Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 580

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:19:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Xem , một sư tỷ đau lòng yêu thương sư bao.”

 

Nàng đều cảm động sự lương thiện của chính .

 

Sau đó, nàng cục thịt trong bát.

 

“Thơm quá ——”

 

Thịt quả thực quá thơm .

 

Bây giờ nấu chín , càng thơm hơn.

 

Nàng nuốt một ngụm nước bọt:

 

“Đệ thật sự ăn nữa?”

 

“Không ăn.”

 

Đầu Thúc Sở lắc như điên.

 

“Vậy ăn, ăn đây nha.”

 

Thơm quá .

 

Nàng khống chế bản nữa .

 

Não Thúc Sở đều hình một giây.

 

“Tỷ cái gì?”

 

Hắn ăn, nàng liền ăn?

 

Cái cái .

 

Cái là tiếng !

 

Con thể, ít nhất là nên!

 

Thúc Sở nghi ngờ là nhầm .

 

Trên đời , tuyệt đối thể kẻ điên điên khùng khùng như !

 

giây tiếp theo, liền thấy Lộ Tiểu Cẩn ăn .

 

Nhai nhai nhai.

 

“Hình như còn thiếu chút muối.”

 

Lộ Tiểu Cẩn lấy muối , rắc một chút.

 

“Ưm——”

 

“Ngon hơn nhiều .”

 

Nàng đưa miếng thịt dính muối tới mặt Thúc Sở.

 

“Dính muối , ngon hơn nhiều , nếm thử nữa ?”

 

Thúc Sở trợn to mắt.

 

Trong dày bắt đầu cuộn trào sóng biển.

 

Sau đó.

 

“Oẹ——”

 

Lần , so với bất kỳ nào đó, đều oẹ dữ dội hơn.

 

Quá buồn nôn !

 

Quá đáng sợ !

 

Quá kinh hoàng !

 

Hắn bắt đầu nghi ngờ, đây Toàn Dạ cho gần Lộ Tiểu Cẩn, lẽ là để bảo vệ Lộ Tiểu Cẩn, cũng là để ngăn cản sư tôn đ-ánh ch-ết.

 

Mà là để bảo vệ .

 

Bảo vệ , Lộ Tiểu Cẩn ăn mất.

 

“Oẹ——”

 

Chương 424 Hả? Não, nàng còn não nữa !

 

Cái tên Lộ Tiểu Cẩn đó là một sư tỷ bao.

 

Biết đau lòng bao nha.

 

Nàng thể trơ mắt nhà nôn thành thế ?

 

Thật là đáng thương.

 

Thế là, nàng xông lên chính là một cái tay sắt bịt miệng.

 

Mãi cho đến khi Thúc Sở nôn đến mức kiệt sức, còn sức lực nữa, mới cuối cùng nôn nữa.

 

“Thế mới đúng chứ.”

 

Lộ Tiểu Cẩn vuốt ve đầu Thúc Sở, mỉm điên dịu dàng, “Yên tâm, sư tỷ ở đây mà, nhất định thể giúp nuôi dưỡng vết thương thật !”

 

Thúc Sở:

 

“……”

 

Vết thương của vốn dĩ sắp khỏi .

 

Hiện tại sự chăm sóc điều trị của Lộ Tiểu Cẩn.

 

Ồ mồ.

 

Sắp ch-ết !

 

“Sư tỷ đúng lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-580.html.]

 

Đại trượng phu co giãn .

 

Lộ Tiểu Cẩn cứ chờ đấy cho !

 

Đợi d.ư.ợ.c hiệu qua , đợi đến lúc khôi phục linh khí, chính là ngày nàng mất mạng!

 

Thúc Sở nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt ôn thuận hơn nhiều.

 

“Đệ thể hiểu một phen khổ tâm của sư tỷ, sư tỷ liền thấy mãn nguyện .”

 

Nói xong, đôi mắt sáng rực nhắm Thúc Sở.

 

Nàng lôi d.a.o , miệng chảy nước dãi.

 

“Sư , tay thôi.”

