Giữa lúc đang ngượng chín mặt, chỉ đào một cái hố chui xuống cho đỡ nhục, cô bỗng nghĩ một chiêu "lấy độc trị độc": Đó là cày tiếp bộ "Tranh Thiên Hạ Cùng Quyền".
Cô cố nén cảm giác buồn nôn, cày tập một. Phải công nhận, khi xem xong, tâm trạng cô cũng khá lên đôi chút.
Nhìn nữ chính với ngũ quan méo mó và nam chính với gương mặt cau , cô bỗng thấy hai ... cũng nét phu thê đấy chứ.
Trong lúc cô đang xem "cà khịa" diễn xuất của cặp đôi chính, điện thoại bỗng rung lên.
Cô cầm lên xem, là tin nhắn WeChat.
Từ khi xuyên đến thế giới , cô hầu như chẳng đụng đến WeChat. Giờ ai tìm cô nhỉ?
Cô tò mò bấm xem:
Hóa là Tô Mục Thanh share cho cô mấy bài từ trang fanpage về sức khỏe:
"Bí kíp bảo vệ thanh quản từ chuyên gia đông y hàng đầu."
"Cách phòng chống cảm cúm hiệu quả trong mùa đông..."
...
Bảy, tám bài về sức khỏe liên tiếp gửi tới.
Vân Thư Ninh ngơ ngác: Tô Mục Thanh chập mạch ?
Đang định thoát , cô chợt phát hiện một mẩu chuyện nhỏ lọt thỏm giữa đống tin nhắn khô khan , lạc quẻ.
Cô tò mò bấm .
Đó là một câu chuyện tình yêu đầy bi thương. Elmer Harding và Emily Beecham sống ở một đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Vì bảo vệ chủ quyền quốc gia, sớm ngày dập tắt cảnh binh đao, Elmer dứt khoát tòng quân.
Trước ngày lên đường, họ trao lời từ biệt mảnh đất cằn cỗi b.o.m đạn cày xới, thề hẹn rằng chỉ cần còn sống, họ sẽ trở nơi đợi bình an trở về.
Chiến tranh triền miên cắt đứt liên lạc giữa hai . Emily ở chốn cũ mòn mỏi ngóng trông suốt mười năm. Mọi đều Elmer sẽ bao giờ trở về, và cô cũng hiểu rõ điều đó.
Mười năm , cô gái vốn ốm yếu, bệnh tật nhắm mắt xuôi tay. Một năm ngày cô mất, Elmer - giờ chỉ còn một chân - chống nạng trở về tìm yêu, nhưng thứ chào đón chỉ là một nấm mồ lạnh lẽo.
Bài dành một đoạn dài để miêu tả sự tuyệt vọng tột cùng của Elmer. Nếu trở về sớm hơn một năm thôi, lẽ thấy yêu cuối.
Vân Thư Ninh buông điện thoại xuống, khẽ thở dài xót xa cho mối tình dang dở, nhưng nhiều hơn là sự bất lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-nguoi-me-cam-nang-tu-cuu-cua-nu-phu-xuyen-thu/chuong-116.html.]
Cô dường như đoán lý do Tô Mục Thanh gửi cho cô những bài .
Nói tóm là, chờ đợi lâu dài thì hết một sức khỏe .
Chắc mẩm cô xong câu chuyện, Tô Mục Thanh nhắn thêm một tin:
"Định gửi cho Thư Thư mấy thực đơn bồi bổ sức khỏe và lời khuyên của chuyên gia, ai ngờ lỡ tay bấm nhầm bài . Thư Thư cứ coi như một mẩu chuyện nhỏ giải trí nhé, thấy cảm động lắm."
Vân Thư Ninh cầm điện thoại, mặt biến sắc nhắn một câu: "Cảm ơn Tô , chúc ngủ ngon."
Lúc , đồng hồ mới chỉ điểm 8 giờ tối.
Mỗi buổi sáng, Vân Thư Ninh đều đúng giờ lên sóng livestream. Điều dường như trở thành một giao ước ngầm giữa cô và các fan hâm mộ.
Quả nhiên, ngay khi cô online, lượt xem trong phòng livestream tăng vọt theo phương thẳng , nhanh ch.óng vượt qua con mười nghìn.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Vì buổi tối cô livestream chế độ bình luận, tặng quà, nên các fan thường tận dụng buổi sáng để "buôn dưa lê" bù.
Đợi đến khi cô luyện chữ xong ngẩng đầu lên, chủ đề trò chuyện màn hình nhảy từ chuyện hôm nay ăn gì sang chuyện đêm qua mơ thấy gì.
Nhìn thấy cô đặt b.út xuống, màn hình ngập tràn những đóa hoa nhỏ màu đỏ thắm quen thuộc.
Theo dõi livestream lâu, các fan dần quen với giới hạn quà tặng 20 tệ, và cũng tự rút kinh nghiệm xem lúc nào tung hoa thì trông sẽ hoành tráng nhất.
Vân Thư Ninh dòng bình luận trôi dạt màn hình, ánh mắt trở nên dịu dàng, bỗng dưng bộc bạch: "Mọi nhất định tự chăm lo cho sức khỏe của nhé. Ngủ sớm dậy sớm, đừng thức khuya nữa, và nhớ dành thời gian tập thể d.ụ.c."
"Từ hồi Thư Thư livestream, tui cạch luôn thói quen thức khuya."
"Hồi thức khuya là do mất ngủ, giờ Thư Thư , chuyện mất ngủ chỉ còn là dĩ vãng."
"Ngủ sớm thì tui ráng , dậy sớm tui c.ắ.n răng chắc cũng nổi, nhưng mà tập thể d.ụ.c thì..."
"Thư Thư ơi, tự nhiên chị nhắc đến chuyện ? Chị thấy trong khỏe ?"
Nhìn những dòng bình luận quan tâm, Vân Thư Ninh khẽ lắc đầu. Cô cầm chiếc bình giữ nhiệt đặt bên cạnh lên, nhấp một ngụm: "Sức khỏe của vẫn , chỉ là dạo gần đây chợt nhận tầm quan trọng của sức khỏe thôi."
" á... sống lâu thêm một chút." Cô đặt bình giữ nhiệt xuống, giọng nhẹ bẫng như lời thì thầm, "Để cơ hội đợi ."