“Mà lúc , bộ sự chú ý của nàng đều đặt phù lục, cho nên ngay khoảnh khắc vệt m-áu xuất hiện, nàng gần như theo bản năng mà về phía vệt m-áu đó.”
“Ngươi thấy!”
Đầu nổ tung.
Não bay tung tóe.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .
Chúc Quý bên cạnh:
“Bên trong chính là công pháp, nhưng ngươi chỉ xem, chạm .”
Lộ Tiểu Cẩn bám bức tường bên cạnh, rũ mắt xuống, xoa dịu cơn đau đớn.
Liên tiếp ch-ết ba , cơn đau chồng chất khiến dây thần kinh của nàng run rẩy thôi.
“Ngươi ?
Chẳng lẽ là đầu thấy nhiều công pháp như nên bước nổi chân nữa ?”
Chúc Quý liếc xéo nàng một cái, “Ngươi cũng chỉ bấy nhiêu tiền đồ thôi!”
Lộ Tiểu Cẩn ráng định thần , đầu nghiêng qua một bên, vẻ mặt thẹn thùng:
“Lão tứ , vệ sinh.”
Ký ức chia ngắn hạn và dài hạn.
Thời gian trì hoãn càng lâu thì ký ức ngắn hạn sẽ mờ càng nhanh.
Nàng nhất định nhanh ch.óng tìm một nơi để vẽ bộ phù lục.
Đặc biệt là các nút thắt.
Một cái cũng quên!
Chúc Quý:
“?”
Hóa nàng vì thấy nhiều công pháp quá nên kinh hỷ đến mức bước nổi chân .
Mà là vì buồn vệ sinh ?
Mặt Chúc Quý đen .
Kẻ lười thì lắm chuyện vệ sinh!
Hắn nên dẫn nàng tới đây mới đúng!
Thấy Lộ Tiểu Cẩn vẻ mặt nín nhịn sắp hỏng , tùy lúc đều thể tè đất, dứt khoát xách nàng xuống lầu, nhét trong nhà xí.
“Mau !”
Nội môn ít nhà xí.
Chẳng còn cách nào khác, t.ử nội môn ngày thường chỉ ăn Trúc Cơ Đan nên căn bản cần dùng đến nhà xí.
Cũng chỉ bên cạnh Tàng Kinh Các là .
—— Thi thoảng sẽ t.ử ngoại môn khen thưởng tầng một Tàng Kinh Các sách nên mới .
Hắn thấy may mắn vì ở đây nhà xí.
Nếu Lộ Tiểu Cẩn thật sự tè bậy đó thì nhất định sẽ kìm chế mà g-iết nàng mất.
Lộ Tiểu Cẩn bước nhà xí.
Nhà xí lớn.
Ánh sáng cũng sáng lắm nhưng thể thấy , thế là đủ .
Lộ Tiểu Cẩn sợ bẩn y phục, kéo vạt áo lên quấn ngang hông xuống, lấy b.út giấy đặt đầu gối.
Nàng nhắm mắt , hồi tưởng một lượt các phù lục mới bắt đầu vẽ.
Một tấm.
Hai tấm.
…
Mười chín tấm.
Không sót một tấm nào, bộ đều vẽ hết.
Lúc đó, Chúc Quý bóng cây xa đợi đến mức sắp mất hết kiên nhẫn .
Gì chứ, rơi xuống hố phân ?
Ngay lúc chuẩn đ-ánh sập cái nhà xí thì cửa nhà xí cuối cùng cũng mở .
Lộ Tiểu Cẩn bám hai cái chân, run rẩy bước ngoài.
“Lão tứ , dìu một tay , chân xổm đến tê rần ...”
Nào ngờ tay nàng đưa Chúc Quý thoăn thoắt né tránh.
Vừa mới vệ sinh xong đưa tay về phía .
Có tởm chứ!
Có tởm chứ hả!
Mặt Chúc Quý càng đen hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-386.html.]
