Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội" - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-04-06 09:23:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong tâm cảnh rộng mở sáng suốt, Lục Vận cảm nhận sự cộng hưởng đến từ mảnh vỡ trong đan điền.”

 

Vô cớ, nàng cảm thấy mảnh vỡ dường như thiết với hơn một chút.

 

Tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ , Lục Vận cất bước rời .

 

Thân ảnh thanh y lướt trong u tối, chuyến gì ngăn trở.

 

Đã địa cung , thì hãy cho rõ ràng rốt cuộc bên trong ẩn giấu thứ gì.

 

như Lục Vận nghĩ, lối quỷ dị cũng điểm cuối.

 

Khoảnh khắc nàng bước khỏi đường hầm, hiện mắt là ánh nến rực rỡ, và một rõ sống ch-ết.

 

Chút hào tình của Lục Vận khi thấy liền thu liễm trong chốc lát.

 

Nơi là một mộ huyệt, diện tích lớn, đặt một chiếc quan tài, xung quanh là xương khô.

 

Chiều dài và chiều rộng của quan tài đều hùng vĩ hơn bên ngoài một chút, cũng phù hợp hơn với vóc dáng của tộc Hắc Sơn.

 

Mà những khúc xương xung quanh quan tài trông như vứt bỏ bừa bãi, vóc dáng khác gì tu sĩ như nàng.

 

Cảnh tượng tạo cảm giác giống như chủ nhà ch-ết, một đám khách nhân chôn cùng.

 

Quỷ dị nhất chính là, nắp quan tài đen kịt , một “ ngủ say", ba ngàn sợi tóc bạc xõa tung, thể thấy rõ lông mày và mắt như tranh vẽ.

 

Hàng lông mi dài và cong v.út , ngay cả trong lúc hôn mê cũng đang run rẩy, thôi cũng khiến lòng ngứa ngáy.

 

Lục Vận tiến lên phía , ngón tay đặt lên cổ tay của Ôn Như Ngọc.

 

Đối phương hôn mê một lúc lâu, hẳn là khi trận pháp đại môn khởi động, c-ơ th-ể vốn của Ôn Như Ngọc trong quá trình truyền tống gặp bệnh cũ tái phát, dẫn đến ngất .

 

Chỉ là vị trí truyền tống đến thật quá mức... quỷ dị và hương diễm.

 

Sau khi ngắm khuôn mặt đẽ một hồi, Lục Vận cạy miệng đối phương , nhét một viên đan d.ư.ợ.c.

 

Nàng trị bệnh, nhưng đan d.ư.ợ.c mà Tam sư đưa cho, cứu tỉnh vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Lục Vận cũng đợi lâu, thấy mí mắt từ từ mở , lộ đôi mắt như lưu ly.

 

Lúc mới tỉnh , trong đôi mắt còn mang theo chút mê mang và kinh ngạc.

 

Lục Vận lùi một bước, nàng đối phương chống đỡ thể quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng .

 

“Đa tạ Lục sư tương trợ."

 

Một câu vạch trần phận của Lục Vận, nàng vốn nổi tiếng đến thế.

 

“Không gì."

 

Những từ ngữ lạnh lùng chút cảm xúc.

 

“Nhân tình ghi nhớ ."

 

Thấy đối phương tỉnh táo, Lục Vận xong câu liền rời .

 

Ôn Như Ngọc trong nguyên tác và Phượng Ngọc Dao liên lụy sâu.

 

Thực sự mà , vị nhân vật như tiên giáng trần chính là hình tượng “ánh trăng sáng" xa vời thể chạm tới trong lòng Phượng Ngọc Dao.

 

Người cả đời đều say mê trận pháp, thể so sánh với vị Kiếm si Nhị sư của nàng.

 

Chuyện tình cảm nam nữ, cũng chỉ thôi.

 

Nàng thích tâm thái , càng thích nhân tình mà Ôn Như Ngọc nợ .

 

Phải rằng Ôn Như Ngọc tuy thể , nhưng vẫn vững đến cuối cùng, trở thành chỗ dựa lớn nhất của Thần Trận Môn.

 

Nhân vật như , khi còn yếu thế mà nợ nàng một nhân tình, đợi trưởng thành, nhân tình sẽ thú vị lắm đây.

