“Tâm trạng thoải mái, Lộ Tiểu Cẩn ăn uống vô cùng vui vẻ.”
Ăn xong, Tiểu Tứ dọn dẹp hộp thức ăn:
“Đại sư tỷ, xuống núi đây.”
“Đợi !”
Lộ Tiểu Cẩn suy nghĩ một chút, bát cháo bát bảo còn sót một ít, “Ngươi để cho một bát cháo , lát nữa đói sẽ ăn.”
Dương nhiên đói mới ăn.
Nàng định mang cho sư phụ.
Tuy rằng thấy con nàng vui, nhưng khi ch-ết sống bao nhiêu , nàng còn là cô sinh viên đại học đơn thuần như nữa.
Lòng phòng và cảnh giác đều tăng lên.
Nếu sư phụ cũng là quái vật thì ?
Nàng gặp ông , dù cũng tìm một cái cớ hợp lý chứ?
Bát cháo bát bảo thật quá thích hợp !
Tiểu Tứ đống bánh kẹo giò heo còn sót bàn, tuy hiểu tại Lộ Tiểu Cẩn chỉ giữ một bát cháo, nhưng cũng hỏi thêm:
“Được thôi.”
Để một bát cháo xong, Tiểu Tứ nhẹ bước xuống núi.
Lộ Tiểu Cẩn thì bưng bát cháo bát bảo, hướng về phía chủ điện.
Chủ điện xa.
Còn xa hơn cả việc tới viện t.ử của Túc Dạ.
Hơn một canh giờ , cuối cùng nàng cũng tới cửa chủ điện.
Từ đằng xa nàng gọi to:
“Sư tôn!
Sư tôn!
Con tới đây ——”
Người lên tiếng sư phụ, mà là một tiểu đồng đang quét sân, tiểu đồng mở cửa, bát cháo bát bảo trong tay nàng, ngẩn một lát:
“Đại sư tỷ, tỷ đây là……”
Lộ Tiểu Cẩn thấy tiểu đồng là con , càng vui hơn, lời cũng nhiệt tình vô cùng:
“Đây là cháo bát bảo do chính tay tỷ nấu cho sư tôn đấy!”
Tiểu đồng im lặng.
Nếu nhớ lầm, trong viện của Lộ Tiểu Cẩn hề nhóm lửa mà?
Nếu nhóm lửa, thì cũng gạo mà?
Dù gạo, thì cũng nhãn nhục, hồng táo, ngân nhĩ mà?
Nàng tự tay nấu?
Ừm……
Cái thứ gọi là mặt mũi , nàng đúng là một chút cũng cần nữa .
Lộ Tiểu Cẩn vốn dĩ luôn mê trai, phế vật còn điên khùng, tiểu đồng cũng vạch trần nàng, chỉ gật đầu:
“Vào , tôn thượng lo lắng cho tỷ, cứ lẩm bẩm suốt, sợ tỷ nhiễm phong hàn, tỷ thì tôn thượng cũng yên tâm .”
Lộ Tiểu Cẩn hớn hở chạy thẳng chủ điện.
“Sư tôn!
Sư tôn!
Con nấu cháo bát bảo cho !”
Trong điện truyền giọng ôn nhu vững chãi:
“Vào .”
Lộ Tiểu Cẩn đẩy cửa bước .
Vừa phòng, nàng lập tức định cáo trạng:
“Sư tôn, Tiểu sư và Đại sư bọn họ……”
Giọng đột ngột dừng .
Chỉ thấy trong phòng , đang ngay ngắn, là , rõ ràng là một con bọ cạp tinh!
Lộ Tiểu Cẩn g-iết quá nhiều , việc bình tĩnh đối phó với một con bọ cạp tinh thì thành vấn đề.
Vấn đề là, con bọ cạp tinh chính là chưởng môn sư phụ!
Tại ông cũng quái vật nhập ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-23.html.]
Ông là bậc Đại Thừa kỳ cơ mà!
Tại quái vật thể tiếp cận ông ?
Đây rốt cuộc là một thế giới kinh dị đến mức nào chứ!
