“Mà vốn dĩ việc c.ắ.n nuốt Thần tích khó khăn .”
Thôi .
Hủy diệt luôn cho .
Lộ Tiểu Cẩn cụp mắt xuống, đau đớn co rụt thành một cục.
Lúc đó bên ngoài đại lao, đại ca ở cạnh phòng Lộ Tiểu Cẩn đang khoa chân múa tay :
“ đúng đúng, chính là tiên sư ở cạnh , chính nàng vẽ thất phẩm phù lục, cái lôi kiếp đáng sợ quá mất!”
“Tiên sư đó tên là gì ?”
Cái vị đại ca mà chứ?
Ngay khi đám t.ử đang nháo nhào tìm kiếm vị t.ử thiên tài thì đột nhiên một đạo bạch quang giáng xuống, tất cả tức khắc mất ý thức, trở phòng giam ngủ say sưa.
Không ai nhớ rõ đêm nay từng xảy chuyện gì.
Đứng lầu cao, Kiến Mộc thu tay , ánh mắt trầm xuống.
Xem con đường của Lộ Tiểu Cẩn còn khó hơn tưởng tượng nhiều.
Phía bên Ân Thiên Quân nôn một ngụm m-áu lớn, mất hồi lâu mới tỉnh .
“C-ơ th-ể thuần khiết là ai?”
Một giọng quỷ dị từ đất vọt lên.
Người mạnh hơn Ân Thiên Quân, rõ phận của , tuyệt đối thể g-iết , mà phân của t.ử vong, thì chỉ thể là c-ơ th-ể thuần khiết g-iết ch-ết.
Hắn nhất định c-ơ th-ể thuần khiết là ai !
Đáy mắt Ân Thiên Quân lóe lên một tia sáng, trọng thương, đó còn Lộ Tiểu Cẩn xỏ mũi một trận, hiện tại hận nàng thấu xương, đương nhiên công khai phận của nàng cho thiên hạ để nàng còn chỗ dung .
Sau đó :
“Không .”
Ba chữ thốt ngay cả bản cũng ngẩn .
Hắn Lộ Tiểu Cẩn g-iết, đương nhiên là hận Lộ Tiểu Cẩn.
ngờ lúc thứ cảm nhận nhiều hơn là hận ý mà là sự thương xót.
Thương xót Lộ Tiểu Cẩn?
Hắn điên ?
Chương 511 Xem ít thoại bản , đầu óc chính là vì xem những thứ đó mà hỏng
Không, thương xót.
Ân Thiên Quân lau sạch vết m-áu mặt, đáy mắt lóe lên một tia âm hiểm kiên quyết.
Sở dĩ theo bản năng che giấu là vì bảo vệ Lộ Tiểu Cẩn, mà là vì đích g-iết ch-ết nàng.
, chính là như !
Đã phận của nàng thì g-iết nàng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lộ Tiểu Cẩn chỉ thể ch-ết tay !
“Không ?”
Một làn khói đen từ đất chui lên, hóa thành một bộ xương khô rết khổng lồ, trong hốc mắt bộ xương là hai cụm hỏa diễm màu xanh lam rợn , “Ngươi ch-ết trong tay nàng mà ngươi nàng là ai ?”
Giọng của bộ xương như mắc kẹt mảnh d.a.o, khản đặc ch.ói tai.
Trong lúc chuyện hỏa diễm màu xanh trong đáy mắt nhấp nháy, đồng thời vẻ quỷ dị trong đáy mắt Ân Thiên Quân cũng dần dần sâu thêm.
Bộ xương khô rết nghi ngờ đang dối.
Dù Ân Thiên Quân là duy nhất thể khống chế.
Hắn tin phế vật đến mức độ .
Đã ch-ết trong tay c-ơ th-ể thuần khiết thì thể nào đối phương là ai.
Cho nên bộ xương khô rết gột rửa linh hồn Ân Thiên Quân một , tìm kiếm đoạn ký ức t.ử vong từ trong linh hồn .
“Được , đủ .”
