Tiếng gõ cửa vẫn đều đều vang lên, nhanh chậm, nhưng mang đến cảm giác dai dẳng như thể thể kéo dài đến tận ngày tận thế.
Cô uể oải dậy, hướng mắt phía cửa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Ngoài Tô Mục Thanh , chắc chẳng còn ai rảnh rỗi đến gõ cửa căn hộ của cô.
Cô dậy một cách đờ đẫn, bước chân nặng nề, máy móc tiến về phía cửa và mở khóa.
"Thư Thư, ..." Cánh cửa hé mở, Tô Mục Thanh với nụ rạng rỡ, tay xách lỉnh kỉnh đồ ăn vặt kịp dứt câu sững sờ khi thấy đôi mắt hoe đỏ của Vân Thư Ninh.
Trong ấn tượng của , Vân Thư Ninh là một dường như đ.á.n.h mất thiết tha với thế giới. Cô chẳng sở thích gì đặc biệt. Chỉ khi cô livestream, mới cảm nhận một chút sự sống thực sự tỏa từ cô.
Thế nhưng, con vẻ như chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì , hiện tại tiều tụy, tiều tụy đến mức như biến thành một khác, toát lên sự tuyệt vọng và rã rời.
Trong đôi mắt cô là sự chai sạn và bi thương đến quặn thắt cõi lòng.
Nụ môi Tô Mục Thanh đông cứng . Anh giơ tay lên, đôi lông mày khẽ cau : "Thư Thư, cô thấy trong khỏe ?"
Trong lòng dấy lên một suy nghĩ chắc nịch: Kẻ khiến cô nông nỗi , ngoài Hạ Nghiên thì còn ai đây nữa.
"Cảm ơn quan tâm, ." Vân Thư Ninh vẫn thoát vai, nên giọng vẫn mang theo sự tuyệt vọng và lạnh lùng như lúc thu âm.
"Thật sự chứ?" Anh cô bằng ánh mắt nghiêm túc từng . Giọng nghiêm nghị pha lẫn sự quan tâm chân thành, "Nếu thấy khỏe, cô nhất định cho nhé."
Anh luôn tự hào về khả năng ăn khéo léo của , nhưng khi đối diện với đôi mắt , bỗng dưng á khẩu, nên gì cho .
Anh dễ dàng đoán nguyên nhân đằng biểu cảm của Vân Thư Ninh lúc .
Hạ Nghiên rốt cuộc gì ? Có đáng để cô khắc cốt ghi tâm, ôm ấp thứ tình yêu mù quáng ?
" chỉ nhớ vài chuyện vui vẻ thôi, nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay." Cuối cùng cô cũng điều chỉnh giọng trở nên bình tĩnh hơn, vẻ bi thương khuôn mặt cũng dần phai nhạt. Cô lặp một cách kiên quyết: " , thực sự ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-cam-nang-tu-cuu-cua-nu-phu-xuyen-thu/chuong-71.html.]
Chẳng câu dành cho Tô Mục Thanh, đang tự trấn an chính .
Tô Mục Thanh hiếm khi ghen tị với ai, bởi sự ghen tị chẳng mang lợi ích gì. Anh chỉ tìm cách để đoạt lấy thứ . Khi đó, sẽ trở thành kẻ khiến khác ghen tị.
Thế nhưng, đây là đầu tiên thực sự ghen tị với Hạ Nghiên. Không ngưỡng mộ, mà là ghen tị đến phát điên.
Anh thu vẻ thiếu niên ngỗ ngược thường ngày. Lúc , trông dáng một đàn ông trưởng thành, vững chãi, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm. Anh cô bằng ánh mắt dịu dàng: "Nếu tâm sự gì vui, cô thể chia sẻ với ."
"Dù giỏi an ủi khác, nhưng hứa sẽ là một 'thùng rác' tuyệt vời để cô trút bầu tâm sự."
"Chỉ cần cô , hãy đến tìm bất cứ lúc nào."
"Cảm ơn ." Trước những lời khuyên nhủ tha thiết, tựa như rút ruột rút gan của , biểu cảm của Vân Thư Ninh vẫn mảy may biến động. Cô khẽ gật đầu, thái độ vẫn y như đầu hai gặp gỡ.
" chẳng chuyện gì vui cả." Nói đến đây, như sực nhớ điều gì, trong ánh mắt cô ánh lên một tia ấm áp, "Thực , là một hạnh phúc đấy chứ."
"Và Tô ." Khi , tia ấm áp mặt cô hóa thành sự xa cách, "Mỗi đều cuộc sống riêng, lãng phí thời gian quý báu của thêm nữa."
Câu của cô tuy uyển chuyển, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng thông điệp vô cùng rõ ràng, ai cũng hiểu.
Tô Mục Thanh từ từ hạ túi đồ ăn vặt xuống. Anh cô bằng ánh mắt tủi vô hạn, tựa như tia sáng le lói nhen nhóm lúc nãy lụi tàn: "Xin , là quá phận phiền cô ."
" chỉ nghĩ rằng, Tô nên đặt trọng tâm cuộc sống chính bản thì hơn." Vân Thư Ninh , cất giọng nhẹ nhàng.
Cô từ chối nhận túi đồ ăn vặt từ tay , bình tĩnh đóng cửa .
Tô Mục Thanh là một kẻ tâm cơ khó lường, kỹ năng diễn xuất thuộc hàng thượng thừa. Tốt nhất là cô nên tránh xa .
Cô hề tình cảm với cô, nhưng điều đó ngăn cản cô dùng lý do tương tự để từ chối .
Dù thì, những hành động hiện tại của quả thực giống một gã trai đang tán tỉnh một cô gái.
Sau cuộc chuyện , cô đoán Tô Mục Thanh sẽ bớt lượn lờ mặt cô hơn. Chỉ cần cô hạn chế ngoài, cơ hội chạm mặt của hai sẽ giảm đáng kể.