“Đều là những từng luyện thể, sức lực là lớn, theo lý mà thì chắc chắn thể kéo lên một cách nhẹ nhàng, nhưng cái gậy đó trơn quá, Phù Tang kéo một lúc cẩn thận liền trượt tay, cái gậy bay vèo ngoài.”
Thế là Ngôn Linh khó khăn lắm mới leo gần khỏi hố ngã tọt xuống .
Trọng thương +1.
“Ưm——!”
Ngôn Linh đau đến mức cả tê dại.
Mắt trợn ngược lên, suýt chút nữa là đời nhà ma luôn.
Phù Tang lúng túng hẳn lên:
“Sư tỷ, thật xin tỷ nha, nãy nắm chắc, chúng nữa , bảo đảm sẽ kéo tỷ lên!”
Nói xong đưa cái gậy xuống.
Ngôn Linh chỉ lặng lẽ nàng chứ thèm vươn tay nữa.
Lộ Tiểu Cẩn vội vàng cứu vãn tình hình:
“Thế , chúng buộc sợi dây cái gậy, để sư tỷ nắm lấy sợi dây, đó hai chúng mỗi nắm một đầu gậy, bảo đảm sẽ kéo sư tỷ lên một cách nhẹ nhàng.”
Phù Tang thấy cũng hợp lý.
Ngôn Linh cũng thấy hợp lý.
Thế là Ngôn Linh nắm lấy sợi dây.
ai cũng rằng một khi diện tích chịu lực của cái gậy quá nhỏ thì dễ gãy.
Mà cái gậy trong tay bọn họ rõ ràng là chịu nổi trọng lượng hơn trăm cân.
Thế là.
“Rắc——”
“A——!”
Trọng thương +2.
Khoảnh khắc đó Ngôn Linh ch-ết nhưng chỉ ch-ết cho xong.
Nàng vô thần lên bầu trời, trong đầu lướt qua cả cuộc đời qua của .
“Cái gậy gãy nhỉ?”
“Trời ơi sư tỷ tỷ đau hả?”
Ngôn Linh mỉm .
Không đau nữa .
Sắp ch-ết mà.
“Biết cái gậy dễ gãy thế thì nãy dùng cái gậy của !”
Lộ Tiểu Cẩn móc từ trong túi trữ vật cái gậy lúc lấy trộm ở Khí Linh Các, “Sư tỷ tỷ yên tâm, đây là khí linh Huyền giai, chắc chắn sẽ gãy nữa .”
Ngôn Linh chỉ lặng lẽ hai cái tên đó chứ thèm vươn tay .
Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang gãi đầu, chỉ còn cách nghĩ phương án khác cứu .
Những phương án cứu của bọn họ đều .
—— Từng phương án một đều thể chuẩn xác đưa Ngôn Linh xuống địa ngục.
Trọng thương +3.
Trọng thương +4.
…
Trọng thương +10086.
Cứu đến cuối cùng Ngôn Linh đau đến mức ngay cả tiếng rên khẽ cũng phát nổi nữa.
Thôi , hủy diệt hết cho .
Tuế Cẩm cái hố là Ngôn Linh cố tình đào, cái chân là Ngôn Linh cố tình thò , nàng vốn dĩ định cứu nhưng cuối cùng thực sự là nổi nữa, vẫn cứu Ngôn Linh lên.
“Sư tỷ tỷ vẫn chứ?”
Ngôn Linh .
nàng vẫn nhanh nhẹn bò dậy, vô cùng kiên quyết và dứt khoát tập tễnh bước thấp bước cao rời .
Chỗ thể ở lâu !
Nơi nào Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang thì nơi đó chính là địa ngục!
Thiên sát, hai con mụ độc ác !
Ngôn Linh chạy trốn nhưng nàng nuốt trôi cơn giận .
Thế là nàng tùy ý tìm một t.ử Trúc Cơ kỳ của Thiên Vân Tông, rắc một nắm bột mê, b.úng tay một cái.
Đệ t.ử đó lập tức ánh mắt thất thần, về phía cái viện của nhóm Lộ Tiểu Cẩn.
