“Phù Tang liếc hai cái giỏ tay Lộ Tiểu Cẩn, càng rạng rỡ hơn.”
Nàng đang ở đó khoe khoang thì Tuế Cẩm ở cách đó xa xách theo bốn túi tôm và bảy giỏ cá tới.
Phù Tang lập tức thấy tự ti .
“Tuế Cẩm , tỷ... tỷ vớt nhiều quá !"
Tuế Cẩm gật đầu, Lộ Tiểu Cẩn một cái, thấy nàng như thể ch-ết sống một , nàng chắc hẳn trải qua một dự báo.
Nàng gì, chỉ đem cá tôm vớt chia cho Lộ Tiểu Cẩn một nửa, để tránh lát nữa nàng Lưu sư trách mắng.
“Muốn ăn cá nướng và tôm nướng ?
Ta nướng cho các ."
Tuế Cẩm .
Phù Tang đang tự ti lập tức hết tự ti ngay:
“Ta !
Ta ăn!"
Ở đây Tuế Cẩm là duy nhất nấu ăn.
Hơn nữa nấu ăn cực kỳ ngon.
Mắt Lộ Tiểu Cẩn cũng sáng rực lên:
“Muội cũng ăn, ít nhất ăn mười con tôm!"
Nàng quá cần bổ sung thịt .
“Ừm."
Tuế Cẩm đáp một tiếng bắt đầu nhóm lửa.
Phù Tang thấy liền hì hục vớt cá vớt tôm càng hăng hái hơn, mắt thỉnh thoảng liếc cá nướng tôm nướng hai cái, chỉ đợi nướng xong là nàng thu dọn đồ đạc ngay.
Không chậm trễ chút nào.
Lưu sư ở bên cạnh thấy dường như gì đó nhưng cuối cùng chẳng gì cả.
Thôi kệ, nàng là Trúc Cơ kỳ, cứ chiều chuộng một chút .
Mấy t.ử bên cạnh thấy thì ghen tị đến ch-ết mất.
Chủ yếu là ghen tị với Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang.
Có một Tuế Cẩm Trúc Cơ kỳ bảo vệ thì thôi , còn nướng thịt cho họ ăn nữa, thật là quá bất công !
Để ngăn bản chảy nước miếng quá nhiều mất thể diện, họ bắt đầu tìm cách chuyển dời sự chú ý.
“ , Đào Hoa Án ở Hoa Tư Quốc các ngươi ?"
Nghe thấy Hoa Tư Quốc, Phù Tang khựng một chút, cũng vớt cá nữa, móc lưới đ-ánh cá lên trở bờ.
Mà thấy Đào Hoa Án, tai Lộ Tiểu Cẩn khẽ động, cũng ghé sát .
“Đào Hoa Án?
Đào Hoa Án gì cơ?"
Phù Tang hỏi.
Đệ t.ử liếc Phù Tang một cái, đột nhiên như nhớ điều gì đó, giọng điệu trêu chọc hơn hẳn:
“Ơ kìa, Ngũ công chúa Hoa Tư Quốc của chúng tới xử lý chính vụ ?"
Những khác cũng đùa về phía Phù Tang.
Tuy là đùa nhưng mấy ác ý.
Không còn cách nào khác, Phù Tang chính là phù tu!
Ai dám đắc tội nàng chứ!
Cầu xin nàng còn chẳng kịp nữa là.
Phù Tang thật sự vẻ nghiêm túc như xử lý quốc sự:
“Ngươi thử xem, cái Đào Hoa Án rốt cuộc là chuyện gì?"
Các t.ử đều nàng chọc .
Sau khi xong mới kể rõ ngọn ngành.
“Chuyện là thế , mấy ngày hoàng đế Hoa Tư Quốc cầu cứu tới tu tiên giới, rằng Hoa Tư Quốc xuất hiện một vụ Đào Hoa Án quái dị."
“Cái gọi là Đào Hoa Án chính là khi ch-ết, mặt đều sẽ xuất hiện dấu ấn hoa đào, hơn nữa khi ch-ết là đang mỉm ."
“Lúc đầu họ đều tưởng là ôn dịch, nhưng đó phát hiện ôn dịch mà là tà vật loạn, lúc mới cầu cứu tới tu tiên giới."
