“Tới quán trọ, Lộ Tiểu Cẩn đẩy cửa phòng Thạch Du .”
Lúc Thạch Du hấp thụ m-áu của nàng, hòa huyết đổi mệnh là hành động nghịch thiên, dù tỷ là thiên mệnh chi nữ thì lúc cũng vô cùng suy yếu ngã gục giường.
Thấy cửa đẩy , Thạch Du đầu tiên là giật kinh hãi, khi thấy tới là Lộ Tiểu Cẩn, ánh mắt tỷ khẽ run lên nhưng nhanh đó liền lạnh lùng , định mấy câu tàn độc.
“Tỷ tỷ…”
Thạch Du trợn trừng mắt, nhưng đợi tỷ kịp phản ứng, Lộ Tiểu Cẩn đ-ánh ngất tỷ .
Nàng nắm lấy tay Thạch Du, áp má tỷ giống như lúc còn nhỏ.
Tỷ tỷ, tỷ vẫn còn sống.
Thật quá.
Hồi lâu nàng mới dậy, đưa cho Tuế Cẩm một hũ Mê Hồn Đan:
“Giúp con cho tỷ uống, trong vòng một ngày đừng để tỷ tỉnh .”
Nói xong xoay định rời .
Tuế Cẩm dường như nhận điều gì đó, ngoảnh đầu túm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng:
“Con định ?”
Lời thốt , một giọt nước mắt liền rơi xuống.
Nàng đại khái đoán .
Đừng !
Không !
Lộ Tiểu Cẩn gian nan giơ tay lên, lau giọt nước mắt mặt nàng :
“Con về nhà.”
Nàng đến từ Mộc Cẩn Quốc, cũng sẽ trở về Mộc Cẩn Quốc, ở Thiên Uyên triệu hoán Tiết Cô.
Như tỷ tỷ nàng mới thể sống.
Như đám Tuế Cẩm mới thảy đều thể sống.
Chương 557 Ta tới, đưa họ về nhà
Tuế Cẩm túm c.h.ặ.t lấy ống áo của nàng, hồi lâu mới nghẹn ngào hỏi một câu:
“Con còn nữa ?”
Lộ Tiểu Cẩn đáp lời.
Tuế Cẩm hiểu nàng sẽ nữa .
Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cuối cùng chẳng thêm gì nữa.
Nàng quá hiểu Lộ Tiểu Cẩn qua chặng đường như thế nào , cho nên nàng thể thốt bất cứ lời lưu luyến nào .
“Con , sẽ giúp con.”
Nàng chẳng giúp việc gì cả, điều nàng thể chỉ là đừng lo lắng, cứ tiếp , phần còn nàng sẽ giúp nàng xử lý thỏa.
Tiễn nàng rời xong, Tuế Cẩm chiếc ghế đầu giường, chằm chằm xuống sàn nhà lâu lâu.
Trong phòng chắc là từng đổ mưa nhỉ.
Vào khoảnh khắc Lộ Tiểu Cẩn xuống lầu, Túc Dạ đang đợi ở cửa liền cảm thấy sức mạnh trong c-ơ th-ể bắt đầu tuôn ngoài một cách điên cuồng.
“Phụt——”
Túc Dạ nôn một ngụm m-áu lớn, quỳ sụp xuống đất.
Sức mạnh của đang mất .
Sinh cơ cũng đang tan biến.
Hắn tưởng sẽ ch-ết, nhưng .
Hắn chỉ biến thành bình thường, một bình thường trọng thương.
“Chuyện thể…”
Chìa khóa đều ch-ết.
Là kiểu ch-ết hồn phi phách tán đó.
đó là .
Bây giờ Lộ Tiểu Cẩn sở hữu sức mạnh bán thần, chịu sự chèn ép của Thiên đạo, hồn phách nàng giữ thì ai cũng mang .
Nàng tới mặt Túc Dạ, ngón tay điểm lên trán , nhắm mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-758.html.]
Chỉ trong khoảnh khắc, vô luồng sức mạnh hội tụ đỉnh đầu Túc Dạ.
Nói một cách chính xác thì đó là hai linh hồn.
—— Linh hồn của Nam Giản và Thương Tước.
Bọn họ đều ch-ết trong kết giới của thần, mặc dù hồn phách tan biến nhưng vẫn để một hồn một phách.
