CHƯƠNG 2: BÀN TIỆC CÂM LẶNG
Lời của dứt, gian cái sân biệt thự rộng lớn bỗng chốc rơi một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Thịnh phu nhân tái mặt, đôi môi run rẩy vì tức giận. Bà chắc chắn ngờ đứa con gái "nhặt" về từ vùng núi cái miệng sắc sảo và thái độ ngạo nghễ đến thế.
"Cô... cô cái gì?" Bà rít qua kẽ răng. "Đồ lễ độ! Đây là cách cô chuyện với ruột ?"
bà , ánh mắt chút gợn sóng. Sự gắn kết giữa con là tình cảm, chỉ dựa một tờ xét nghiệm ADN bắt phục tùng. đáp, chỉ lướt qua họ bước thẳng sảnh chính.
Bữa cơm tối dọn nhanh ch.óng. Bàn ăn dài dằng dặc, bày biện đủ loại món Âu sang trọng, nhưng bầu khí thì ngột ngạt đến mức rõ cả tiếng hít thở. Thịnh Quốc Viễn – chủ tịch Thịnh thị – ở ghế chủ tọa, thong thả cắt miếng bít tết nhưng đôi mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.
"Ăn ," ông , giọng điệu mang tính ban ơn. "Ở núi chắc cô bao giờ ăn những thứ . Nhược Vy, con gắp cho chị một chút."
Thịnh Nhược Vy dịu dàng lời, gắp một miếng gan ngỗng đặt đĩa của , giọng nhỏ nhẹ: "Chị ơi, cái mềm lắm, chị ăn thử xem hợp khẩu vị . Nếu quen, em bảo bếp trưởng nấu cho chị bát cháo trắng..."
miếng gan ngỗng, sang cô . Ánh mắt bình thản đến mức khiến Thịnh Nhược Vy rụt tay . ăn, cũng từ chối, chỉ thong thả lấy điện thoại khi nó rung lên.
Là bố gọi. nhấn , bật loa ngoài, nhưng vì gian quá yên tĩnh, giọng oang oang của ông vẫn lọt một chút.
"Nguyệt Trình ? Đến nơi con? Cái nhà đó cho con ăn no ?"
khẽ mỉm , giọng dịu hẳn: "Con đang ăn . Đồ ăn cũng... lạ miệng."
"Lạ là ! Bố bảo , cái phố xá chỉ cái mã thôi. Bố mới bảo mấy chú trong làng gom ít sâm khô với mấy bao gạo mới, mai bố cho chở xe tải lên cho con. Chứ ăn mấy cái đồ Tây hóa chất, bố yên tâm. Mà , cái thẻ bố đưa con hồi sáng, cứ tiêu nhé, đừng tiết kiệm, tiêu hết là bố giận đấy!"
"" một tiếng cúp máy. Thịnh phu nhân nãy giờ lắng tai , bỗng nhếch mép mỉa mai:
"Xe tải chở gạo với sâm khô? là phong cách nông thôn. Kỷ Nguyệt Trình, cô nên rằng từ giờ cô là nhà họ Thịnh, mấy cái đồ bẩn thỉu ở quê thì bảo họ đừng gửi lên, bẩn cả cái bếp nhà ."
buông dĩa xuống, bà bằng ánh mắt sâu hoắm: "Bà Thịnh, những thứ bà coi là bẩn thỉu, nhưng thực chất cả cái Thịnh gia gom cũng chắc mua nổi một bao ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-dam-trang-soi-thien-kim-khong-de-dung/c2.html.]
"Cô cái gì?!"
Thịnh Quốc Viễn đập bàn, nhưng kịp nổi giận thì điện thoại của ông cũng reo lên. Nhìn thấy dãy , ông lập tức bật dậy, sắc mặt từ nghiêm nghị chuyển sang khúm núm: "Alo, Trương tổng... Vâng, , cái dự án cung cấp nguyên liệu d.ư.ợ.c phẩm... Hả? Phía bên đột ngột hủy hợp đồng ? Tại chứ? Chúng đàm phán xong mà!"
thong thả nhấp một ngụm nước lọc, Thịnh Quốc Viễn đang cuống cuồng giải thích ở đầu dây bên . Ông hề rằng, "phía bên " mà ông đang cầu cạnh, chính là những chú, bác bố nhắc đến trong điện thoại – những "lão nông" đang nắm giữ mạch m.á.u d.ư.ợ.c liệu của cả vùng phía Tây.
Sau một hồi van nài thành công, Thịnh Quốc Viễn buông điện thoại, phịch xuống ghế, mặt xám xịt như tro.
"Sao thế ông nó?" Thịnh phu nhân lo lắng hỏi.
"Hỏng ... Toàn bộ nguồn cung d.ư.ợ.c liệu cho chuỗi bệnh viện của chúng cắt đứt. Họ ... họ ăn với những kẻ ." Thịnh Quốc Viễn lẩm bẩm, đột nhiên ngước lên , ánh mắt tràn đầy sự nghi ngờ.
vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như liên quan. lộ diện, thừa nhận, càng khiến ông rơi một mê hồn trận của sự suy đoán.
"Phòng của ở ?" hỏi, cắt ngang bầu khí hỗn loạn.
Thịnh Nhược Vy định lên tiếng chỉ đường đến phòng kho, nhưng Thịnh Quốc Viễn nhanh hơn một bước: "Nhược Vy, con dọn đồ sang phòng khách. Cho Nguyệt Trình ở căn phòng chính diện tầng hai."
"Bố! Đó là phòng của con mà!" Thịnh Nhược Vy thảng thốt.
" bảo dọn là dọn!" Thịnh Quốc Viễn gầm lên. Bản năng của một con cáo già cho ông thấy, đứa con gái trở về dường như mang theo một luồng khí vận mà ông thể thấu hiểu .
dậy, khoác chiếc ba lô cũ kỹ lên vai. Lúc ngang qua Thịnh Nhược Vy, dừng một chút, ghé sát tai cô nhỏ: "Hào môn của cô, hình như đang lung lay đấy. Giữ lấy cái ghế tiểu thư cho c.h.ặ.t ."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Nói xong, bước thẳng lên lầu, để lưng những khuôn mặt tái dại vì lo sợ và nghi hoặc.
Đêm đó, trong căn phòng sang trọng nhưng xa lạ, mở chiếc máy tính cũ nát của . Trên màn hình, hàng ngàn dòng code chạy dọc liên tục. nhấn một phím Enter lạnh lùng.
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi. Sự sụp đổ của Thịnh gia, nên bắt đầu từ việc họ mất những thứ họ tự hào nhất.