Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 577

Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:19:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên chút trù trừ, chút do dự:

 

“Một miếng …”

 

Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Một miếng đủ ?”

 

Thúc Sở nhíu mày.

 

Hắn đủ .

 

Tóm cũng thật sự ăn.

 

Hơn nữa, cho rằng, Lộ Tiểu Cẩn chắc cũng thật sự dám cắt.

 

Những năm , tuy vẫn tự tay giày vò qua con , nhưng quan sát qua vô .

 

Hắn ước chừng, Lộ Tiểu Cẩn bây giờ chắc là sợ hãi , chỉ là đang bộ tịch, lấy đó để ngược hù dọa .

 

vô dụng thôi nha.

 

Bất kể giãy giụa thế nào, cuối cùng đều sẽ ch-ết t.h.ả.m tay thôi nha.

 

Nghĩ đến đây, Thúc Sở tự tin .

 

“Vậy thì ba miếng , ba miếng, thấy vặn.”

 

Nói xong, thong dong Lộ Tiểu Cẩn.

 

Hắn cược nàng dám cắt.

 

Quả nhiên, Lộ Tiểu Cẩn thật sự do dự, lập tức cắt thịt, mà là đưa tay khoa chân múa tay một chút:

 

“Một miếng to chừng , chắc chắn ăn ba miếng?

 

Thực thấy hai miếng là gần đủ .”

 

Thứ nàng hiệu to bằng một quả táo.

 

Thúc Sở nhướng mày.

 

Xem , nàng chính là đang kéo dài thời gian!

 

Trong thâm tâm nàng thực sợ ch-ết khiếp ?

 

vẫn còn cố tỏ bình tĩnh.

 

Chậc, đáng thương.

 

Tuy nhiên, chính là thích thấy giãy giụa trong tuyệt vọng như .

 

Lộ Tiểu Cẩn nếu giãy giụa, còn vui .

 

“Ừm, ba miếng, ba miếng thể ăn hết.”

 

“Thật ?

 

Vậy nhất định ăn hết đấy nhé.”

 

Lộ Tiểu Cẩn nhe răng , lộ hàm răng trắng hếu, “Nếu thì, ăn hết, còn thừa bao nhiêu, sẽ từ móc xuống bấy nhiêu nha.”

 

Thúc Sở căn bản coi lời nàng gì.

 

Bởi vì tin Lộ Tiểu Cẩn dám cắt thịt của chính .

 

“Được.”

 

“Vậy thì quyết định như nha.”

 

Thúc Sở gật đầu.

 

Sau đó, bắt đầu chờ đợi.

 

Chờ Lộ Tiểu Cẩn giả vờ nổi nữa, chờ Lộ Tiểu Cẩn cầu xin, chờ Lộ Tiểu Cẩn tuyệt vọng bất lực…

 

đợi .

 

Bởi vì lời dứt, Lộ Tiểu Cẩn liền quả quyết đ-âm xuống bắp chân .

 

Cắt một cục thịt to bằng nắm tay xuống.

 

M-áu, đ-ập mắt, là m-áu.

 

Nhìn thấy nhiều m-áu như , Thúc Sở đáng lẽ hưng phấn.

 

thấy vẻ mặt hưng phấn của Lộ Tiểu Cẩn, hưng phấn nổi nữa.

 

Sự hưng phấn của kẻ , là đến từ quyền chủ đạo tuyệt đối khi thợ săn.

 

Mà Thúc Sở lúc , cảm thấy giống như một con mồi một cách kỳ lạ.

 

Rất kỳ diệu, rõ ràng kẻ yếu là Lộ Tiểu Cẩn, nhưng hiểu , cảm giác đang săn đuổi.

 

Cái đúng!

 

Lộ Tiểu Cẩn cắt thịt xong, liền cho chân trái trong nước.

 

“Ừm——”

 

Nỗi đau khi vết thương chạm nước, cũng như sự c.ắ.n xé của những thứ trong nước, đau đến mức mặt Lộ Tiểu Cẩn trắng bệch, nhưng nàng cảm nhận vết thương đang chữa lành, liền nhanh ch.óng rút chân về.

 

M-áu còn chảy nữa, vết thương cũng đang dần khép .

