“Lặp việc ch-ết mười mấy .”
Lộ Tiểu Cẩn cuối cùng cũng nắm bắt điểm thăng bằng tinh tế giữa độ cao và tốc độ mâm tròn, khom lưng, bật nhảy.
Chạm tới bục đ-á !
mà, cũng chỉ là chạm tới mà thôi.
Bục đ-á quá trơn !
Lại còn nhấp nhô lên xuống.
Vừa mới chạm tới, nàng liền giống như con trạch, trượt xuống nước.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.
Một nữa chạm tới bục đ-á.
Miễn cưỡng tồn tại vài giây bục đ-á.
Ngỏm....
Lặp việc ch-ết ba mươi .
Nàng cuối cùng cũng thể xổm vững vàng bục đ-á .
Bục đ-á tổng cộng ba cái.
Nàng khom một nửa, khi bục đ-á nhấp nhô, cố gắng hết sức để tránh thanh đao đầu, nhắm chuẩn, bật nhảy.
Rơi xuống nước.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.
Thăng bằng, nhắm chuẩn, nhảy.
Ngỏm....
Lại liên tục ch-ết bốn mươi , nàng cuối cùng cũng nhảy qua ba cái bục đ-á, nhảy trong dòng sông đao nhọn.
Dốc hết sức bơi về phía .
Trong nước, cảm giác ngạt thở từng đợt từng đợt ập tới.
Sự mệt mỏi cộng thêm sự ngạt thở, khiến mắt nàng dần dần mờ .
Gần như ch-ết đuối.
Cánh cửa nhỏ vượt qua ở phía , tỏa ánh sáng, tựa như sự sống , khiến lòng sinh hy vọng.
Gần !
Gần !
Sắp vượt qua !
Ai ngờ đúng lúc , cửa sập cánh cửa nhỏ bắt đầu hạ xuống.
Lộ Tiểu Cẩn trợn tròn mắt.
Với cái tốc độ của nàng.
Bơi qua đó, chính là một con đường ch-ết.
Bản năng cầu sinh khiến nàng lập tức bám c.h.ặ.t lấy vách đ-á bên cạnh để dừng .
sự đóng của cửa sập khiến dòng nước trở nên xiết hơn, nàng giữ vững , chỉ thể dòng nước thuận thế đẩy về phía .
Tin :
“Tốc độ tăng nhanh .”
Tin :
“Chỉ cái đầu chui cửa sập thôi.”
Cái đầu mới chui , cửa sập giống như đao c.h.é.m đầu , rơi xuống cực nhanh.
Đầu và tách rời.
M-áu, từ đáy sông lan mặt nước.
Nhuộm đỏ một vùng.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.
Lần , chỉ là đau nữa .
Chóng mặt, cảm giác ngạt thở, liên tiếp kéo tới.
“Oẹ ——!”
Nàng sấp mặt đất, trực tiếp nôn .
Đau đớn!
Quá đau đớn !
Không ch-ết.
còn tệ hơn cả c-ái ch-ết.
Nàng há to miệng dốc hết sức để thở, dường như vẫn còn đang ngạt trong nước.
“Cậu ?”
“Đây còn bắt đầu thử thách mà, sợ tới mức ?”
“Bây giờ mới sợ ?
Trước đây lúc thi đấu dùng thủ đoạn thấy sợ?”
“Không thực lực đó, thì nên tới đây.”...
Tuế Cẩm khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Lộ Tiểu Cẩn, nhíu mày, lập tức tới, từ trong túi trữ vật lấy một quả ô mai chua, đút miệng nàng.
Quả ô mai cực kỳ chua.
Chua tới mức mở nổi miệng.
Cơn nôn mà chặn .
“Đã khá hơn chút nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-198.html.]
Lộ Tiểu Cẩn miễn cưỡng gật đầu.
Tuế Cẩm lau mồ hôi trán nàng:
“Cậu ?”
Lộ Tiểu Cẩn dường như đang sợ hãi.
Nàng đang đau đớn.
Không giống như đột phát bệnh tật.
Mà giống như, ở nơi khác thấy, ch-ết một .
Không đúng.
Không giống như ch-ết một .
Giống như ch-ết mấy chục .
Dẫn đến tinh thần đều bắt đầu chút hoảng loạn .
Tuế Cẩm cảm thấy suy đoán của chút nực , nhưng cảm giác Lộ Tiểu Cẩn mang cho nàng, chính là như .
“Nếu thực sự thì...”
Thì bỏ cuộc .
Lời còn xong, Lộ Tiểu Cẩn gắng gượng ngẩng đầu lên:
“Không, !”
Chỉ cần nhanh hơn một chút.
Nhanh hơn một chút nữa.
Nhất định thể vượt qua khi cửa sập rơi xuống!
Tuế Cẩm ngẩn , dịu dàng xoa xoa đầu nàng:
“Ừm, tin .”
Lộ Tiểu Cẩn nghiến c.h.ặ.t quả ô mai trong miệng, cúi , chạy lấy đà.
Hai cửa , thuận lợi vượt qua.
Nàng dốc hết lực để nén thời gian vượt qua .
khi nàng lặn xuống nước, khó khăn lắm mới tới cửa ải thì cửa sập hạ xuống một nữa.
Thời gian hạ xuống , rõ ràng là muộn hơn .
Cho nên, thử thách là giới hạn thời gian ?
Kể từ khoảnh khắc nhảy lên mâm tròn, cửa sập bắt đầu tính thời gian ?
Lần , Lộ Tiểu Cẩn lùi bước.
Nàng khi liên tục vượt qua hai cửa vô cùng mệt mỏi, nghiến c.h.ặ.t răng, dồn hết sức lực, điên cuồng bơi về phía .
Nhất định thể vượt qua mà!
Nhất định thể!
Đầu qua .
Vai qua .
Eo, qua .
Cửa sập rơi xuống, c.h.é.m ngang lưng.
Lưng và tách rời.
M-áu, từ đáy sông lan mặt nước.
Nhuộm đỏ một vùng.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.
Chém ngang lưng, đau đớn hơn c.h.é.m đầu nhiều.
Nàng sẽ ch-ết ngay lập tức.
Mà là d.a.o động vài giây giữa đau ch-ết và ngạt ch-ết.
Cho dù là ngược thời gian khi ch-ết, cái cảm giác ngạt nước đó cũng hề biến mất.
Toàn bộ đường hô hấp giống như tắc nghẽn , thể hô hấp nổi.
Nàng sấp mặt đất, mồ hôi thấm đẫm y phục, giống như con ch.ó ch-ết , há to miệng dốc hết sức để thở.
Mãi một lúc lâu mới từ cái cảm giác ngạt ch-ết đó mà sống .
“Oẹ ——!”
Sự nhộn nhạo trong dày khiến nàng một nữa nôn .
Quá đau đớn !
Đau đớn tới mức hận thể ch-ết luôn cho !
Tuế Cẩm một nữa đút ô mai miệng nàng.
Lộ Tiểu Cẩn:
“!”
Chua.
Chua tới mức não nàng đều giần giật.
Nàng hít sâu một , một nữa chạy lấy đà lên mâm tròn.
Chém chân.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.
Chân c.h.ặ.t đứt.
Ngạt ch-ết.
Ngỏm.