“Đôi khi quá vô dụng, lẽ cũng là một loại phúc phận.”
Bên , Lộ Tiểu Cẩn hai hội hợp với Tuế Cẩm xong, cùng đến Quân gia.
Ba ngẩng đầu lên, tấm biển mạ vàng cao ngất của Quân gia.
Cái Quân gia , giàu đến nứt đố đổ vách.
“Vẫn quy tắc cũ, trộn , hai ở ngoài ứng cứu.”
Lý do đơn giản.
Nàng sẽ ch-ết, nhưng bọn họ sẽ ch-ết.
Phù Tang đồng ý, cứ ở cửa Quân gia năn nỉ ỉ ôi với Lộ Tiểu Cẩn, dựa kinh nghiệm việc của ở Lạc Hoa Lâu và sòng bạc, thành công ứng tuyển vị trí rửa bồn, đó nàng ở cửa tuyển nha .
Biết nàng tuyển , Lộ Tiểu Cẩn đỡ trán:
“Thôi bỏ , trong đừng loạn, rõ ?”
“Ta đều hiểu mà!
Đến lúc đó trong phủ ứng cứu ngươi, Tuế Cẩm ở ngoài phủ ứng cứu hai chúng !”
Phù Tang tự tin tràn trề.
Ngày hôm , hai liền phủ bắt đầu việc.
Lộ Tiểu Cẩn rửa bồn, đồng thời còn kiêm luôn thu phân nước tiểu.
Không , nghề cũ .
Nàng đang thu phân nước tiểu từng viện một, liền thấy hai nha bên cạnh tán gẫu:
“Nghe ?
Tam thiếu gia cướp một nam nhân phủ, sinh mới gọi là tuấn tú , từ xa một cái, môi hồng răng trắng, như một miếng ngọc , thảo nào Tam thiếu gia thích...”
Cướp nam nhân?
Chẳng lẽ là đứa sư xui xẻo của nàng ?
Lộ Tiểu Cẩn đẩy chiếc xe nhỏ lẻn đến cái viện đó, từ xa một cái, con quái vật hồ điệp yếu ớt như liễu gió trong viện đó, Tiêu Quân Châu thì còn thể là ai?
Một nam nhân trẻ tuổi trông cũng thanh tú, đang vây quanh , dỗ dành :
“Ca ca, cứ theo , là thật lòng thích mà...”
Lộ Tiểu Cẩn:
“?”
Chương 329 Nàng đơn thương độc mã đến cứu ? Nàng thế mà thích đến mức ?
Lộ Tiểu Cẩn Tiêu Quân Châu Quân gia bắt .
Nàng tưởng rằng, Quân gia là nhắm trúng trái tim của Tiêu Quân Châu.
Móc tim luyện khí, thì chắc chắn là bắt liền móc.
Ba ngày, xác ch-ết cũng gần như khô héo .
Mức độ mà ngay cả hồi ngược thời gian cũng cứu nổi.
Cho nên Lộ Tiểu Cẩn khi đến, ngay cả túi đựng xác cũng chuẩn sẵn .
Âm thầm cầu nguyện Tiêu Quân Châu vẫn mọc dòi.
Nào ngờ đến thấy cảnh tượng .
Cái cái cái ...
Chưa mọc dòi là .
“Hảo ca ca, cứ để chạm một cái, một cái thôi, ?”
Quân tam thiếu vẻ mặt si ngốc, định sờ tay Tiêu Quân Châu.
kịp gần, Tiêu Quân Châu né tránh.
“Tam thiếu gia, tự trọng!”
Sắc mặt nhợt nhạt, lông mày đầy vẻ xa cách lạnh lùng, thấp thoáng còn pha lẫn chút chán ghét.
Tam thiếu gia?
Lộ Tiểu Cẩn nheo mắt Quân tam thiếu một cái.
Trên linh khí, là một phàm.
Quân gia là đại gia tộc trong giới tu tiên, thiếu tài nguyên, nhưng con cháu dòng chính của bọn họ thế mà tu luyện?
Có chút đúng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-450.html.]
Tuy nhiên, phàm là , luyện thể nhị giai, áp đảo tên nhóc !
