“Sau khi đưa tiền, nàng vội vàng về Lạc Hoa Lâu, trong tiếng mắng nhiếc của quy công tiếp tục việc.”
Lộ Tiểu Cẩn nắm hai đồng tiền, rũ mắt xuống.
Sáng sớm hôm , Lộ Tiểu Cẩn một bộ quần áo vải thô, vòng cửa Lạc Hoa Lâu.
Ban ngày Lạc Hoa Lâu vắng vẻ.
Người mở cửa là một đại nương ngoài bốn mươi.
Cửa mở, liền thấy trong sân mấy nha đầu đang rửa bô giặt quần áo.
“Cô nương, cái gì ?”
Lộ Tiểu Cẩn liếc một cái, lập tức bắt đầu luyên thuyên:
“Đại nương, là thế , bà còn đang vì mỗi ngày rửa bô mà cảm thấy đau khổ ?
Còn đang vì trong sân hôi thối nồng nặc mà cảm thấy khó chịu ?
Còn đang vì nước tiểu b-ắn lên mà cảm thấy buồn nôn ?”
“Hiện tại những thứ bộ đều thể giải quyết!”
“Ta, Tiểu Lộ, một rửa bô cần cù chăm chỉ.”
“Thuê , một tháng cần một lạng bạc, cần nửa lạng bạc, chỉ cần mười đồng tiền, bà còn đang cân nhắc cái gì?
Tuyển !”
Đại nương mất nửa ngày trời mới phản ứng , đây là tới tìm việc .
Mười đồng tiền, thuê một rửa bô, hời nha!
Bà nắm lấy Lộ Tiểu Cẩn lôi trong:
“Mau mau mau, đem mấy cái bô đều rửa sạch .”
“Được luôn!”
Vừa mới xuống, liền thấy hai nha đầu bên cạnh đang thấp giọng bàn tán:
“Tiếng quỷ tối qua, thấy ?”
Lộ Tiểu Cẩn ghé sát gần.
Tại một trang viên lớn ở góc tây nam, Ân Thiên Quân tựa bên giường.
“Đều đang canh chừng chứ?”
“Chủ thượng, đều đang canh chừng ạ.”
“Vụ án m.ó.c t.i.m, Lộ Tiểu Cẩn sợ hãi ?”
Con nhóc ch-ết tiệt, sợ ch-ết khiếp chứ gì!
“Dạ ạ, Lộ cô nương còn tới Lạc Hoa Lâu điều tra vụ án nữa nha, kết quả mê mẩn việc rửa bô, hiện tại đang rửa đến tối tăm mặt mày, rửa đến vui vẻ lắm ạ.”
Ân Thiên Quân:
“?”
Thanh lâu nàng cũng thể trộn rửa bô ?
Con nhóc ch-ết tiệt một ngày nghịch thứ bẩn thỉu là nàng sẽ ch-ết đúng !
Chương 313 Trong lòng chủ t.ử nhà , Lộ cô nương rốt cuộc là quý giá đến nhường nào nha
Ân Thiên Quân đơn giản là sắp phát điên vì tức !
Nhìn thấy Lộ Tiểu Cẩn hạnh phúc, còn khó chịu hơn cả g-iết nữa!
“Đi, với chủ sự của Lạc Hoa Lâu, cho phép nàng rửa bô nữa!”
“Một chút cũng cho phép nàng chạm nữa!”
“Nhà xí cũng đừng để nàng !
Xây cho nàng một cái nhà xí hôi thối!”
Hạ thủ:
“?”
Hả?
Nhà xí hôi thối?
Trong lòng chủ t.ử nhà , cái vị Lộ cô nương rốt cuộc là quý giá đến nhường nào nha.
Đó là một chút nhơ nhớp cũng cho chạm nha.
Hạ thủ , đó mới :
“ chủ t.ử, đó là Lạc Hoa Lâu, nếu rửa bô, Lộ cô nương e là chỉ thể cô nương trong lầu thôi...”
Lộ Tiểu Cẩn ngay từ đầu chính là nhắm tới việc cô nương mà tới.
Lời bọn họ ch-ết cũng dám .
“Cô nương trong lầu?”
