn rõ. Ý thức như kéo trong hỗn loạn, chỉ còn mơ hồ nhớ những câu hỏi lặp lặp bên tai:

“Ai khiến em dễ chịu hơn?”

“Là ?”

Sau đó, gian đổi sang tấm gương lớn trong phòng đồ.

“Ở đây… em từng như ?”

Cằm cô nâng lên.

“Mở mắt , cho rõ.”

Minh Nguyệt chỉ hận thể ngất cho xong, hổ tức giận.

……

Sáng hôm , theo lẽ thường giờ Phó Tu Thành đến công ty, nhưng hôm nay vẫn còn giường.

Thấy cô tỉnh, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc cô, giọng điệu khôi phục vẻ ung dung như thường:

“Dậy ? Hôm nay cùng dự một buổi tiệc.”

Minh Nguyệt , nhưng vẻ mặt thì rõ ràng cho phép cô từ chối. Sự mất kiểm soát tối qua một nữa khiến cô nhận sự đáng sợ của đàn ông , tất cả sự ôn hòa và nhẫn nhịn , lẽ chỉ là lớp vỏ ngụy trang.

Bữa trưa do Avery sắp xếp, là nguyên liệu cao cấp, đầu bếp lương cao chế biến, nhưng Minh Nguyệt ăn mà chẳng thấy vị gì. Cô , buổi tối một bữa tiệc bình thường, mà là gia yến của nhà họ Phó.

Nhà họ Phó là một gia tộc lâu đời ở Đế đô, truyền thừa hơn trăm năm, gia phong nghiêm cẩn, cực kỳ coi trọng lễ nghi. Dù chỉ là gia yến nửa năm một , nhưng từ dòng chính đến chi nhánh đều tham dự với thái độ trang trọng nhất. Những giống như những nhánh rễ ăn sâu của một đại thụ, mỗi đều chỗ vững chắc trong các lĩnh vực khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-xuyen-thanh-phao-hoi-van-nguoi-ghet/chuong-110-my-phu-goa-chong-bi-hi-sinh-trong-truyen-nam-tan-19.html.]

Sau bữa trưa, Phó Tu Thành đưa cô thử lễ phục tham dự buổi tiệc.

Bộ váy đặt may riêng từ , một chiếc đầm đuôi cá màu đen, phần tà váy đính đầy những viên đá nhỏ lấp lánh, ánh đèn tỏa ánh sáng rực rỡ. Khi Minh Nguyệt khoác lên , trông cô như một tinh linh đáy biển sâu, mỗi bước đều tỏa sáng mê hoặc. Ngũ quan vốn tuyệt mỹ, lúc càng trở nên nổi bật, rạng rỡ đến ch.ói mắt.

Giữa những lời tán thưởng ngớt của stylist, Phó Tu Thành ôm lấy eo cô, đưa cô lên xe.

Trang viên nhà họ Phó rộng lớn vô cùng. Ngoài khu sinh hoạt, bên trong còn trường đua ngựa riêng, suối nước nóng, hồ bơi, sân golf, bãi đáp trực thăng… đủ loại tiện nghi.

Cánh cổng lớn bằng đồng đen chạm khắc hoa văn từ từ mở , xe chạy thẳng trong gặp trở ngại. Nhân viên kiểm tra thiệp mời, phục vụ lượt tiếp đón những chiếc xe sang trọng.

Dù còn một thời gian nữa buổi tiệc mới chính thức bắt đầu, nhưng phần lớn khách mời đến từ sớm. Ngoài của nhà họ Phó, còn ít đối tác tiếng tăm. Tuy là gia yến, nhưng qua nhiều năm dần trở thành một buổi giao lưu quan trọng của giới thượng lưu, một tấm thiệp mời cũng đủ quý giá, dễ gì .

Khu vực tổ chức yến tiệc trong tòa nhà chính của trang viên. Trên trần vòm cao tới mười mét, từng chùm đèn pha lê khổng lồ buông xuống, mỗi chiếc đều chế tác từ hàng nghìn viên pha lê tinh xảo, khiến cả đại sảnh sáng rực như ban ngày. Tầng hai bố trí khán đài cho dàn nhạc giao hưởng biểu diễn cùng ban công ngoài trời, còn tầng ba là các phòng nghỉ và đồ dành cho khách.

