Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:43:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng lẽ là lo lắng sư kết thành đạo lữ, sẽ tương tàn lẫn ?”

 

……

 

Cũng khả năng.

 

cũng đến mức bỏ nhiều như chứ?

 

Xem kìa, thu-ốc đến mức thằng nhóc luôn .

 

“Sư điệt , ký ức thể tạm thời quên , nhưng tồn tại nữa, đợi đến một ngày nào đó nhớ , con tính ?”

 

Nhớ ?

 

Vậy thì, g-iết .

 

Thập Thất trưởng lão khuyên:

 

“Chặn bằng khơi, Vong Tình Thảo con đừng bỏ nữa, hãy để thuận theo tự nhiên .”

 

Giang Ý Nồng rủ mắt, giả vờ đáp ứng.

 

Âm thầm vẫn tiếp tục hạ thu-ốc.

 

Thập Thất trưởng lão:

 

“...”

 

Sao khuyên bảo như chứ?

 

Chuyện của sư sư tỷ , một tiểu sư như con nhúng tay con thấy hợp lý !

 

Lúc , Chúc Quý nôn m-áu :

 

“Thập Thất sư thúc, cứu con…”

 

Thập Thất trưởng lão:

 

“...”

 

Thằng nhóc đó trúng bao nhiêu độc, dưỡng ba ngày mới khỏi.

 

Bây giờ trúng.

 

Hắn bệnh !

 

Cái đỉnh Vô Tâm , đặc biệt một ai bình thường cả!

 

Nửa đêm.

 

“Gù gù gù——”

 

Giang Hữu Tị đẩy cửa sổ, lấy bức thư từ chân chim bồ câu đưa tin xuống.

 

Xem xong thư, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

Chương 273 Mạng của t.ử ngoại môn, thể coi là mạng ?

 

Thư là do nhị tỷ của gửi đến.

 

Một bức thư, lộn xộn, lời lẽ thông.

 

Đại ý chính là, lão già ở nhà bệnh , sắp ch-ết .

 

Hai ngày đạo sĩ, là nơi chôn cất mẫu phong thủy , cản trở lão già, lão già mới bệnh.

 

Lão già tin .

 

Liền tính toán dời mộ.

 

Ai ngờ mới dời mộ, bên trong liền bốc làn khói đen quái dị.

 

Mộ nổ tung, tiếp theo liền xuất hiện một loạt chuyện kỳ quái.

 

 

Giang Hữu Tị rủ mắt, cuối cùng hạ quyết tâm.

 

“Là cái gì?

 

Thư ở nhà gửi đến ?”

 

Sơ Tu đang tu luyện giường mở mắt , tùy tiện hỏi một câu.

 

Thật tùy tiện hỏi.

 

Hắn là , bức thư đó liên quan đến Lộ Tiểu Cẩn .

 

Hắn luôn cảm thấy, Giang Hữu Tị và Lộ Tiểu Cẩn quan hệ bình thường, thậm chí thể m-áu của Lộ Tiểu Cẩn rốt cuộc là chuyện gì.

 

“Ừm.”

 

Giang Hữu Tị đốt bức thư, rõ ràng định thêm gì, Sơ Tu cũng tiện hỏi nhiều, tiếp tục tu luyện.

 

Ở một bên khác, Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang mấy đang ở nhà tắm, thoải mái ngâm .

 

Phù Tang thì bên thành bể, dùng bồ kết liều mạng kỳ cọ.

 

Kỳ đến mức sắp bong một lớp da, mới xuống bể ngâm .

 

Vẫn cách xa mấy .

 

Đợi khi tắm xong, trở về phòng, nàng liền một rúc trong chăn.

 

Nàng cảm thấy thối lắm.

 

Không thể để khác ngửi thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-373.html.]

Ai ngờ lúc , chọc chọc chăn của nàng.

 

Phù Tang từ trong chăn ló đầu , liền thấy Lộ Tiểu Cẩn xổm bên giường nàng, hì hì đưa tới một quả linh quả:

 

“Linh quả, ăn ?”

 

“Linh quả?”

 

Phù Tang ngẩn , đó vui mừng khôn xiết, “Cái chắc là linh quả từ trong Đại Hoang bí cảnh đó chứ!