 

Còn về việc tại cùng hành động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-kiem-tam-tieu-su-muoi-mot-kiem-tri-huong-noi/chuong-52.html.]

Chưa bàn đến việc đôi bên cần thiết , chỉ việc hai bọn họ mới quen , thể yên tâm giao phó tấm lưng của cho đối phương.

 

Cùng mà nghi kỵ lẫn , chẳng thà độc hành sói cô độc.

 

So với tâm trạng của Lục Vận, Ôn Như Ngọc khi nhận ý tứ của nàng thì nhíu mày.

 

Hắn thiếu nữ thanh y ngoảnh đầu mà biến mất, chợt mỉm , dung nhan giãn tả xiết.

 

“Lục Vận."

 

Hắn niệm tên đối phương, giọng mang theo sự dịu dàng triền miên, ý chạm đến đáy mắt.

 

Người như , thật đúng là mạnh mẽ khoáng đạt.

 

nàng đúng, nhân tình ghi nhớ .

 

Lục Vận một cô độc thăm dò địa cung, nàng nhanh.

 

Cùng với sự tiến triển, nàng dần dần thể cảm nhận vị trí cụ thể của mảnh vỡ ẩn giấu trong địa cung .

 

Đã mục tiêu, Lục Vận liền hướng về phương hướng đó mà đ-ánh g-iết suốt chặng đường.

 

Những con rối nhiều, so sánh , về cơ bản đều thực lực Luyện Khí tầng chín, thỉnh thoảng thể thấy một con Trúc Cơ sơ kỳ.

 

Loại đ-ánh nh-au cần tốn chút công phu, nhưng nếu một đối một, Lục Vận cũng sợ.

 

, nàng rốt cuộc vẫn chút chật vật.

 

Điều thú vị là, ngoại trừ Ôn Như Ngọc , đó nàng gặp thêm bất kỳ nào khác.

 

Truyền tấn ngọc giản ở nơi thể sử dụng, tin nhắn gửi cho cặp long phụng và Liễu Như đều bặt vô âm tín.

 

với bản lĩnh của bọn họ, đến việc nổi trội, nhưng tự bảo vệ vẫn là thể.

 

Lục Vận một nữa đẩy một cánh cửa.

 

Cánh cửa đ-á bình thường, phía cũng là mộ thất bình thường, giống hệt như mộ thất phát hiện Ôn Như Ngọc đó.

 

Ở giữa là một cỗ quan tài lớn, xung quanh là xương trắng.

 

Cảm giác cung kính chầu chực khiến Lục Vận nhận một loại sỉ nhục đối với những bộ xương trắng .

 

Mà một nghi vấn nào đó trong lòng nàng rốt cuộc biến mất.

 

Năm đó tộc Hắc Sơn lẽ rời , mà là nơi .

 

Nắp quan tài chỉ đậy lên chứ đóng đinh ch-ết.

 

Mở nó thể thấy bên trong cũng là một th-i th-ể mục nát tương tự.

 

th-i th-ể ngay ngắn trong quan tài, mặc quần áo, hai tay đặt bụng, ngủ an lành.

 

Hơn nữa trong quan tài còn đặt một thứ.

 

Đều là linh khí, tuy nhiên linh khí một thứ quá yếu ớt, dùng mấy sẽ báo phế.

 

Linh khí, khí là vật dẫn, linh là căn bản.

 

Trong địa cung linh khí loãng, những thứ phẩm giai vốn cao , trải qua trăm năm tiêu hao, mài mòn sớm chẳng hình thù gì.

 

Lục Vận lấy một thứ trong đó.

 

Là một chiếc trâm cài tóc, phần đuôi hình nụ hoa, nghịch ngợm một chút, Lục Vận rót linh lực trong đó, nụ hoa tức khắc nở rộ.

 

Từng chiếc gai nhọn đ-âm vách tường, thể thấy tiếng xèo xèo nhẹ.

 

Đây là một món ám khí, hơn nữa còn độc.

 

Một món hạ phẩm linh khí, mang ngoài vẫn thể bán một ít linh thạch.

 

Có còn hơn , Lục Vận thu chiếc trâm .

 

 

Loading...