"Đây là báo cáo công việc tuần của Úc thị, còn chỗ là các văn kiện cần ngài ký tên." Vừa , đẩy một xấp tài liệu dày cộp lên chiếc bàn mặt , thuận tiện nở một nụ công nghiệp đầy lễ phép.
Úc Thành thờ ơ liếc qua xấp tài liệu, nét mặt chút biến đổi: "Chuyện giao cho đến ?"
Nghe câu hỏi của , Thư ký Minh hít một thật sâu, tự nhủ trong lòng tức giận, tuyệt đối tức giận.
Mấy hôm Úc Thành nhất thời nổi hứng đổi đối tượng theo đuổi. Trong những gợi ý đưa , cứ khăng khăng đòi dùng chiêu " hùng cứu mỹ nhân", còn yêu cầu kịch bản cực kỳ bạo lực. Hôm đó, dành ròng rã hơn một tiếng đồng hồ để phổ cập kiến thức pháp luật cho , khuyên đến mức rát cả họng mới khiến dập tắt một nửa ý định điên rồ .
Úc Thành chắc chắn đang trả thù, đây là sự trả thù nhắm và nhắm Vân Thư Ninh.
May mắn , đôi chút nội tình. Quan hệ giữa vị Vân tiểu thư và Lâm tiểu thư hình như... cho lắm.
"Dựa theo ý ngài, cho chực chờ tuyến đường Vân tiểu thư thường qua để chặn đường cô , tạo cơ hội cho ngài xuất hiện giải vây kịp thời." Thư ký Minh cố gắng dùng từ ngữ hoa mỹ nhất để miêu tả, "Thế nhưng, Vân tiểu thư chẳng hề qua những nơi đó."
"Không qua thì cô khỏi cửa ?" Úc Thành lười biếng nhắm mắt , dửng dưng : "Đừng bảo là cô đóng cửa ru rú trong nhà suốt nhé?"
"Úc tổng, ngài quả là thông minh xuất chúng." Thư ký Minh ngoài mặt nhưng trong lòng gào thét: "Năm ngày nay, Vân tiểu thư quả thực hề bước chân khỏi cửa."
"C.h.ế.t ?"
"Chắc là ạ."
Úc Thành tựa lưng sô pha, trong mắt hiếm hoi xẹt qua tia dò xét: "Cậu xem, trong tình huống nào mà một khỏi cửa suốt nhiều ngày liền?"
"Có lẽ là..." Thư ký Minh , phát huy tối đa khiếu hài hước lạnh nhạt của , "Ngủ đông chăng?"
"Ha."
"Dựa theo lịch sử mua sắm, tuần Vân tiểu thư hầu như tích trữ thực phẩm. Trong năm ngày qua cô cũng mua thức ăn gọi đồ ăn ngoài." Thư ký Minh cũng vô cùng khó hiểu. Sau khi cô ngoài nhiều ngày, cho kiểm tra lịch sử giao dịch của cô.
Dựa dữ liệu đó, lượng thực phẩm ít ỏi còn sót cùng lắm chỉ đủ cho cô cầm cự hai ngày. Thật hiểu cô thể ở lỳ trong nhà suốt năm ngày liền.
Tuy nhiên, cũng nhờ kiểm tra chỉ tiêu thụ điện năng của căn hộ. Dù thấp, nhưng vẫn đủ để chứng minh chủ nhân căn hộ vẫn còn sống.
Úc Thành lạnh nhạt liếc một cái. Từng một thời gian, cũng rơi trạng thái như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-cam-nang-tu-cuu-cua-nu-phu-xuyen-thu/chuong-16.html.]
Đó là lúc mới Lâm Vãn và Hạ Thần thành đôi. Hắn tự buông xuôi, nhốt trong phòng, chẳng gì cả, chỉ ước gì thể chìm giấc ngủ mãi mãi.
Rõ ràng gặp cô ... là cơ mà.
Thôi bỏ , dù đang rảnh rỗi, cũng xem thử rốt cuộc Vân Thư Ninh là thần thánh phương nào.
"Úc tổng, ngài định ?" Thấy dậy, Thư ký Minh vội vàng bước tới cản , khuôn mặt nhăn nhó như đưa đám, tuyệt vọng gào lên: "Ngài còn một đống tài liệu cần xử lý kìa!"
"Giao cho đấy." Úc Thành vỗ vỗ vai , bật nhẹ.
Thư ký Minh lẽo đẽo theo đến cửa phòng. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài chiếu rọi dáng gầy gò của , lấp lánh những giọt mồ hôi hột lấm tấm trán.
Anh sững , cau mày : "Úc tổng, bệnh đau dày của ngài tái phát ?"
Úc Thành thèm đầu , tiếp tục cất bước.
"Ngài nhớ mặc thêm áo khoác !" Thư ký Minh theo bóng lưng , vội vàng chạy phòng việc lấy áo khoác. Đến khi thì Úc Thành xa tít tắp.
Anh thở dài thườn thượt, lật đật chạy đến thang máy, đuổi theo một hồi cuối cùng chỉ còn kịp thấy khói xe của Úc Thành.
"Ngài còn hỏi địa chỉ của Vân tiểu thư mà." Anh ôm khư khư chiếc áo khoác, gương mặt hiện rõ vẻ sống bằng c.h.ế.t.
Vừa dứt lời, điện thoại bỗng ting ting báo tin nhắn mới: Địa chỉ.
Anh nghiến răng nghiến lợi, cố nén xúc động lao đến tẩn cho ông chủ một trận, ngoan ngoãn gửi địa chỉ qua.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
……
Trên sô pha, Vân Thư Ninh cuộn tròn , mồ hôi lạnh túa ướt đẫm trán vì cơn đau cào xé.
Cô ôm c.h.ặ.t lấy dày đang co thắt dữ dội. Lúc đây cô vô cùng hối hận, thế chẳng uống chai nước khoáng ướp lạnh .
Cơn đau kịch liệt khiến ý thức cô dần trở nên mơ hồ.