Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 637

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:37:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t.”

 

Nàng thực sự tin chuyện !

 

Lần là vì ở trong giếng nên khó leo.

 

Lần , con ch.ó hoàng đế hãy chờ chịu ch-ết !

 

Nàng nhảy xuống sông hộ thành, bơi đến Ngự hoa viên.

 

Nàng cứ thế bơi cho đến khi tới ven nước mới nhô đầu lên.

 

Vừa nhô đầu lên thấy bóng dáng đang xa.

 

Ngược sáng nên rõ mặt nhưng đầy vẻ quý khí.

 

“Cô nương đây lẽ nào là thích khách?”

 

Lộ Tiểu Cẩn lời nào, bắt đầu điên cuồng bò về phía hoàng đế.

 

Vừa bò lạng lách đủ kiểu đường .

 

Trông như một con nhện tinh.

 

Chủ yếu chính là mang đến cho đám thị vệ một chút chấn động nhỏ nhoi.

 

Đám thị vệ quả thực chấn động.

 

hoàng đế vẫn thản nhiên như cũ.

 

“G-iết .”

 

Lộ Tiểu Cẩn trợn trừng mắt.

 

Còn đầy một trượng nữa thôi.

 

Cái chân ch-ết tiệt , bò nhanh lên!

 

“Vút——”

 

Vạn tiễn xuyên tâm.

 

Vừa ló đầu là kết liễu ngay.

 

Lộ Tiểu Cẩn đau đến mức lập tức mất hết sức lực.

 

nàng vẫn ch-ết.

 

Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tiếp tục bò về phía hoàng đế.

 

Bàn tay đầy m-áu của nàng rốt cuộc cũng nắm c.h.ặ.t lấy ống quần của hoàng đế:

 

“Tại ?”

 

“Tại ngươi thần tích tính lây lan...”

 

Lời còn dứt, Lộ Tiểu Cẩn lờ mờ thấy ống quần mọc một cái cành trong suốt.

 

, là cành cây.

 

Một cái cành cây đang sống.

 

Cái cành đó thám thính nàng một chút nhanh ch.óng thu .

 

Nếu kỹ thì thực sự thể phát hiện hoàng đế là loại cành cây trong suốt .

 

Giống như một cây đang sống .

 

Đồng t.ử của Lộ Tiểu Cẩn run rẩy.

 

Chẳng lẽ hoàng đế chính là bản thể của cây đào ?

 

Nàng cố hết sức ngẩng đầu rõ khuôn mặt của hoàng đế nhưng nàng còn sức lực nữa.

 

“Phụt——”

 

Nàng nôn một ngụm m-áu lớn, đầu đ-ập xuống đất, mất ý thức.

 

Trước khi mất ý thức, bên tai nàng vang lên tiếng kêu gọi của thần tích:

 

“Đến đây——”

 

“Đến đây——”

 

“Ta đang đợi ngươi——”

 

Giọng đó vẫn xa xăm như cũ.

 

Không là hoàng đế.

 

đỉnh đầu cúi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, khẽ thở dài một tiếng.

 

Cạch.

 

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .

 

Nàng thụp xuống, cuộn tròn để xoa dịu cơn đau.

 

Hoàng đế .

 

cũng thần tích.

 

Tuy nhiên, hoàng đế thực sự nên là thần tích.

 

Bởi vì nếu hoàng đế hạ lệnh cách ly ch-ết thì con dân của Hoa Tư Quốc e là hiến tế sạch sành sanh từ lâu .

 

Ông .

 

trông cũng chẳng giống cho lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-637.html.]

 

Cái cành cây sống ông rốt cuộc là thứ gì?

 

Tại tất cả trong hoàng cung đều thể phát hiện nàng khi nàng xông ?

 

Lộ Tiểu Cẩn nghĩ mãi thông.

 

—— “Trong cung cao thủ nhiều như mây, chúng xông , hơn nữa dù xông thì cũng sẽ thương, thậm chí là mất mạng, đừng xông , tin !”