Ân Thiên Quân nhíu c.h.ặ.t lông mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-428.html.]
Hắn thể tưởng tượng nổi để hạng điên khùng như Lộ Tiểu Cẩn cô nương trong lầu, sẽ là cái cảnh tượng gì.
Nàng chắc hẳn sẽ trói khách nhân mà đ-ánh chứ?...
Cũng là thể nào.
“Thôi bỏ , cứ để nàng rửa .”
Hạ thủ:
“...”
Xem kìa, nỡ chứ gì.
Chủ t.ử nhà vẫn là lún quá sâu nha!
Bên , Lộ Tiểu Cẩn đang nỗ lực rửa bô.
Đem cái bô đó, rửa đến mức trơn bóng trong suốt.
Tính chuyên nghiệp trong nháy mắt liền dâng cao.
Vừa rửa, dựng lỗ tai lên ngóng.
Quỷ ?
Quỷ gì?
Nghe một cái là thấy liên quan tới vụ án m.ó.c t.i.m!
Mấy nha đầu đang chuyện phiếm việc bên cạnh, thấy nàng đem cái bô đựng nước tiểu đều rửa đến phản quang, vô cùng chấn kinh, thấp giọng :
“Thật cần rửa sạch như .”
Màu sắc của bô đều đậm, kỹ căn bản rõ vết bẩn bên trong.
Hơn nữa, các cô nương đều là buổi tối mới tiếp khách, buổi tối càng rõ .
“Được luôn.”
Kết quả vẫn rửa vô cùng sạch sẽ.
Thấy nàng thật thà như , các nha đầu thiện cảm tăng vọt, đều còn tâm tư đề phòng gì nữa.
Đám nha đầu đều là bán đây, để hầu hạ các cô nương, từng đứa đều mặt vàng g-ầy gò, trông giống như đều tới mười tuổi .
“Các tiếng quỷ là ý gì ?
Ta thấy sợ quá.”
Một nha đầu tên Liễu Nhi :
“Chính là rừng trúc phía đó, mỗi buổi tối đều thể thấy nữ quỷ đang .”
“Ta cũng thấy !”
Lộ Tiểu Cẩn dường như vô cùng sợ hãi:
“Thật ?
Thật sự nữ quỷ ?
Vậy tối nay e là dám ngủ .”
“Chứ còn gì nữa!”
Một nha đầu trông vẻ lớn hơn một chút ngáp một cái, nặn một hốc mắt đầy nước mắt, “Lúc xảy chuyện đó, đang ở trong lầu, thấy tiếng quỷ là sợ.”
“Chuyện đó?”
Mắt Lộ Tiểu Cẩn sáng lên, “Chuyện gì cơ?”
Nghe là nửa năm , một cô nương trong lầu, trúng một thư sinh, cùng thư sinh tư định chung , chuẩn bỏ trốn.
tối đó, thư sinh tới, cô nương tú bà treo ở rừng trúc mà đ-ánh.
Nghe là đ-ánh ch-ết .
Từ đó về , liền luôn thể thấy tiếng quỷ ở rừng trúc.
“Là rừng trúc ở phía ?”
Lộ Tiểu Cẩn chỉ một mảng rừng trúc lớn ở phía đông hỏi.
“ , chính là chỗ đó, ban ngày cũng thấy tà môn lắm.”
Rừng trúc đó dày.
Gió thổi, trúc liền lay lay, thấy chút ánh sáng nào, qua một cái, quả thật chút âm u.
Cộng thêm quanh năm ai tới gần, , truyền thuyết nữ quỷ, càng khiến sởn gai ốc.
Lộ Tiểu Cẩn suy tư về phía rừng trúc, tay rửa bô hề dừng .
“Ngày thường ai rừng trúc ?”
“Ngươi xem lời ngươi kìa, ai mà dám chứ.”
Các nha đầu đều phụ họa.
Lúc , một nha đầu g-ầy yếu xách một giỏ quần áo , chính là nha đầu tối qua cho Lộ Tiểu Cẩn hai đồng tiền.
“Tinh Tinh, khách nhân tối qua loạn dữ dội lắm, Nguyệt Hồng tỷ chứ?”