 

Toàn Lộ Tiểu Cẩn đều đang kêu gào, hưng phấn.

 

Hận thể trực tiếp ôm Thúc Sở mà gặm.

 

nàng thể.

 

Nàng là văn minh.

 

Nàng xổm mặt Thúc Sở, đôi mắt ch-ết trân đôi chân của Thúc Sở.

 

Thúc Sở da đầu tê dại.

 

“Sư tỷ, thấy tỷ cũng mệt , là lát nữa hãy cắt nhé?”

 

Hắn dám lời cắt nữa, sợ Lộ Tiểu Cẩn phát điên một cái, trực tiếp cắt lưỡi xuống.

 

Phải dùng trí.

 

Tóm , Lộ Tiểu Cẩn cũng vẻ gì là thông minh cho lắm.

 

Chỉ cần kéo dài thời gian, đợi khôi phục linh khí, Lộ Tiểu Cẩn cứ chờ ch-ết !

 

Đến lúc đó, nhất định sẽ cắt thịt nàng xuống từng miếng từng miếng một!

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó, đáy mắt Thúc Sở xẹt qua một tia hưng phấn.

 

“Không , sư tỷ mệt.”

 

Lộ Tiểu Cẩn vỗ vỗ đầu Thúc Sở, nghiêm túc:

 

“Lão ngũ , hãy nhớ lấy, , quan trọng nhất chính là trọng lời hứa, bất kể chuyện gì, thì , và trì hoãn.”

 

“Chuyện hôm nay chớ để ngày mai, những chuyện thể xong hôm nay, nghìn vạn đừng để đến ngày mai, ngày mai ngày mai, ngày mai mà nhiều thế…”

 

Miệng Lộ Tiểu Cẩn tía lia ngừng nghỉ.

 

Tay cũng ngừng lôi kéo.

 

“Sư tỷ, , tỷ …”

 

Thúc Sở còn giãy giụa trong vô vọng.

 

Hắn dùng trí tuệ của , cứu lấy miếng thịt của .

 

rõ ràng, thứ như trí tuệ, chỉ tác dụng đối với những vẫn còn não mà thôi.

 

Mà Lộ Tiểu Cẩn.

 

Nàng còn não nữa !

 

Cho nên Thúc Sở lời còn dứt, Lộ Tiểu Cẩn trực tiếp tay.

 

“A——!”

 

Thúc Sở từng chịu nỗi đau như ?

 

Thì, kẻ trời sinh, cái đó là với khác, bản chịu nổi nửa điểm ủy khuất.

 

Hơn nữa, kẻ cũng đau chứ.

 

Vậy từng chịu qua cái khổ như thế bao giờ ?

 

Tuy nhiên, cái khổ , còn khổ hơn tưởng tượng nhiều.

 

“A——!”

 

Hắn ban đầu còn thể gồng chịu đựng, chỉ hừ hừ.

 

Về thì gồng nổi nữa, bắt đầu kêu la oai oái .

 

Thực thịt cắt cũng , bởi vì thịt của tu sĩ, dễ dàng mọc .

 

Lát nữa đợi khôi phục linh khí, nhảy xuống nước một cái, lập tức thể khôi phục.

 

Căn bản sợ.

 

chịu nổi cái thứ thật sự đau quá !

 

Lộ Tiểu Cẩn tay dứt khoát nhanh nhẹn, đó mút một cái.

 

Thúc Sở thấy cảnh , mặt trắng trắng.

 

Cảm thấy buồn nôn với thế giới !

 

Thực Thúc Sở cũng từng nghĩ qua, sẽ ngày ghê tởm giày vò khác như .

 

là vẫn bắt đầu ?

 

Ví phỏng từng giày vò khác, từng cảm nhận sự kích thích đó, thì lúc , lẽ cũng sẽ thấy hưng phấn.

 

khổ nỗi, vẫn .

 

Cho nên lúc , thứ thể cảm nhận , chỉ sự kinh hoàng và sợ hãi vô hạn.

 

Hắn với khuôn mặt trắng bệch, nhắm mắt , ép Lộ Tiểu Cẩn.

 

 

Loading...