Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 330

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:37:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước ông cũng đủ, cũng chẳng vui vẻ.”

 

bây giờ ông đủ và vui vẻ lắm .

 

Ông thấy trong thôn ai nấy đều quá nóng nảy!

 

Cái phong khí !

 

Phải sửa đổi!

 

—— Tóm hiến tế thể là lão già như ông !

 

Ông định một bài diễn văn ngẫu hứng để giúp cùng thoát khỏi sự nóng nảy, đủ để luôn vui vẻ.

 

miệng mới há một gã đàn ông bên cạnh kéo xuống.

 

“Đừng bậy, đây là phúc lành của thần linh ban cho đấy!”

 

thế, bao nhiêu năm nay đều tế lễ cả , giờ khó khăn lắm mới đợi thần linh thực sự ban phúc, thể bỏ là bỏ , chẳng là chuyện đùa ?”

 

Thôn trưởng và đám lão già thể đủ để luôn vui vẻ.

 

đám con cháu thì .

 

Chẳng lý lẽ nào bảo ch-ết bao nhiêu đứa con gái thì , mà ch-ết vài lão già thì xong.

 

Lão già thì thiếu gì, họ vô cùng sẵn lòng đưa bọn họ hiến tế chờ ch-ết.

 

Thế nên trong phút chốc, dân làng thực sự khá vui mừng.

 

“Tiểu tiên cô, cô xem xem dương cương chi khí của ai trong họ là thịnh nhất!”

 

Lộ Tiểu Cẩn thoái thác:

 

“Dương cương chi khí đều tương đương .”

 

Đối xử công bằng.

 

Dân làng hiểu ý, bắt đầu tìm kiếm trong đám lão già kẻ nào ngày thường danh tiếng tệ nhất.

 

Đã ch-ết thì ch-ết kẻ đáng ch-ết nhất.

 

“Tế lễ năm nay cần tám thánh t.ử, chọn xong chúng đưa ngay.”

 

Đám Lộ Tiểu Cẩn gạt sang một bên.

 

“Thực sự đúng như những gì ngươi dự liệu.”

 

Sơ Tu đỡ trán, “ như cũng , đám lão già ngày thường đắn, cứ để họ chịu khổ một chút .”

 

Hắn về phía hang động nơi tế đàn:

 

“Đi thôi, chúng tìm tên ma tu lập trận pháp, khi trừ khử sẽ thật với dân làng, cứu đám lão già xuống.”

 

Lộ Tiểu Cẩn lắc đầu:

 

“Không trừ khử .”

 

Sơ Tu chạm ánh mắt bình thản của nàng, cau mày, chút bất an.

 

Nàng điều gì ?

 

“Ngươi ý gì?”

 

Lộ Tiểu Cẩn giải thích, chỉ như thế :

 

“Trừ khử tên ma tu sẽ còn tên ma tu tiếp theo, tế lễ sẽ mãi mãi tồn tại, huống hồ tên ma tu ngươi trừ khử .”

 

Ba chữ “ trừ khử ” nàng lặp hai .

 

Sơ Tu dù ngu ngốc đến cũng hiểu ý trong lời của Lộ Tiểu Cẩn .

 

—— Không trừ khử , giúp .

 

—— Nhân tế, ít nhất là mấy năm nay vẫn sẽ tiếp tục tồn tại.

 

Sơ Tu Lộ Tiểu Cẩn nhiều bí mật, những gì nàng chắc chắn nhiều hơn , nàng trừ khử thì xác suất cao là trừ khử .

 

Tay siết , hồi lâu mới :

 

“Cũng may, ch-ết là đám trẻ đó nữa.”

 

Hắn hiểu cho Lộ Tiểu Cẩn .

 

Nếu là chọn, cũng chọn những đứa trẻ.

 

Lộ Tiểu Cẩn lắc đầu:

 

“Nếu năm nay thôn làng vẫn giống như những năm , thì dân làng sẽ sớm nhận dối, lừa họ.”

 

“Không phúc lành của thần linh, họ sẽ gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-330.html.]

Tế lễ sẽ dừng ?

 

Không .

