Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 493

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:53:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tâm địa thật hẹp hòi!”

 

Không thể học tập nàng ?

 

Không thấy nàng mỗi ngày đều đ-âm ch-ết , nhưng thể ngày qua ngày mà nhẫn nhịn ?

 

Bởi vì nàng lương thiện!

 

Lộ Tiểu Cẩn mắng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i.

 

“Mau xem, bên chính là tế đàn.”

 

Phù Tang hớn hở, một tay cầm đèn, một tay lôi kéo Lộ Tiểu Cẩn, “Mau , chúng chiếm vị trí !

 

Biết chừng thật sự thể cầu quẻ bình an.”

 

Lời dứt, bên cạnh liền ùa tới.

 

Đều là hướng về phía trưởng lão Nam Giản mà .

 

Lộ Tiểu Cẩn nhanh tay nhanh mắt nắm lấy Phù Tang và Tuế Cẩm, liều mạng tựa về phía các sạp hàng phía .

 

tác dụng.

 

Ba vẫn tách .

 

Phù Tang biển xô đẩy , lớn tiếng hô:

 

“Lát nữa chúng hội hợp ở bên tế đàn nha...”

 

Tiếng phía , nhấn chìm trong tiếng ồn ào náo nhiệt.

 

Lộ Tiểu Cẩn dùng đầu đội lấy đèn hoa sen, ở trong đám đông, hai chân lơ lửng đẩy tới phía .

 

Giống như vòng t.ử vong , vẫn nắm lấy tay Lộ Tiểu Cẩn, kéo nàng sang một bên.

 

Kéo đến một nơi tương đối trống trải.

 

—— Ít nhất chân tay thể chạm đất .

 

“Cô nương đầu heo, ngươi chào nhé.”

 

Bạc Băng xin chào.

 

Vòng t.ử vong là do nàng phản ứng đủ nhanh, mới thể Ân Thiên Quân dắt mũi mà .

 

Lần , mang nàng hại ch-ết nàng, là thể nào nữa !

 

“Ái chà, là công t.ử hồ ly!”

 

Lộ Tiểu Cẩn thẹn thẹn thùng thùng, “Nói ngươi lẽ tin, công t.ử hồ ly, khoảnh khắc ngươi đưa tay về phía , cứu ngoài, nhất kiến chung tình với ngươi !”

 

Ân Thiên Quân cho nghẹn họng.

 

Hả?

 

“Ta mà, ơn cứu mạng nên lấy báo đáp, cho nên, chúng thành !”

 

Ân Thiên Quân cho nghẹn họng hai.

 

Thẹn thùng là lời dối của Lộ Tiểu Cẩn.

 

Thẹn thùng khiến đối phương buông lỏng cảnh giác, thừa cơ tháo mặt nạ hồ ly của đối phương mới là mục đích thực sự.

 

Nàng Ân Thiên Quân rốt cuộc trông như thế nào.

 

nàng thể từ linh khí mà phân biệt , tối nay hẳn là huyễn hóa thành dáng vẻ của khác.

 

“Oa!

 

Công t.ử hồ ly, ngươi lớn lên thật mắt!”

 

“Ta còn từng thấy công t.ử nào mắt như ngươi .”

 

“Ta nhất kiến chung tình với ngươi mà!

 

Dáng vẻ của ngươi, bảo thể nghiêng lòng?

 

Đi , tối nay chúng thành luôn!”

 

Địa phương là địa phương nào?

 

Là hội đèn!

 

Là một cái thị trường xem mắt quy mô lớn!

 

Không gì khác, so với dung mạo xuất chúng, càng dễ dàng lưu thông nhanh ch.óng ở nơi hơn.

 

Hai chữ ‘ mắt’ , nhanh ch.óng chui tai đám đông xung quanh.

 

Những , cô nương trẻ tuổi thẹn thùng, bà lão khí phách cái thế, ông lão ngậm tẩu thu-ốc sẵn sàng bắt rể bất cứ lúc nào...

 

Nói tóm , đều hạng .

 

Nghe lời Lộ Tiểu Cẩn , tất cả lập tức về phía bên .

 

Cái còn nữa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-493.html.]

 

“Trời đất ơi, tiểu ca mà lớn lên khôi ngô tuấn tú quá ?”

 

“Lúc từng thấy qua, là từ nơi khác tới ?”

 

“Từ tới ?

 

Có định cư ở trấn Bình An ?