Trong đại sảnh, hương nước hoa thoang thoảng, tụ thành từng nhóm nhỏ để xã giao, kẻ trò chuyện ăn, cũng những ấm cô chiêu rôm rả, bên cạnh là những bạn đồng hành xinh họ mang theo.

Khoảnh khắc Phó Tu Thành và Minh Nguyệt bước , những âm thanh trò chuyện vốn ồn ào chợt hạ xuống vài phần, từng ánh mắt nóng bỏng đồng loạt hướng về phía họ.

Ban đầu, ánh của dừng Phó Tu Thành, chủ nhân của buổi tiệc. khi chuyển sang phụ nữ đang khoác tay , thì gần như ai thể rời mắt.

Đó là một vẻ gần như cần lý lẽ. Không ai còn nghi ngờ vì thể bên cạnh thừa kế hiện tại của nhà họ Phó, thậm chí trong lòng còn dấy lên ý nghĩ thế vị trí của .

Dẫu , phần lớn vẫn giữ lý trí. Những ai mặt ở đây đều là kẻ tinh ranh trong xã hội thượng lưu, rõ ai thể chạm , ai thì tuyệt đối . Rõ ràng là kiểu mà họ thể mạo phạm, thậm chí thêm vài cũng thể ánh mắt lạnh lẽo của Phó Tu Thành quét tới.

“Tu Thành, cuối cùng cũng đợi cháu.” Một phụ nữ trung niên mặc lễ phục xanh lam đậm bước nhanh tới, giày cao gót gõ nhịp sàn, ánh mắt dừng Minh Nguyệt, nở nụ thiện, “Vị là…?”

Phó Tu Thành nghiêng , kéo Minh Nguyệt lên phía một chút:

“Dì Vân, đây là Minh Nguyệt, vị hôn thê của cháu.” 

Phó Uyển Vân , nắm lấy tay Minh Nguyệt, nhẹ nhàng vỗ vỗ, giọng mật:

“Cô bé thật sự quá xinh , thôi cũng thấy tâm trạng hơn mấy phần. Bảo Tu Thành thích.”

Sau Phó Uyển Vân, thêm mấy lượt chú bác, cô dì của Phó Tu Thành tiến đến, thì bàn chuyện ăn, thì hỏi han tình cảm. Nhìn thành thạo ứng đối, Minh Nguyệt tuy vẫn giữ nụ nhưng mặt bắt đầu cứng . Cô bèn lấy cớ đói, ăn chút gì đó để thoát .

Phó Tu Thành lúc thể rời , nỡ để cô đói, đành để cô .

Minh Nguyệt cầm đĩa thức ăn, lặng lẽ lánh một góc đại sảnh. Xung quanh ít trẻ thấy cô một mà rục rịch tiến tới, nhưng rốt cuộc ai dám thật sự gần bắt chuyện.

Nhờ yên tĩnh. Mà cô cũng thật sự đói, bữa trưa ăn ngon miệng, giờ bàn tiệc dài bày đủ loại món: sandwich, bánh ngọt, mì Ý, nước trái cây… tất cả đều chia phần nhỏ tinh xảo, tiện ăn sợ mất hình tượng.

Cô cầm đĩa, trong góc khuất ăn bánh, cảnh nâng ly qua trong buổi tiệc, cảm thấy chút nhàm chán nhưng cũng thể rời sớm.

lúc đó, ánh mắt của trong đại sảnh một nữa đổ dồn về phía cửa lớn.

Cùng lúc, hai bóng dung mạo tương tự nhưng khí chất khác biệt bước , thanh nhã, trầm ; phía thì phóng khoáng, ngang tàng, nhưng cả hai đều tuấn tú xuất chúng.

Minh Nguyệt theo ánh của cũng sang. Người phía chỉ khiến cô cảm thấy chút quen mắt, nhưng phía khiến trong đầu cô vang lên hồi chuông cảnh báo.

Cố Thiếu Vũ mà cũng xuất hiện tại gia yến nhà họ Phó!

Loading...