 

Chỉ là bắt đầu từ năm thứ hai, ch-ết sẽ còn là đám lão già nữa.

 

Mà vẫn sẽ là đám bé gái thôi.

 

Việc tế lễ nếu chẳng quan trọng gì.

 

Thì mỗi năm ch-ết thêm một đứa bé gái dường như cũng chẳng cả.

 

—— Dù nuôi nổi thì cũng vứt xuống sông thôi.

 

Đây tuyệt đối là điều Lộ Tiểu Cẩn thấy!

 

Đã nhúng tay thì cái hủ tục sửa sạch.

 

Chương 242 A Cẩn, đừng đầu nữa

 

Sơ Tu nghĩ thông suốt ngóc ngách, sắc mặt khó coi.

 

“Vậy bây giờ chúng ?”

 

Cứ nghĩ đến cái gọi là nhân tế là Sơ Tu hận thể đ-ánh cho đám dân làng một trận tơi bời.

 

đ-ánh một trận cũng chẳng giải quyết gì.

 

Chỉ cần dân làng còn d.ụ.c vọng, thì đám bé gái vẫn sẽ ch-ết hết lớp đến lớp khác.

 

Sơ Tu là tu sĩ chính phái, chịu đựng nổi nỗi khổ ải nhân gian , nhưng điều khiến tuyệt vọng bất lực chính là dường như chẳng đổi gì.

 

“Rất đơn giản, theo .”

 

Lộ Tiểu Cẩn dẫn Sơ Tu cùng những khác đến ruộng nương.

 

Ruộng nương trải dài khắp núi đồi, chỗ liền thành vũng, chỗ tách rời , mãi thấy điểm dừng.

 

Lộ Tiểu Cẩn đem những xác quái vật dự trữ trong túi trữ vật bí mật trộn lẫn đống tro thảo mộc, khi quấy đều thì chia cho mỗi một bao lớn.

 

Tuế Cẩm ngửi ngửi chỗ phân bón:

 

“Tro thảo mộc vẻ linh khí còn dồi dào hơn cả của tông môn ?”

 

“Quên nghề gì ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn nghếch đầu lên, “Ta là luyện đan sư đấy!”

 

Ở tu tiên giới, luyện đan sư chính là một báu vật.

 

Dường như gì cũng .

 

Luyện chế loại phân bón dồi dào linh khí hơn dường như cũng bình thường mà.

 

—— Ồ, bình thường .

 

—— ở đây chỉ mỗi Lộ Tiểu Cẩn là luyện đan sư, chẳng nàng gì thì là nấy ?

 

—— Giá mà họ một cái bằng cấp d.ư.ợ.c đồng t.ử thì cũng đến nỗi lừa t.h.ả.m như .

 

Tuế Cẩm gật đầu tin .

 

“Đem phân bón rải từng mảnh ruộng, cố gắng rải đều mỗi mảnh một chút, cầu nhiều chỉ cầu .”

 

Quái vật là chất dinh dưỡng, cho dù chỉ một chút thôi đối với hoa màu mà cũng là dưỡng chất cực độ.

 

Trong mười mấy năm, thậm chí mấy chục năm tới, hoa màu ở đây sẽ phát triển ngày càng , mùa màng bội thu.

 

Mà điều trong mắt dân làng sẽ là phúc lành của thần linh ban cho.

 

Như về hiến tế sẽ còn là đám bé gái nữa.

 

Sơ Tu xong thấy đành lòng:

 

“Chao ôi, đám lão gia cũng thật vô tội mà.”

 

“Chậm nhất là ba năm, hiến tế sẽ còn là đám lão già nữa .”

 

Tuế Cẩm tiếp lời.

 

“Tại ?”

 

“Bởi vì d.ụ.c vọng.”

 

Năm đầu tiên hoa màu tươi, dân làng sẽ vui mừng khôn xiết.

 

Năm thứ hai hoa màu tươi, dân làng sẽ chút thất vọng.

 

Năm thứ ba hoa màu tươi, dân làng sẽ cam tâm nữa.

 

Đã là phúc lành của thần linh thì năm hơn năm mới đúng.

 

 

Loading...