Số ch-ết trong Đào Hoa Án nhiều, chỉ mười mấy .
Theo ước tính của trong tu tiên giới thì chắc chỉ là một tiểu tà túy thôi, cho nên tạm thời chỉ vài tông môn nhỏ cử tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-630.html.]
“Dấu ấn hoa đào?"
Lộ Tiểu Cẩn lẩm bẩm lặp , “Mỉm mà ch-ết?"
Đây chính là lời nhắc nhở mà thần tích đưa cho nàng!
Vụ án nhỏ ?
những hiến tế cho thần tích ai cũng thể thấy xác ch-ết .
Ví dụ như quả cầu vàng, khi hiến tế xong sẽ để lớp da , để lớp da đó sống cho đó.
Vậy còn Đào Hoa Án thì ?
Cho tới bây giờ thật là chỉ mười mấy đó hiến tế ?
Hay là hiến tế vô , chỉ là ngoài nàng thì những khác đều thấy ?
“Dấu ấn hoa đào?"
Phù Tang ngừng lẩm bẩm bốn chữ , càng lẩm bẩm sắc mặt càng ngưng trọng.
Nàng thất thần tới mặt Tuế Cẩm, cầm lấy một con tôm nướng từ từ ăn.
“Ngon quá!"
Lời thì nhưng ánh mắt nàng hề tập trung.
Hồi lâu nàng mới ngẩng đầu :
“Ta thật sự là Ngũ công chúa Hoa Tư Quốc, các ngươi tin ?"
Tuế Cẩm:
“Nàng thì tin."
Mắt Lộ Tiểu Cẩn trợn ngược lên.
Tuế Cẩm tin!
Mà nàng tin tưởng phán đoán của Tuế Cẩm!
Nói cách khác Phù Tang thật sự là Ngũ công chúa Hoa Tư Quốc!
Những gì nàng với nàng đây về việc phong hầu bái tướng xưng vương chắc chắn cũng đều là thật!
Lộ Tiểu Cẩn vội vàng nắm lấy tay nàng , đầy vẻ thành khẩn:
“Tin chứ, vẫn luôn tin tưởng nàng mà!"
Phù Tang mím c.h.ặ.t môi:
“Vậy nếu Hoa Tư Quốc tuyệt đối thể xuất hiện tà túy, các ngươi tin ?"
“Nếu thật sự xuất hiện tà túy thì chỉ thể chứng minh chuyện tuyệt đối sức thể ngăn cản , cho dù là Chưởng môn Tôn thượng tới e rằng cũng chắc sống sót trở về."
Đáy mắt Phù Tang đầy vẻ lo lắng.
Lộ Tiểu Cẩn khựng một chút.
Phù Tang đúng.
Bởi vì cái thần tích đó chỉ nàng mới thể nuốt chửng .
Những khác bất kể là ai tới cũng chỉ con đường ch-ết.
Cho nên Phù Tang thật sự là Ngũ công chúa Hoa Tư Quốc!
Vậy những gì Phù Tang đây về việc phong vương cho nàng và ban đất phong...
Ừm, Lộ Tiểu Cẩn tất nhiên là đều tin .
“Con cá mà xương!"
Lộ Tiểu Cẩn nhổ một cái xương cá lớn, mặt đầy vẻ ngưng trọng.
Lại con cá gian xảo hãm hại bản vương!
Chương 461 Vương quyền phú quý gì chứ, xin hãy cứ trút hết lên !
Không tin chính là lời dối của Lộ Tiểu Cẩn.
Nàng quá tin là đằng khác nhé!
Cũng vì lời của Phù Tang bao nhiêu phần sự thật.
Dù thì ngoài phận đều là do tự đặt cho mà.
Sở dĩ nàng tin là vì nàng tin.
Lạy hồn, Phù Tang là phong nàng Vương gia đó nha!
Phù Tang dám thì nàng dám tin!
Hơn nữa cái thứ hoàng quyền đúng là nuôi dưỡng con thật đấy, Lộ Tiểu Cẩn hiện tại chỉ bắt đầu cuồng vọng tự đại mà còn bắt đầu đa nghi .
Càng nuôi càng tự tin, l.ồ.ng ng-ực cũng ưỡn cao hơn hẳn.