“ đầu , đối diện với nụ tà ác của Lộ Tiểu Cẩn, Linh Uy Hổ dám hé răng.”
Trời đ-ánh cái đứa nhỏ tà ác !
“Rảnh rảnh, chị , chuyện gì, ngài cứ là .”
Lộ Tiểu Cẩn:
“Đi Khúc Giang, tìm Khúc Giang thành chủ, bảo ngươi cái gì, ngươi liền cái đó.”
“Được chị!”
Trên mặt hỉ tiếu nhan khai, lưng mắng mỏ thôi.
Đi Khúc Giang?
Đi cái rắm!
Đợi Lộ Tiểu Cẩn , nó lập tức liền trốn.
Nó, đường đường là Linh thú Thất phẩm, còn thể con nhóc dắt mũi ?
Hừ!
Đang lúc nó chuẩn dương phụng âm vi chạy đường vòng, Lộ Tiểu Cẩn tà ác xoa xoa đuôi nó:
“Hổ con , ngươi chắc là sẽ dương phụng âm vi, đầu liền chạy chứ?”
Linh Uy Hổ cứng đờ:
“Cái đó thể chứ?”
“Chao ôi, thực nếu ngươi thật sự dương phụng âm vi, thể gì chứ?”
Linh Uy Hổ trong lòng thầm .
Cái đó !
“Ta khu khu một cái nhân loại, cùng lắm cũng chỉ là khắp nơi tìm ngươi, đó lột da của ngươi, một cái áo da hổ mà thôi, ngươi đấy, dạo trời thật sự lạnh a.”
Linh Uy Hổ, hổ khu chấn động.
Lộ Tiểu Cẩn xoa xoa đuôi nó:
“Bộ lông của ngươi, sờ xù xì như , thật sự thích nha, ngươi xem, lông của ngươi, sờ thể thoải mái như thế chứ?”
Linh Uy Hổ, hổ khu chấn động hai.
“Hổ con , ngươi xem, nếu ngươi trốn thoát, còn thể bắt ngươi ?”
Linh Uy Hổ, hổ khu chấn động ba.
Chị chính là Thuần Tịnh Chi Thể a!
Cái đó quá thể !
Linh Uy Hổ ngoan ngoãn:
“Chị , mặc kệ ngài cái gì, dù là lên núi đao xuống biển lửa, thịt nát xương tan cũng a!
Tìm Khúc Giang thành chủ đúng , lập tức ngay!
Chị , ngài cứ việc yên tâm là !”
Vừa , run rẩy rút cái đuôi của .
“Đối với ngươi, đương nhiên là yên tâm.”
Linh Uy Hổ cũng nịnh nọt .
“Ồ, đúng , nhớ mang theo tất cả linh thú trong núi của ngươi .”
Lộ Tiểu Cẩn hỏi vị trí các linh thú khác mà Linh Uy Hổ , Linh Uy Hổ lập tức tà ác, bộ .
Việc chính bắt cố nhiên là đáng sợ, nhưng sự may mắn trốn thoát của khác càng khiến thống khổ.
Lộ Tiểu Cẩn hài lòng rời .
Linh Uy Hổ thì dẫn theo một đám đàn em, tiến về phía Khúc Giang.
Linh thú đó chạy nhanh bao a.
Không đầy nửa ngày, trời còn tối, chúng tới Khúc Giang.
Bấy giờ, Túc Dạ đang ở tường thành đợi chúng.
“Không xong , là thú triều!”
“Thất phẩm Linh Uy Hổ, xong đời , chúng đều ch-ết chắc !”
…
Bách tính run rẩy sợ hãi.
Càng khiến họ sợ hãi chấn kinh chính là, Túc Dạ trực tiếp mở toang cổng thành, để linh thú tiến .
“A!
Linh thú !”
Bách tính chạy loạn bốn phía.
Ai ngờ những linh thú tuy rằng cường đại, nhưng mặt thành chủ, từng con một đều cực kỳ ngoan ngoãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-744.html.]
—— Không ngoan a, Lộ Tiểu Cẩn cái tát là nàng thật sự tát a.