 

Lộ Tiểu Cẩn quan tâm đến vết thương, mà là bưng cục thịt đó, tới mặt Thúc Sở, mỉm dịu dàng vô cùng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-577.html.]

 

“Xưa Phật Tổ cắt thịt nuôi chim ưng, nay cắt thịt nuôi sư .”

 

“Lão ngũ, mau, ăn cục thịt , ăn , vết thương sẽ khỏi thôi.”

 

Một cục thịt m-áu me nhầy nhụa, cứ thế đưa tới mắt Thúc Sở.

 

Mùi m-áu tanh xộc thẳng mũi.

 

Thúc Sở lúc vốn nên hưng phấn.

 

đối diện với ánh mắt điên cuồng của Lộ Tiểu Cẩn, liền hưng phấn nổi.

 

Lộ Tiểu Cẩn giống như phát điên .

 

Còn điên hơn cả lúc ở Vô Tâm Phong đây.

 

Trước đây, nàng dù còn giống một con .

 

Mà bây giờ, nàng dường như còn sót chút nhân tính nào nữa.

 

Thúc Sở đột nhiên cảm thấy buồn nôn, ngoảnh mặt :

 

“Lấy , ăn.”

 

“Không phép ăn nha.”

 

Lộ Tiểu Cẩn nhe răng , giơ tay bẻ mặt Thúc Sở qua, ép , “Không ăn thì vết thương khỏi , vết thương khỏi thì sư tỷ sẽ buồn lắm đấy.”

 

Thịt cắt thì cũng cắt xuống .

 

Hắn nếu ăn, nàng sẽ đau lòng.

 

Một khi đau lòng, nàng sẽ nhịn mà gặm sống thịt .

 

Chương 422 Hắn chỉ là một kẻ nhỏ, nhưng Lộ Tiểu Cẩn là đồ biến thái thật sự a!

 

.

 

Không thể như .

 

Nàng là văn minh, nướng chín thịt mới ăn.

 

Thúc Sở bẻ đầu qua, đáy mắt xẹt qua sự kinh ngạc.

 

Sức lực của Lộ Tiểu Cẩn, còn lớn hơn tưởng tượng.

 

vẫn coi nàng gì, vẫn cao cao tại thượng, giọng thiếu kiên nhẫn, còn lộ vài phần sát ý:

 

“Ta là, ăn!

 

Lấy !”

 

“Không ăn?

 

Không ăn thì vết thương của ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn lắc đầu, nghĩ ngợi đột nhiên , “Lão ngũ, chắc dám ăn đấy chứ?”

 

Hai chữ ‘ dám’ , kích thích đến dây thần kinh của Thúc Sở.

 

Với tư cách là kẻ trời sinh.

 

Với tư cách là đồ biến thái trời sinh.

 

Hắn hận nhất là dám!

 

Hắn cái gì cũng dám!

 

“Có gì mà dám?”

 

Thúc Sở hừ lạnh một tiếng, gạt tay Lộ Tiểu Cẩn , chộp lấy cục thịt đó nhét miệng.

 

“Ừm——”

 

Vừa nhét , mùi m-áu tanh nồng nặc, liền khiến suýt chút nữa nôn thốc nôn tháo.

 

Kể từ Trúc Cơ kỳ, còn ăn ngũ cốc nữa, càng ăn thịt.

 

Toàn là ăn Bích Cốc Đan.

 

Cho nên lúc , nôn.

 

ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt mong đợi của Lộ Tiểu Cẩn, nghiến răng, cố nhịn nôn .

 

Hắn cho Lộ Tiểu Cẩn , là kẻ hèn nhát!

 

Thế là, nuốt cứng xuống.

 

Nuốt đến mức tay đều run lên.

 

“Xem , ăn xuống .”

 

Lộ Tiểu Cẩn gật đầu, hưng phấn khôn cùng:

 

“Tốt , tiếp tục ăn , ăn xong , sư tỷ cắt cho , ba miếng, bao no!”

 

Thúc Sở trầm mặc.

 

Hắn cục thịt trong tay, rơi trầm tư.

 

Hắn tiếp tục ăn nữa.

 

Đừng là ăn, chỉ cục thịt m-áu me nhầy nhụa thôi, nôn .

 

 

Loading...