Nàng bắt đầu rục rịch ý định .
“Hảo ca ca, bướng bỉnh như ?
Nếu theo , trân bảo thế gian , bất luận là thứ gì, chỉ cần , đều sẽ dâng đến mặt , hà khổ còn về Thiên Vân Tông khổ tu, ở bầu bạn với ?”
Quân tam thiếu bất lực, Quân tam thiếu ủy khuất, Quân tam thiếu tiếp tục si mê.
Chỉ cần Tiêu Quân Châu thôi, tràn đầy vui sướng .
cũng chỉ vui sướng thôi.
Sắc mặt Tiêu Quân Châu càng thêm khó coi, hận thể rút kiếm c.h.é.m bay đầu .
rút.
Bội kiếm của tịch thu .
Không chỉ bội kiếm, ngay cả túi trữ vật, t.ử lệnh, vân vân, bộ đều tịch thu hết.
“Thiếu gia, là thuộc hạ hạ thu-ốc trói , đưa phòng thiếu gia?”
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ bên cạnh Quân tam thiếu .
Quân tam thiếu vung tay tát một cái:
“Ngươi trói ai?
Dám động mỹ nhân của , phế ngươi!”
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ cúi đầu:
“Thiếu gia bớt giận.”
Nhìn thấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ, trái tim rục rịch của Lộ Tiểu Cẩn liền bất động.
Quân tam thiếu dễ g-iết, đội hộ vệ bên cạnh thì dễ g-iết .
“Mắt loạn cái gì!”
Một nha ngoại viện lạnh lùng , “Nếu kinh động đến chủ t.ử, ngươi chín cái đầu cũng đủ để c.h.é.m !”
Viện của Quân tam thiếu lớn, chia thành ngoại viện và nội viện.
Những thể nội viện hầu cận chỉ mấy nha sai vặt.
Mà Lộ Tiểu Cẩn thì bên ngoài ngoại viện.
May mà nàng là thể tu , hơn nữa Tiêu Quân Châu ngay bên cổng tò vò, nàng mới thể thấy trong một cái liếc mắt.
“Người mới ?”
Nha bên cạnh liếc Lộ Tiểu Cẩn một cái, “Ngươi chăm chú nội viện như , chẳng lẽ là vượt mặt chúng để hầu hạ Tam thiếu gia ?”
Đám nha đều rộ lên.
Cười Lộ Tiểu Cẩn tướng mạo bình thường mà tâm tư dám hoạt bát như .
Đám nha hầu cận trong nội viện ngày thường canh giữ Quân tam thiếu nghiêm ngặt, đừng là Lộ Tiểu Cẩn, ngay cả bọn họ cũng thể tiếp cận Tam thiếu gia.
“Việc xong hết mà còn náo loạn?”
Một ma ma vẻ mặt nghiêm nghị , “Mau đưa phân nước tiểu ngoài , bảo nàng sớm một chút, cái mùi xông lắm, đừng để nàng nán lâu, nếu xông đến Tam thiếu gia, chuyện cho các ngươi xem đấy!”
“Rõ.”
Phân nước tiểu lượt đưa ngoài.
Vì ma ma mắng, đám nha sai vặt đều sắc mặt gì với Lộ Tiểu Cẩn.
Ma ma ngược Lộ Tiểu Cẩn thêm một cái:
“Hôm nay muộn ?
Vương nương t.ử ?”
“Nhà bà hỷ sự, xin nghỉ vài ngày .”
Nếu Vương nương t.ử xin nghỉ, cho dù Lộ Tiểu Cẩn hươu vượn thế nào, sợ là cũng nổi Quân gia.
“Hóa là .”
Ma ma còn tâm trí trò chuyện nữa, “Thu xong phân nước tiểu thì mau , đừng nảy sinh tâm tư nên .”
“Rõ.”
Lộ Tiểu Cẩn lúc chờ phân nước tiểu, bất động thanh sắc liếc nội viện một cái.
Chắc hẳn nội viện cũng thấy tiếng động, lúc Lộ Tiểu Cẩn , Tiêu Quân Châu thế mà cũng ngoài.
Nhìn từ xa, bốn mắt chạm .