“Còn gần đây nữa là c.h.ặ.t t.a.y luôn đấy!”
Lộ Tiểu Cẩn:
“...”
Cái giọng điệu , cái ngữ pháp .
là chân truyền của sư môn mà!
Lộ Tiểu Cẩn thu tay , lấy bình nước , mặt mà rửa tay thật kỹ.
“Ngươi xem, bẩn .”
“Thế cũng tránh xa tiểu gia một chút!”
Chúc Quý định bỏ .
“Lão tứ, vẫn dạo quanh Tàng Kinh Các chút nào, trong xem chút nữa.”
Chúc Quý trợn trắng mắt.
Thôi , dù cũng tới .
“Đi thôi.”
Hắn dẫn Lộ Tiểu Cẩn Tàng Kinh Các.
Nhấc chân định lên tầng hai.
Nào ngờ Lộ Tiểu Cẩn theo mà tới tầng một.
Chúc Quý nhướn mày.
Tốt lắm, cái nha đầu điều đấy.
Biết rằng chỉ tầng một là nàng thể tới.
Hắn hài lòng gật đầu, cũng theo nữa, cứ thế dựa quầy mà tán gẫu với Quân Dục.
“Ngươi về vụ án m.ó.c t.i.m ở Nam Châu ?”
Bên , Lộ Tiểu Cẩn dựa theo ký ức tìm thấy một cuốn nhân vật đại .
Tương đương với danh nhân truyện.
Những tên tuổi trong giới tu tiên từ bao năm nay gần như đều thể tìm thấy ở bên trong.
, Lộ Tiểu Cẩn nghi ngờ nữ nhân hồng y Thư Linh lẽ là của giới tu tiên.
Có khi lão đầu Thư Linh cũng .
Hơn nữa, nữ nhân hồng y thể quen Tư Không Công Lân thì khi còn sống địa vị chắc hẳn thấp.
Lộ Tiểu Cẩn lật lật cuốn sách tìm .
những trong sách là danh nhân thì võ lực tự nhiên cũng thấp, dung hợp với quái vật cũng ít, cho nên đa phần khuôn mặt của họ trộn lẫn với quái vật, căn bản là rõ .
Chỉ thể đại khái nhận dạng thôi.
……
Thôi , nhận dạng nổi.
Nàng khó bản nữa, dứt khoát ôm cuốn sách .
Vừa ngoài liền thấy hai đang bàn luận về vụ án m.ó.c t.i.m.
Nam Châu?
Vụ án m.ó.c t.i.m ?
Là nhiệm vụ mà Tiêu Quân Châu tiếp nhận ư?
Đã bao lâu mà vẫn bắt hung thủ ?
Tuy nhiên, Nam Châu, vẻ quen tai.
Không đợi nàng nhớ , Quân Dục đón lấy cuốn sách tay nàng:
“Muốn mượn cuốn ?”
“Ừm.”
Quân Dục mỉm đăng ký cho nàng.
“Trong vòng nửa tháng nhớ mang tới trả đấy.”
“Được.”
Sau khi đăng ký xong, Lộ Tiểu Cẩn định hòa cuộc tán gẫu hỏi về vụ án m.ó.c t.i.m, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm sư tỷ chút, thì Chúc Quý xách về phòng Phù tu .
Vừa về tới phòng Phù tu, Lộ Tiểu Cẩn lập tức sáp gần Tuế Cẩm, lấy cuốn nhân vật đại , tìm hết những lão đầu và nữ nhân trong đó:
“Những tỷ thể vẽ ?”
Tuế Cẩm lắc đầu:
“Không .”
Tỷ vẽ.
Lời dứt, Phù Tang ở phía ghé đầu sang:
“Ái chà, cái tìm !
Ta từ nhỏ học đan thanh , phác họa , siêu giỏi luôn!”
Theo cách của Phù Tang thì với tư cách là một công chúa tôn quý thì nhất định tinh thông cầm kỳ thi họa.