“Giọng của ông lão cực kỳ khoan hậu, cực kỳ từ ái, tiếng rơi bên tai Lộ Tiểu Cẩn.”
“Cô nương nhỏ, ngươi thể thấy tiếng của lão phu, đúng ?”
“Ngươi thể thấy lão phu ?
Lão phu tới để giúp ngươi đây.”
Giúp nàng ?
NPC trưởng làng định mệnh của nàng cuối cùng cũng xuất hiện !
Nàng bảo mà, nàng bàn tay vàng mà!
Lộ Tiểu Cẩn rưng rưng nước mắt về phía ông lão.
“Ta...”
Ta đợi lâu lắm !
Lệ cảm thán như , mới chỉ thốt một chữ, Lộ Tiểu Cẩn sững sờ.
Trước mặt đúng là một ông lão trong suốt, tóc trắng xóa, nụ từ ái.
nửa của lão, là một cái đuôi rắn lớn.
Vào khoảnh khắc tầm mắt nàng dừng lão, lão nở một nụ quỷ dị.
“Ngươi thấy !”
Giây tiếp theo.
“Bành ——!”
C-ơ th-ể Lộ Tiểu Cẩn nổ tung.
Thịt nát xương tan.
Tiêu đời.
Hả.
Lộ Tiểu Cẩn:
“?”
Lão già, nếu ông rảnh quá, thì tìm việc gì mà .
Đừng ở đây lừa trẻ con!
Chương 27 Mọi đều là đầu ch-ết, kinh ngạc quá mức thì lễ phép cho lắm nha
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .
Trong tay đang ôm cuốn công pháp Địa giai.
Đau ——
Nỗi đau nghẹt thở, khiến nàng gần như thở nổi.
Pha , Lộ Tiểu Cẩn coi như là mở mang tầm mắt .
Nàng cứ tưởng, thứ thể nổ tung giữa trung, sẽ là pháo hoa, là món bánh trôi đông lạnh chiên dầu mà nàng nổ, là cái miệng của đứa trẻ hư tàu điện ngầm...
nàng vạn ngờ tới.
Có một ngày thứ nổ tung giữa trung, là óc của nàng.
Đỏ hỏn hòn.
Trắng hếu hế.
Quả là cho đám trẻ con mở mang tầm mắt .
Mặt nàng sưng thành thế mà còn tiêu diệt nàng!
Tốt .
Một chút tinh thần tôn trọng phế vật yêu thương phế vật cũng !
Lộ Tiểu Cẩn mặt biến sắc nhẫn nhịn nỗi đau đớn khi c-ái ch-ết cận kề.
Trong dư quang, chỉ thấy lão già trong suốt bay tới bên cạnh nàng.
“Cô nương nhỏ, ngươi thể thấy tiếng của lão phu, đúng ?”
Vẫn là giọng từ ái .
“Ngươi thể thấy lão phu ? lão phu tới để giúp ngươi đây.”
Lão già chuyện cũng xuôi tai gớm nhỉ.
Chẳng trách nàng lừa đến mức một腔 nhiệt huyết và cảm động.
Suýt nữa thì tưởng thật sự gặp NPC trưởng làng lương thiện chứ.
Thôi .
Nên sớm nghĩ tới chứ.
Ở cái thế giới quỷ quái , gì NPC lương thiện nào.
Thứ , chỉ là những quái vật lúc nào cũng tiêu diệt nàng mà thôi.
Chỉ là nàng ngờ tới, ngay cả thư linh cũng ngoại lệ.
Bọn chúng thậm chí chỉ là thần trí của cuốn sách mà thôi!
Thế mà cũng tiêu diệt nàng ?
Nếu ngay cả thư linh cũng như , thì khí linh chẳng cũng...
Lộ Tiểu Cẩn mỉm .
Rất .
là ngày nào cũng sống bằng ngày nào nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-37.html.]
vấn đề lớn.
Nói cho cùng, đối phương cũng chỉ là thư linh mà thôi.
Chỉ cần , vấn đề liền lớn.
So với Tiêu Quân Châu nhất định bắt nàng , cục diện dễ đối phó hơn nhiều.
“Cô nương nhỏ, ngươi một cái .”
“Ta tới để giúp ngươi mà...”
Giây tiếp theo, từ trong cuốn sách tay Lộ Tiểu Cẩn, nhô một cái đầu đầy m-áu.
Không thể, chỉ cái đầu.
Giống như lột da, m-áu me nhầy nhụa, tóc bết dính mặt, như một cục m-áu bẩn thỉu.
Đôi mắt lão quỷ dị trợn trừng cực lớn:
“Cô nương nhỏ, ngươi một cái ...”
Lộ Tiểu Cẩn cũng coi là từng trải qua sóng to gió lớn.
Thứ gì mà nàng từng thấy qua chứ?
cái thứ , nàng thật sự từng thấy qua nha!
Bình tĩnh ——
Bình tĩnh ——
Chẳng qua chỉ là một cái đầu m-áu thôi mà, gì to tát chứ?
Mọi đều là đầu ch-ết.
Kinh ngạc quá mức thì lễ phép cho lắm nha.
Lộ Tiểu Cẩn mặt biến sắc, bàn tay cầm sách ngay cả một cái run rẩy cũng .
Tuy nhiên.
Đồng t.ử nàng thể khống chế mà giãn .
Cái đầu m-áu mừng rỡ điên cuồng:
“Ngươi thấy !”
“Bành ——!”
Thịt nát xương tan.
Tiêu đời.
Hả.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .
Trong tay đang ôm cuốn công pháp Địa giai.
Đau ——
Toàn chỗ thịt nào là đau.
“Cô nương nhỏ, ngươi thể thấy tiếng của lão phu, đúng ?”
Vẫn là giọng từ ái .
“Ngươi thể thấy lão phu ? lão phu tới để giúp ngươi đây.”
Lộ Tiểu Cẩn mặt biến sắc gấp sách , dậy đem sách đặt lên giá sách.
“Cô nương nhỏ, ngươi một cái ...”
“Nhìn một cái ...”
Lộ Tiểu Cẩn xoay , mặt biến sắc bước qua lão già, về phía nơi đặt cuốn sách đó của lão.
Trước đó lão đầu nhắc tới, nàng là Thuần Tịnh chi thể.
Nếu đây là thật, thì cuốn sách của lão, chắc chắn sẽ ghi chép liên quan!
khi nàng tới góc tường, phát hiện vị trí lão đầu đó, sách.
Làm thể chứ?
Nàng cúi xuống định tìm, liền thấy một cái đầu m-áu từ giá sách nhô .
“Cô nương nhỏ, ngươi một cái ...”
Đã thấy .
Còn tiêu diệt một .
Bị tiêu diệt .
Cũng trở nên mạnh mẽ hơn .
Cái đầu m-áu hiện giờ đối với nàng mà , hừ, đáng để mắt tới.
Nào ngờ đúng lúc , cái đầu m-áu giá sách, đột nhiên mạnh mẽ lao về phía nàng.
Một cục đầu m-áu me nhầy nhụa kinh tởm!
Trừng đôi mắt to rực trắng u ám .
Lao tới!
Lao tới!
Cái ai mà chịu đựng nổi chứ?
Não bộ Lộ Tiểu Cẩn còn kịp phản ứng, c-ơ th-ể theo bản năng lùi né tránh.
Ô mô.
Né .