Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 601

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:37:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi xác ch-ết phân hủy qua quá trình biến đổi sẽ sinh phốt phin (phosphine), nhiệt độ tự cháy của phốt phin thấp thể tự bốc cháy, cũng chính là thứ thường gọi là ma trắc.”

 

Lộ Tiểu Cẩn từng thấy ma trắc.

 

Càng từng thấy quy mô ma trắc lớn như thế .

 

Hoặc là nơi ma.

 

Hoặc là nơi từng nhiều ch-ết.

 

Và rõ ràng là vế .

 

Bởi vì trong tầm mắt của Lộ Tiểu Cẩn là xương trắng.

 

Lộ Tiểu Cẩn xoa xoa cái trán đau điếng:

 

“Sư tôn, đây là nơi nào ?”

 

“Đáy Vô Tâm nhai.”

 

Lời thốt những ký túc khi điên ùa về não bộ Lộ Tiểu Cẩn dạng những mảnh vụn rời rạc.

 

Không vì những ký ức đó đầy đủ.

 

Mà là vì tư duy của kẻ điên logic.

 

Lộ Tiểu Cẩn sắp xếp suy nghĩ.

 

Vậy nên tình hình hiện tại là nàng tưởng ch-ết báo thù nên tìm cách lôi lão già đáy Vô Tâm nhai.

 

Nàng thành công.

 

Sau đó hai nhốt ở đây.

 

Lộ Tiểu Cẩn đỡ trán.

 

“Vô Tâm nhai?”

 

Trong nguyên tác Vô Tâm nhai cũng từng xuất hiện nhưng là lúc sắp kết thúc.

 

—— Nguyên chủ triệu hồi tà thần, trong lúc hủy trời diệt đất thứ tà ác phong ấn ở đây cũng phá tan phong ấn, đại tứ gây hại nhân gian.

 

, nơi thực sự phong ấn một thứ gì đó thần bí và mạnh mẽ.

 

là thượng cổ hung thú gì.

 

Mà là một vật tà ác.

 

Cực âm cực tà.

 

Cụ thể là cái gì nguyên tác miêu tả chi tiết nhưng vô cùng mạnh mẽ, bất kể là ai tới cũng đều “một chạm là tèo".

 

Cuối cùng là đám nam nữ chính hợp lực mới phong ấn nó một nữa.

 

“Sư tôn, chúng nhanh ch.óng rời khỏi đây thôi.”

 

Lộ Tiểu Cẩn vật lộn bò dậy từ mặt đất.

 

Nơi kết giới, dựa lão già đưa nàng bay ngoài là chuyện thể nào.

 

Họ chỉ thể dựa việc bò ngoài thôi.

 

Núi cao.

 

Muốn bò ngoài khó.

 

chỉ cần vật tà ác phong ấn ở đây phát hiện thì hai họ ít nhất còn con đường sống.

 

Nếu chỉ thể ch-ết tuần thôi.

 

Lộ Tiểu Cẩn mới bò dậy đau đến mức ngã khuỵu xuống.

 

“Ưm——!”

 

Đau quá!

 

Đầu gối giống như gãy , căn bản dùng chút sức nào.

 

Nàng cúi đầu xuống đầu gối.

 

Chỗ đầu gối quần vốn rách bươm, m-áu thịt mài mất mấy tầng, đất cát trộn lẫn trong thịt, thấp thoáng thậm chí còn thấy cả xương.

 

Hết cách , nàng bò suốt gần nửa ngày mới bò tới Vô Tâm nhai.

 

Xương mài gãy coi như nàng may mắn lắm .

 

Lộ Tiểu Cẩn cố gắng dậy nhưng còn kịp dậy Tư Không Công Lân ấn ngược trở .

 

“Được , đừng vội, tới đây thì vội cũng vô ích.”

 

Dịch chính là:

 

“Ch-ết thì cứ ch-ết thôi, vội cũng chẳng giải quyết gì.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-601.html.]

Nơi vốn dĩ là nơi sống thể tới.

 

Bây giờ quan trọng nhất là để Lộ Tiểu Cẩn sống sót, giữ cho tỉnh táo.

 

Nàng sống thì bọn họ mới khả năng sống tiếp .