Ân Thiên Quân giơ tay ngăn cản cụm hỏa diễm , vẻ quỷ dị trong đáy mắt dần dần tan biến, “Chủ thần, ngươi vượt quá giới hạn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-697.html.]
Ân Thiên Quân lười biếng tựa đầu giường, nhắm mắt , chậm rãi ch-ữa tr-ị c-ơ th-ể trọng thương của , miệng gọi chủ thần nhưng thực tế trong giọng điệu chẳng chút kính ý nào.
Bộ xương khô rết bay quanh mấy vòng, lửa trong mắt nhảy nhót, hiển nhiên là đang tức giận:
“Ngươi đang che giấu!
Ngươi c-ơ th-ể thuần khiết là ai đúng !”
Ân Thiên Quân đáp .
“Tại ?
Tà Thần nhất định thể giáng lâm, ngươi che giấu phận c-ơ th-ể thuần khiết chính là đang tự tìm đường ch-ết!”
Hắn và Nó là một thể.
Tà Thần giáng lâm tất cả họ đều sẽ ch-ết.
Ân Thiên Quân thể tự tìm đường ch-ết .
Bộ xương khô rết nhân loại, cũng chẳng sinh ở nhân gian, nhưng dù cũng ở nhân gian bao nhiêu năm nay, đại khái cũng thể hiểu cách tư duy của nhân loại.
“Chẳng lẽ ngươi bảo vệ c-ơ th-ể thuần khiết?”
Giọng điệu bộ xương khô rết lộ vẻ thể tin nổi, “Ngươi yêu nàng ?”
Ngón tay út của Ân Thiên Quân khẽ run một cái.
“Ta sẽ yêu bất cứ ai cả.”
Ân Thiên Quân dậy khoác áo choàng lên, mở cửa ngoài:
“Ta chỉ là đích g-iết ch-ết nàng , yên tâm , sẽ để Tà Thần giáng lâm nhân gian .”
Bộ xương khô rết ngược hề nghi ngờ sát tâm của Ân Thiên Quân.
Dù Lộ Tiểu Cẩn ch-ết thì sẽ ch-ết.
Chỉ kẻ ngốc mới lấy c-ái ch-ết của để trải đường cho kẻ khác.
Ân Thiên Quân thông minh lắm cơ mà!
Bộ xương khô rết yên tâm .
Trong đại lao.
Trời vẫn sáng Lộ Tiểu Cẩn đau mà tỉnh giấc.
Cũng oán hận của Thần tích giày vò, cũng chẳng vết thương cũ đau nhức, mà là cổ tay ai đó rạch , đau đau.
Nàng hiện tại mệt buồn ngủ, còn lạnh nữa.
Mất m-áu càng nhiều nàng càng thấy lạnh.
Nàng rụt tay trong chăn nhưng tay ai đó ấn c.h.ặ.t rụt , nàng thở hắt một nóng, mở mắt .
“Tỉnh ?”
Là Giang Ý Nồng.
Thì đó, vết cắt lớn thế cổ tay nàng thật sự khó mà tỉnh .
Lộ Tiểu Cẩn run rẩy vì lạnh, về phía cổ tay rạch rách của , cùng với chiếc chậu ngưng lạnh đặt cổ tay:
“Ngươi đang cái gì ?”
Giang Ý Nồng hiệu con d.a.o dính m-áu trong tay:
“Lấy m-áu của ngươi.”
Nhìn .
“Lấy m-áu của gì?”
“M-áu của ngươi tác dụng gì chẳng lẽ bản ngươi rõ ?
Phải là đây g-iết ch-ết ngươi ngược cũng là chuyện .”
Gương mặt Giang Ý Nồng đầy vẻ khinh miệt và châm chọc, “Ngươi cứ yên tâm mà một cái kho m-áu , cũng tệ .”
Lời nàng chẳng chữ nào lọt tai cả.
Có điều dù miệng lời độc địa nhất nhưng tay lập tức nhét mấy viên đ-á ấm lòng Lộ Tiểu Cẩn, còn vén chăn cho nàng thật c.h.ặ.t, sợ gió lọt .