Lộ Tiểu Cẩn sắp phát điên !
Bát cháo trong tay rơi xuống vỡ tan tành.
Cháo vương vãi khắp sàn.
Ty Không Công Lân mở mắt, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc tuyệt vọng của Lộ Tiểu Cẩn, khóe miệng nở một nụ quỷ dị:
“Ngươi thấy !”
Chương 17 Chơi trò cường thủ hào đoạt, đóng quan tài cầm tù ?
Đối mặt với nụ ch-ết ch.óc quen thuộc mặt Ty Không Công Lân, Lộ Tiểu Cẩn theo bản năng bỏ chạy.
chạy thoát .
Chân mới nhấc lên định bước , dây thừng bên cạnh lập tức bay tới, vèo vèo mấy cái trói c.h.ặ.t nàng .
Trói kiểu ngũ hoa đắc thái.
Không nhúc nhích , chạy thoát , đường sống.
điều khiến Lộ Tiểu Cẩn ngạc nhiên là, nàng g-iết ngay lập tức!
Vậy nên, con quái vật thể thương lượng ?
Bọ cạp tinh chắc chắn cũng phát hiện , nàng Lộ Tiểu Cẩn chỉ là một kẻ phế vật, tuy rằng trong giới học thuật sẽ gia sư mất mặt, nhưng đối với tu tiên giới thì chẳng gây bất kỳ tổn hại nào, g-iết nàng thật chẳng giá trị gì cả!
M-áu còn bẩn sàn nhà của nữa.
Thật thích hợp chút nào!
Nàng thấy áy náy quá!
Thế nên, chúng đừng g-iết nữa nhé!
“Sư tôn!
Sư tôn, con , tuy rằng con thấy , nhưng bất kể là thứ gì, con đối với vẫn luôn sùng kính, và ngày càng sùng kính hơn, một chút ý nghĩ phản kháng đối đầu với đều hề !”
Lộ Tiểu Cẩn thẳng đôi mắt bọ cạp của Ty Không Công Lân, vô cùng chân thành.
Không tại , nàng luôn cảm thấy, so với Tiêu Quân Châu và Túc Dạ, Ty Không Công Lân và con bọ cạp tinh ông dường như dung hợp hơn.
Nếu đó nàng gặp yêu bướm và yêu xà, nàng thậm chí sẽ cảm thấy quái vật Ty Không Công Lân là nhập .
Họ căn bản giống như là một thể !
“Hơn nữa, con chỉ là một kẻ đại phế vật, đối với các cũng gây bất kỳ đe dọa nào, g-iết con cũng chẳng ý nghĩa gì đúng ?”
Lộ Tiểu Cẩn đang liều mạng tìm đường sống.
Đầu óc hoạt động nhanh nhạy lắm.
Cái miệng nhỏ ba hoa cũng lợi hại lắm.
, Ty Không Công Lân một cái liếc mắt cũng thèm cho nàng, tùy ý vẫy tay, một chiếc bàn lớn bay tới mặt nàng.
Rầm một tiếng dựng lên.
Lộ Tiểu Cẩn:
“!”
Đây là, thị uy ?
đối với một kẻ phế vật như nàng, thị uy thì ý nghĩa gì chứ?
Lộ Tiểu Cẩn hiểu , chỉ thể khô khốc tiếp tục :
“Sư tôn, là thế , nếu thật sự tin tưởng con, thì cứ m.ó.c m.ắ.t con !
Như con sẽ chẳng thấy gì nữa!”
“Thật đấy!
Con tự nguyện gia nhập các !”
Nàng tự nguyện !
Chỉ cần mắt móc , nàng nhất định sẽ reset ngay lập tức.
Nàng chỉ là con quái vật rốt cuộc thể giao tiếp .
Ty Không Công Lân vẫn phản ứng.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày:
“Nếu cảm thấy thế vẫn , là cũng trồng con một thứ tiên vật giống như ?
Như thế chúng sẽ là đồng bọn, sư tôn, tin con, chỉ cần để con ch-ết, con gì cũng mà!”
Lộ Tiểu Cẩn hươu vượn đủ kiểu.