 

thế gian chắc chỉ nàng mới trấn áp thứ đó.

 

Lộ Tiểu Cẩn khựng một chút.

 

Nàng cảm thấy trong lời lão già ẩn ý.

 

Ví dụ như lão già dường như Vô Tâm nhai phong ấn cái gì.

 

, lão dù cũng là chưởng môn Thiên Vân tông, lẽ tuốt chuyện chứ.

 

“Sư tôn, Vô Tâm nhai rốt cuộc phong ấn cái gì ?

 

Thực sự là thượng cổ hung thú gì ?”

 

“Không .”

 

“Vậy là cái gì?”

 

“Không thể .”

 

Tư Không Công Lân bí ẩn".

 

Mà là thứ đó thể .

 

Sau khi rơi phong ấn sự tồn tại của bọn họ thứ đó nhận , mà một khi thốt sự tồn tại của Ngài thì cũng tương tự như một loại triệu hồi bằng ngôn ngữ , lúc đó họ sẽ ch-ết nhanh hơn.

 

Lộ Tiểu Cẩn thấp thoáng cũng nhận điều nên hỏi tiếp nữa.

 

“Bây giờ chúng ?”

 

“Con hãy dưỡng thương cho .”

 

Tư Không Công Lân xoa xoa đầu nàng, “Mọi chuyện sẽ thôi.”

 

Lão nâng c-ơ th-ể Lộ Tiểu Cẩn lên đặt nàng lên một hòn đ-á cao gần nửa , đó cúi dứt khoát dùng nước rửa sạch vết thương đầu gối cho nàng đơn giản băng bó .

 

Đột nhiên lòng Lộ Tiểu Cẩn dâng lên một nỗi bất an.

 

Nàng quanh một vòng.

 

Không là ảo giác của nàng nhưng nàng dường như thể cảm nhận thứ gì đó đang tiến gần nàng.

 

xung quanh im ắng một tiếng động.

 

Lộ Tiểu Cẩn nhắm mắt chăm chú lắng .

 

“Sột soạt——”

 

ngoài tiếng cây cối và cỏ dại gió thổi lay động thì những thứ khác chẳng gì cả.

 

Không thứ gì tiến gần.

 

Lộ Tiểu Cẩn cảm thấy thứ đó càng lúc càng gần nàng hơn.

 

Nàng mở mắt đột nhiên sang phía bên trái.

 

chỉ thể thấy bóng cây đen kịt một mảnh.

 

“Đang cái gì ?”

 

Tư Không Công Lân băng bó xong cho nàng dậy hỏi.

 

Lộ Tiểu Cẩn ngoái đầu:

 

“Không gì ạ.”

 

Tư Không Công Lân nương theo tầm mắt của nàng đăm chiêu sang bên trái một cái hỏi gì thêm, chỉ lưng về phía Lộ Tiểu Cẩn xuống:

 

“Lên , vi sư cõng con .”

 

Lộ Tiểu Cẩn đúng thực là nổi nên cũng khách sáo, trực tiếp áp lên.

 

Tư Không Công Lân sang bên trái một cái nữa chút do dự về phía bên .

 

Dưới nhai đường, cỏ dại gai góc mọc um tùm, cộng thêm trời tối chân chỉ thể chậm rãi dò dẫm tiến về phía để tránh rơi đầm lầy hang động nào đó.

 

Khó khăn lắm mới tới rìa vách đ-á, đột nhiên sống lưng Lộ Tiểu Cẩn lạnh toát.

 

Giống như thứ gì đó dán sát lên .

 

Băng giá, âm u.

 

Thân hình Lộ Tiểu Cẩn cứng đờ, một nỗi sợ hãi rõ nguyên do bủa vây lấy tâm trí.

 

Nỗi sợ hãi đó khó diễn tả bằng lời.

 

Không nàng đang sợ hãi mà là c-ơ th-ể đang sợ hãi.

 

C-ơ th-ể nhận nguy hiểm nhanh hơn cả não bộ, bởi vì đối phương quá đỗi mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức thể tùy ý bóp ch-ết nàng cho nên c-ơ th-ể đang run sợ.

 

Loading...