Lúc đó ba Lộ Tiểu Cẩn đang gốc cây gặm dưa thơm.
“Dưa ngọt thật đấy.”
Đệ t.ử đó bước liền rút d.a.o .
“Ơ?
Chu sư ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-640.html.]
Sao bọn thiếu cái d.a.o để bổ dưa ?
Còn đặc biệt mang tới cho bọn nữa, khách sáo quá mất.”
Thế là trong ánh mắt ngơ ngác của Chu sư , con d.a.o cướp mất tiêu .
Hả?
Không chứ, thật sự tới đây để g-iết ?
Chương 468 Ngũ công chúa Hoa Tư Quốc, Hoa Tư Thị, Phù Tang
Chu sư phớt lờ.
Chu sư tức giận.
Thế là tay tích tụ linh lực, chuẩn g-iết .
“Sư vẫn ?”
Lộ Tiểu Cẩn thấy cứ chằm chằm thì ngẩn một lát, vài phần khó xử, “Chẳng lẽ cũng ăn dưa thơm ?”
Chỉ một miếng nhỏ thế thôi chia ba đoạn nhỏ .
Chia thêm nữa là hết sạch luôn đấy.
Tất nhiên Lộ Tiểu Cẩn cũng là hạng keo kiệt, nàng vẫn lấy từ trong một miếng nhỏ đó chia hai nửa, một nửa nhét tay Chu sư , nửa còn nhét miệng Phù Tang:
“Sư ăn !”
Lộ Tiểu Cẩn chẳng thấy xót chút nào.
Bởi vì cái miếng chia đó là của nàng.
Phù Tang nhai miếng dưa nhỏ giận dữ:
“A a a a a!
Lộ Tiểu Cẩn, liều mạng với ngươi!”
Chu sư thì miếng dưa nhỏ trong tay mà rơi trạng thái m-ông lung.
Hắn tới đây để g-iết đúng nhỉ?
Sao chẳng ai sợ hãi hết ?
Chu sư cũng tăng xông !
Hắn giận đùng đùng ném miếng dưa xuống đất, đó hét lớn một tiếng:
“Các đều ch-ết hết cho !”
Lộ Tiểu Cẩn cuối cùng cũng phát hiện điểm bình thường của Chu sư .
Ánh mắt bình thường.
Chu sư chắc hẳn là khống chế .
điều kỳ lạ là ngay cả nàng cũng Chu sư điểm gì bất thường cả.
Nàng kịp nghĩ nhiều, cũng bắt đầu tăng xông luôn:
“Huynh dám vứt miếng dưa !”
“Huynh miếng dưa ngọt ngào ngon lành thế nào hả!”
Đây chính là miếng dưa ngọt ngào ngon lành nhất mà nàng từng ăn đấy!
Kết quả là vứt là vứt luôn.
là đáng ch-ết mà!
Lộ Tiểu Cẩn thuận tay cầm lấy cái b.úa, lao lên tặng cho một b.úa thật mạnh:
“Dám lãng phí dưa thơm, đúng là trời cao đất dày là gì mà!”
Chu sư thể mặc kệ đ-ánh ?
Ồ.
Có thể.
Bởi vì Phù Tang cũng tăng xông , thuận tay móc một tấm Định Thân Phù bán phẩm:
“Đó là dưa thơm của mà!
Huynh vứt là vứt ?
Định!”
Chu sư chỉ là Trúc Cơ kỳ, Định Thân Phù định là định luôn, chỉ thể đó chịu trận đ-ánh hội đồng.
Bị đ-ánh đến mức mặt mũi bầm tím như cái đầu heo.
Mặt mũi bầm tím nhưng vẫn tràn đầy sát khí:
“Các đều ch-ết!
Đều ch-ết hết!”
“Chờ tấm Định Thân Phù hết hiệu lực, nhất định thịt các !”
Phù Tang kinh ngạc vô cùng:
“Chu sư hỏng dưa của mà còn dám mắng ?
Huynh mặt dày thế hả?”