 

chẳng những thứ đều nộp lên Công Thiện Đường ?

 

Sao vẫn còn?”

 

Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Nộp lên một ít, những thứ là còn sót .”

 

Đi nhiệm vụ, đồ vật nhận , bảy phần nộp lên, ba phần tự giữ .

 

Mặc dù nàng mới trở về Thiên Vân Tông liền gán cho tội danh, trói bêu rếu, nhưng Công Thiện Đường vẫn để cho nàng ba phần đồ vật.

 

Đại tông môn, hành sự lạc.

 

“Thật ?”

 

Phù Tang nhận lấy linh quả, ngửi ngửi, đến mức miệng khép , “Quả thơm quá!

 

Muội tự ăn ?”

 

“Ăn , ăn nhiều.”

 

Phù Tang càng vui vẻ hơn, đó con ngươi xoay chuyển:

 

“Cái là chỉ cho một , là những khác đều ?”

 

Bọn Lý Trì Ngư ở bên cạnh hình khựng .

 

Đó là linh quả!

 

Linh quả linh khí dồi dào!

 

Cái nếu ăn một miếng, thể nâng cao bao nhiêu tu vi.

 

Bọn họ mới tông môn lâu, thấy qua thứ như , đương nhiên hy vọng Lộ Tiểu Cẩn cũng thể cho bọn họ một quả.

 

Mấy bọn họ chia một quả, chỉ nếm thử vị thôi cũng !

 

Nghe thấy Phù Tang hỏi như , đều dựng tai lên, chăm chú lắng .

 

Ai ngờ Lộ Tiểu Cẩn lắc đầu:

 

“Dành riêng cho tỷ đó.”

 

Linh quả quả thực là dành riêng cho Phù Tang.

 

Phù Tang ham ăn, phế, nàng và Tuế Cẩm khi Đại Hoang bí cảnh, cần nghĩ cũng phế vật như Phù Tang, giành thức ăn sẽ sống t.h.ả.m hại đến nhường nào.

 

Cho nên lúc đó hái nhiều linh quả, chính là mang về cho nàng nếm thử.

 

Ai ngờ, nàng trở về , Phù Tang còn t.h.ả.m hơn, còn gánh phân.

 

“Thật ?”

 

“Ừm.”

 

Bọn Lý Trì Ngư chút thất vọng.

 

Phù Tang vui mừng khôn xiết, bóc vỏ quả ngửi ngửi, mới cẩn thận c.ắ.n một miếng.

 

“Ưm!

 

Ngọt quá!”

 

“Tỷ thích là , chỗ vẫn còn nhiều, đều là của tỷ.”

 

Trong lúc Phù Tang gặm linh quả, Lộ Tiểu Cẩn lật túi trữ vật , mang những linh bảo đem về từ Đại Hoang bí cảnh, chỉ cần là Phù Tang thể dùng , đại bộ phận đều đưa cho nàng.

 

Bao gồm cả linh tuyền.

 

Chủ yếu là những thứ nàng cầm cũng vô dụng.

 

“Những thứ đều là cho ?”

 

Phù Tang ngẩn hồi lâu, dứt khoát từ chối, “Cho gì, là Trúc Cơ nhị giai , những thứ cứ tự giữ lấy, chăm chỉ tu luyện, tranh thủ sớm ngày thăng cấp!”

 

Nàng Trúc Cơ nhị giai, Tuế Cẩm thì là Trúc Cơ tứ giai.

 

Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Nếu tỷ cần, thì vứt hết .”

 

Nói xong, thật sự định ném ngoài.

 

Phù Tang lập tức nhào tới, sức bảo vệ:

 

“Đừng đừng đừng!

 

Ta cần!

 

Ta đều cần!”

 

Đã ngoan , cầu đừng ném.

 

Thấy Lộ Tiểu Cẩn là thật lòng cho, Phù Tang cảm động hồi lâu, cũng khách khí nữa mà thu hết , đó mỹ mãn bắt đầu gặm linh quả.

 

Gặm xong linh quả, nàng liền bám lấy cánh tay Lộ Tiểu Cẩn dính sát , kiểu gì cũng đòi ngủ chung một cái chăn.

 

 

Loading...