“Thành chủ, ngươi định để chúng gì?”
Túc Dạ:
“Tuần thành.”
Ban đêm Quỷ Anh xuất hiện, các tu sĩ ít, lẻ dễ g-iết, tiện tuần thành, cho nên Lộ Tiểu Cẩn khi với , linh thú đến, liền bảo chúng tuần thành .
Linh Uy Hổ tuần thành, nó ngủ, nhưng mắt còn nhắm, liền thấy Túc Dạ lấy một túi m-áu.
Hơi thở đó, là m-áu của Lộ Tiểu Cẩn!
Linh Uy Hổ nháy mắt liền tỉnh táo :
“Chẳng là tuần thành , chuyện nhỏ!”
Đêm đó, vẫn Quỷ Anh xuất hiện.
“Oa oa oa ——”
Tiếng trẻ con đêm.
Linh Uy Hổ phiền, thấy tiếng liền tìm ngọn nguồn, kết quả phát hiện là cái bóng đó, trở tay chính là một trảo hổ:
“Phiền ch-ết , , phúc khí đều ngươi hết !”
Một trảo đó của Linh thú Thất phẩm, là chuyện đùa.
Đêm đó, tất cả Quỷ Anh xuất hiện, đều Linh Uy Hổ tát cho nát bấy.
Mười ngày đó, lục tục linh thú tràn Khúc Giang.
Thất phẩm, thậm chí Linh thú Bát phẩm đều .
Cường đại kh-ủng b-ố như thế, nhưng dị thường ngoan ngoãn.
Chính vì sự xuất hiện của chúng, Khúc Giang còn Quỷ Anh g-iết nữa.
—— Cái bóng xuất hiện liền linh thú tát tan, căn bản g-iết .
“Nghe , đám linh thú , đều theo sự chỉ huy của một Ngự thú sư cao giai.”
Người dân Khúc Giang ai nấy đều kích động cảm kích:
“Ngự thú sư là tới cứu chúng a, Khúc Giang chúng cứu !”
Bách tính mong chờ, mong chờ.
Đến ngày thứ mười một, vị Ngự thú sư cuối cùng cũng xuất hiện.
Nàng Thất Sắc Huyền Điểu, tay chân mỗi bên quấn một con rắn nhỏ, trong sự vây quanh của một đám linh thú, tiến thành Khúc Giang.
Trên cao tiên vụ lượn lờ, bóng hình màu trắng , vạt áo phiêu phiêu, như thật như ảo.
Chương 547 Ở giữa phát hỏa và phát điên, chọn phát thệ
Vạt áo phiêu phiêu, trong mắt khác, đó là tiên phong đạo cốt.
Trong mắt Lộ Tiểu Cẩn, đó là ác mộng đỉnh cấp.
Trời đ-ánh, cái áo choàng hồ cừu nó lọt gió!
Lộ Tiểu Cẩn đông lạnh đến mức đều tê dại.
Nàng ch-ết sống túm c.h.ặ.t áo choàng, nhưng vẫn ngăn gió lùa, cuối cùng dứt khoát mặc kệ nó phiêu a phiêu.
Cùng phiêu theo, còn nước mũi nước mắt của nàng.
“Ta , chị , chị nếu thật sự lạnh, thì rạp xuống .”
Huyền Điểu hảo tâm nhắc nhở.
Được , hảo tâm.
Chủ yếu là khi Lộ Tiểu Cẩn lưng nó, cứ run rẩy mãi, phiền ch-ết !
Không thì đừng !
Cứ như cái chày gỗ !
“Không, lạnh.”
Lộ Tiểu Cẩn run lẩy bẩy .
Cái bộ dạng , nàng hôm nay nhất định cho trò!
Ai tới hỏi, nàng đều là lạnh!
Huyền Điểu:
“...
Chị , lau nước mắt nước mũi .”
Đại gia nó chứ, đều bay lên lông của nó !
Nó g-iết Lộ Tiểu Cẩn!
Mắng mắng mỏ mỏ, mỏ mỏ mắng mắng.
Cuối cùng ở giữa phát hỏa và phát điên, chọn phát thệ.