Bọn họ là chìa khóa, Túc Dạ cũng là chìa khóa, nếu đem bọn họ nuôi trong c-ơ th-ể Túc Dạ, đợi khi Túc Dạ ch-ết thì thảy đều thể cơ hội đầu thai.
“Ngươi nguyện ý nuôi dưỡng bọn họ ?”
Nuôi hồn chuyện dễ dàng, tổn hại cực lớn đối với c-ơ th-ể, Túc Dạ rèn luyện thể thật mới thể nuôi nổi bọn họ.
“Nguyện ý.”
Nếu lòng trắc ẩn với thương sinh thì thể trở thành chìa khóa .
Lộ Tiểu Cẩn khẽ b.úng tay, hai linh hồn tàn khuyết đó liền ùa trong c-ơ th-ể Túc Dạ.
“Ưm——”
Túc Dạ ôm lấy ng-ực, đau đớn ch-ết.
Mà trong tay từ lúc nào xuất hiện một viên đan d.ư.ợ.c bán trong suốt.
“Ăn , để dưỡng hồn.”
Túc Dạ đau tới mức tinh thần hoảng loạn, đợi bình tâm thì mắt chỉ còn bóng lưng của Lộ Tiểu Cẩn, cảm nhận điều gì, đầu đau như b.úa bổ, nôn m-áu tươi, theo bản năng giơ tay chộp trung tựa như lưu giữ, tựa như ngăn cản, nhưng cuối cùng chẳng chạm thứ gì.
“Tiểu Cẩn.”
Lộ Tiểu Cẩn ngoảnh đầu .
Y hệt như vô đây, Túc Dạ bỏ mặc Lộ Tiểu Cẩn bỏ chạy, cũng từng ngoảnh đầu dù chỉ một .
Mộc Cẩn Quốc cách Khúc Giang tính là gần.
Lộ Tiểu Cẩn lên vân chu, chỉ trong chớp mắt tới Mộc Cẩn Quốc.
“Ầm ầm ầm——”
Trời Mộc Cẩn Quốc u ám sầm sì.
Lộ Tiểu Cẩn ngước mắt về chân trời, trong tầm mắt là một lỗ hổng khổng lồ, nơi lỗ hổng đen khí quẩn quanh, thấp thoáng thể thấy một đám quái vật đang nhung nhúc tranh ùa nhân gian.
Thiên đạo ở đó, bọn chúng chỉ dám thăm dò chứ thực sự dám ùa .
Lộ Tiểu Cẩn bước Thạch gia.
“Kẻ nào to gan dám tự ý xông Thạch gia!”
Năm đó vì Ma tộc cướp hỗn độn chi thể mà Thạch gia suýt chút nữa diệt tộc, bỏ chạy lánh nạn, một năm mới , còn là hộ quốc nhất tộc nữa.
Trạch viện Thạch gia khá là bề thế.
Trước mặt Lộ Tiểu Cẩn vô thị vệ đang tuốt đao , nhưng nàng chẳng buồn ngước mắt lên, tiếp tục trong.
“A——!”
“Linh lực của !
Ai hút mất linh lực của !”
“Ma vật, là ma vật!”
Tu sĩ thị vệ thảy đều biến thành bình thường, thể ngăn cản nổi, còn thị vệ bình thường thì càng ai dám xông lên phía dù chỉ một bước.
“Kẻ nào!”
Đám thị vệ ngăn cản nổi, gây động tĩnh quá lớn, Thạch gia cuối cùng mới chịu mặt, bọn họ là bất t.ử nhất tộc, cao cao tại thượng, thấy kẻ to gan dám tự ý xông Thạch gia liền nảy sinh sát ý.
Nào ngờ sát ý kịp bộc phát, hễ gần Lộ Tiểu Cẩn là bọn họ dần dần biến thành đ-á.
“A——!”
“Không thể nào!”
“Ta là bất t.ử nhất tộc!
Ta thể ch-ết mà!”
Biến thành đ-á, ch-ết .
Bất t.ử nhất tộc trợn trừng mắt kinh hãi, nhao nhao lùi .
“Không các hạ tới đây chuyện gì?”
Bọn họ cố gắng thương lượng một cách thiện với Lộ Tiểu Cẩn.