 

Muốn cưới vợ thì với bà lão nha, bà lão tìm cho ngươi một gốc rễ!”

 

 

Từng bà lão, ông lão một chen chúc tới, kìm chế lấy Ân Thiên Quân, sợ chạy mất.

 

Vòng ngoài là những cô nương trẻ tuổi thẹn thùng bao quanh.

 

Mà Lộ Tiểu Cẩn vốn gần Ân Thiên Quân nhất, từ sớm huých m-ông một cái đẩy , đẩy đến tận góc ngoài cùng nhất.

 

Ngay cả vòng thứ ba của vòng tròn cũng nổi.

 

“Không , ý định cưới vợ...”

 

Ân Thiên Quân trốn.

 

ông lão, bà lão căn bản cho.

 

“Ái chà, đều đeo mặt nạ , còn thẹn thùng cái gì nữa chứ, ý nghĩ gì ngươi cứ với ông lão nha, yên tâm, tối nay chúng nhất định để ngươi chọn trúng cô nương ý!”

 

Ân Thiên Quân khổ mà .

 

Hắn đem những bộ g-iết sạch.

 

bọn họ đều là phàm, đối với nhiều phàm như mà sử dụng ảo thuật, nhất định sẽ thiên đạo phát giác.

 

Không còn cách nào khác, Ân Thiên Quân chỉ đành sầm mặt xuống, mặc cho ông lão, bà lão vây quanh, sờ chỗ quệt chỗ .

 

Muốn ch-ết, thực sự đấy.

 

Lộ Tiểu Cẩn chính là kiếp của .

 

Cứ hễ gặp nàng là chuyện gì xảy .

 

Chờ xem, nhất định sẽ nghĩ cách để nàng hưởng phúc!

 

Nhất định!

 

Bên Ân Thiên Quân vây khốn.

 

Bên Lộ Tiểu Cẩn nữa biển xô đẩy .

 

Đột nhiên, một bàn tay bảo vệ chiếc đèn hoa sen của nàng, kéo nàng ngoài.

 

“Sư tỷ.”

 

Là Tiêu Quân Châu.

 

Tiêu Quân Châu thấy nàng, cẩn thận mà nựng nựng khuôn mặt lớp mặt nạ đầu heo của nàng:

 

“Thương thế kh-ỏi h-ẳn ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn :

 

“Ừm, đều kh-ỏi h-ẳn !”

 

Tiêu Quân Châu thở phào nhẹ nhõm, cũng theo, dây thần kinh vốn luôn căng thẳng suốt những ngày qua chút buông lỏng xuống, đem tấm gỗ điều tiết linh khí đeo lên cổ Lộ Tiểu Cẩn.

 

“Mau xem, là trưởng lão Nam Giản!”

 

Nam Giản tới, tất cả đều điên cuồng ùa về phía bên .

 

Lộ Tiểu Cẩn cũng lôi kéo Tiêu Quân Châu ùa về phía đó.

 

Người khác đều là chờ đợi tế lễ cầu phúc kết thúc, để cướp bùa bình an.

 

Lộ Tiểu Cẩn thì là chờ đợi cầu phúc kết thúc, để cướp Nam Giản.

 

Lão đầu nhỏ Nam Giản, nàng quyết cướp cho bằng !

 

Thế nhưng, nàng đ-ánh giá cao thực lực của .

 

Mãi cho đến khi tế lễ cầu phúc kết thúc, bùa bình an đều cướp sạch , Lộ Tiểu Cẩn mới khó khăn lắm mới bấu víu cạnh khán đài.

 

“Trưởng lão Nam Giản!”

 

Nam Giản vốn định rời , khoảnh khắc thấy tiếng gọi, đầu thấy Lộ Tiểu Cẩn, ánh mắt khựng một thoáng, ngay đó bước về phía nàng.

 

Nam Giản lão đầu nhỏ gì cả.

 

Ngược , còn trẻ, trông cũng chỉ chừng hơn 20 tuổi.

 

Trúc Cơ kỳ, ấp quái vật, thể rõ dáng vẻ.

 

Hắn lớn lên thanh tú sạch sẽ, chút khí chất thiếu niên bệnh tật.

 

Trên tế đàn thắp mấy bó đuốc lớn, đều thể cấp cho khuôn mặt trắng như xác ch-ết của tăng thêm một chút huyết sắc nào.

 

 

Loading...