 

Lời cảnh báo của Phù Tang dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

 

Chẳng lẽ sự nguy hiểm mà Phù Tang ám chỉ thực chính là hoàng đế ?

 

Lộ Tiểu Cẩn ngẩng đầu bức tường thành cao v.út một cái.

 

Nàng nghiến răng, một nữa nhảy xuống sông hộ thành.

 

Nàng ngừng thử nghiệm, liều mạng tiếp cận hoàng đế, rõ bí mật ông .

 

.

 

Bất kể thế nào nàng cũng thể tiếp cận hoàng đế lấy nửa bước.

 

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .

 

“Ưm——”

 

Đau quá!

 

Đau thấu xương!

 

Lộ Tiểu Cẩn nhớ nổi ch-ết bao nhiêu , nàng cuộn tròn chân tường thành, cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ.

 

Hoàng cung nàng .

 

Ít nhất là nàng lén lút như thì thể xông , cũng gặp hoàng đế.

 

Phải nghĩ cách khác thôi.

 

Nàng dịu một chút bèn dậy rời .

 

Nào lúc , ngay bên trong đoạn tường thành mà nàng rình rập tập trung vô thị vệ.

 

“Tướng quân, đêm nay thực sự thích khách ?”

 

Lý tướng quân đáp lời.

 

Ông thể cảm nhận đang xổm ngay bên ngoài tường thành.

 

Nửa đêm nửa hôm thế , chỉ thể là thích khách mà thôi.

 

điều kỳ lạ là đó cứ im lìm hồi lâu, cuối cùng còn thèm đầu mà bỏ luôn.

 

Lẽ nào thực sự chỉ là ngang qua ?

 

Vào cái giờ nửa đêm thế ?

 

“Giải tán , đêm nay thích khách.”

 

Đám thị vệ lập tức thả lỏng, ngáp một cái tiếp tục tuần tra.

 

Lý tướng quân thì về điện phục mệnh.

 

“Bệ hạ, một cô nương tới nhưng chỉ xổm ở góc tường một lúc mất .”

 

Trên giường rồng, nam t.ử trẻ tuổi mặc long bào thêu chỉ vàng đang biếng nhác chậm rãi mở mắt .

 

“Ừm, trẫm .”

 

“Thuộc hạ nên đuổi theo ?

 

Theo thuộc hạ đoán thì nàng hẳn chính là mà bệ hạ đang chờ đợi.”

 

Hoàng đế nhấp một ngụm :

 

“Không cần, sớm muộn gì nàng cũng sẽ tới gặp trẫm thôi, vội một lúc .”

 

“Rõ.”

 

, hôm nay kẻ mạo danh Tiểu Ngũ?

 

Đi điều tra xem .”

 

“Rõ.”

 

Chương 466 Ngôn Linh, ngôn xuất pháp tùy

 

Vào khoảnh khắc rời khỏi tường thành, lòng Lộ Tiểu Cẩn tràn đầy bi phẫn.

 

Nàng vẫn điều tra gì mà xám xịt về như .

 

Không cam tâm!

 

Thực sự quá cam tâm!

 

Cứ tưởng rằng nàng cam tâm như , bi phẫn như thì chắc chắn sẽ mất ngủ mấy ngày liền!

 

Nào ngờ khi nàng lê cái thể mệt mỏi đau đớn về Mẫu Đơn Uyển, lên giường một cái là lập tức ngủ say như ch-ết luôn.

 

Mệt đến mức thể bi phẫn nổi nữa.

 

Lộ Tiểu Cẩn nhất định hoàng cung.

 

tự nàng thì .

 

Nàng phỏng đoán chắc chắn Nhị trưởng lão sớm muộn gì cũng sẽ cung điều tra vụ án, nàng chỉ cần chờ đợi, đến lúc đó theo cùng là .

 

Hơn nữa khi tiến địa phận Hoa Tư Quốc, tiếng kêu gọi của thần tích còn đau nữa, nàng đợi .

 

 

Loading...