Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:57:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong thời gian , chuyện thể là quá nhiều.”

 

Nửa đêm, Tiêu Quân Châu còn tỉnh một , uống thu-ốc mà Thập Thất trưởng lão phái đưa tới mới ngủ tiếp.

 

Ngày hôm , môi của bắt đầu chuyển sang màu tím.

 

“Không , tiểu sư dường như trúng độc !”

 

Quân Duật lập tức vận công chữa thương cho .

 

vô dụng.

 

Linh khí một khi rót c-ơ th-ể Tiêu Quân Châu, những khởi tác dụng chữa thương, mà còn kích phát độc tính.

 

Khiến Tiêu Quân Châu ch-ết nhanh hơn.

 

Túc Dạ nhanh ch.óng chạy đến.

 

“Chuyện gì thế ?”

 

“Ta cũng rõ.”

 

Quân Duật ôm trán, vẻ mặt đầy mệt mỏi, “Chỉ mới chợp mắt một lát, thành thế .”

 

Quân Duật chắc chắn là ai, hạ độc khi nào.

 

từ đầu đến cuối, cũng chỉ thời điểm nửa đêm chợp mắt một lúc là chằm chằm Tiêu Quân Châu.

 

Cho nên chỉ thể là hạ độc lúc đó.

 

“Hạ độc?”

 

Túc Dạ nhíu mày, “Ý là, kẻ đột nhập Vô Tâm Phong?”

 

Nếu thật sự kẻ đột nhập, tại kết giới hề phản ứng gì?

 

Huynh vô thức Giang Ý Nồng một cái.

 

“Đây là độc gì?

 

Có thể giải ?”

 

Giang Ý Nồng dường như nhận sự nghi ngờ của Túc Dạ, “Cần thu-ốc giải gì, tìm ngay đây!”

 

Quân Duật vỗ vỗ bả vai nàng, mang theo ý trấn an:

 

“Không chắc chắn, nhưng độc vô cùng kỳ quái, đây từng thấy bao giờ.”

 

Túc Dạ kiểm tra c-ơ th-ể của Tiêu Quân Châu một chút.

 

“Độc , dường như từng thấy qua.”

 

“Là cái gì?”

 

“Đoạn Linh Tán.”

 

Túc Dạ , “Kẻ trúng độc , kinh mạch khóa, linh căn đoạn, trong vòng mười ngày, nếu thu-ốc giải, sẽ thất khiếu chảy m-áu mà ch-ết.”

 

Độc vô cùng thâm độc, sẽ từng chút từng chút một gặm nhấm linh khí trong c-ơ th-ể trúng độc, đợi đến khi linh khí hút cạn, cũng sẽ còn.

 

Ngoại trừ việc nhanh ch.óng tìm thu-ốc giải, nếu chắc chắn sẽ ch-ết.

 

“Đoạn Linh Tán?”

 

Quân Duật nhíu mày, “Thu-ốc giải của độc ... khó tìm.”

 

Mỗi loại Đoạn Linh Tán, cách phối chế độc d.ư.ợ.c đều khác .

 

Trong vòng mười ngày, nếu tìm kẻ hạ độc, gần như sẽ tìm thấy thu-ốc giải.

 

Túc Dạ lập tức truyền âm cho Tư Không Công Lân, bảo Quân Duật mời Thập Thất trưởng lão, giỏi chế d.ư.ợ.c, tới đây.

 

Trong thời gian đó, kiểm tra kết giới của Vô Tâm Phong.

 

—— Nếu kết giới vấn đề, thì vấn đề chính là Giang Ý Nồng.

 

Mặc dù Giang Ý Nồng là tiểu sư mới sư tôn thu nhận, nhưng nàng mới Vô Tâm Phong xảy chuyện, dẫu cho thời gian hạ độc mà Quân Duật suy đoán liên quan đến Giang Ý Nồng, thì cũng khó thể nàng vấn đề.

 

nhanh xua tan sự nghi ngờ.

 

—— Kết giới hỏng!

 

Túc Dạ kết giới rạn nứt một nửa ở góc tường, ánh mắt lạnh lẽo.

 

“Đại sư , Thập Thất sư thúc tới !”

 

Khi Quân Duật chạy tới, cũng thấy kết giới nứt, ánh mắt trở nên ngưng trọng, “Muốn hỏng kết giới do sư tôn thiết lập, kẻ đến ít nhất là Hóa Thần kỳ.”

 

Kết giới chỉ là nứt, chứ phá vỡ.

 

Chứng tỏ kẻ đến hề xông .

 

Túc Dạ nghĩ một lát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-173.html.]

 

“Đêm qua, tiểu sư ăn thứ gì ?”

 

“Không hề.”

 

Quân Duật nhíu nhíu mày, “Không đúng, tiểu sư đêm qua uống thu-ốc do Thập Thất sư thúc gửi tới, nhưng thang thu-ốc đó kiểm tra qua, thấy vấn đề gì.”

 

Quân Duật nhận Đoạn Linh Tán.

 

Không nghĩa là vấn đề.

 

Túc Dạ bảo tìm bát thu-ốc , đưa cho Thập Thất trưởng lão.

 

Thập Thất trưởng lão kiểm tra bát thu-ốc xong, đưa kết luận:

 

“Ừm, vành bát, đúng là Đoạn Linh Tán sai.”

 

Nghi phạm Giang Ý Nồng loại trừ.

 

Thập Thất trưởng lão liếc cái bát, ngửi ngửi thang thu-ốc bên trong, sắc mặt lập tức sầm xuống:

 

“Thang thu-ốc , là sai t.ử mang lên?”

 

Quân Duật gật đầu.

 

Thập Thất trưởng lão chút suy sụp.

 

Vốn dĩ chỉ là nghĩ rằng, Tiêu Quân Châu ma khí thương, lão là sư thúc, đương nhiên biểu thị sự an ủi thích đáng, thể hiện lòng từ ái của một sư thúc.

 

—— Tốt nhất là để Tư Không Công Lân phát hiện lòng từ ái của lão, cảm động mà cho lão thêm vài viên linh thạch mỗi tháng để mua r-ượu uống.

 

Cho nên lão mới đặc biệt sắc một bát canh an thần mang lên.

 

Nào ngờ, vướng chuyện .

 

Lão thật sự quá đen đủi !

 

Từ ái chẳng thấy , ngược còn đổ oan!

 

Cái tên vương bát đản thiên sát nào hạ độc thu-ốc của lão chứ!

 

Thật sự Vô Tâm Phong, thì thể bỏ độc giếng ?

 

Mọi cùng ch-ết chẳng ?

 

Tại bắt lão gánh cái nồi !

 

Ch-ết, đặc biệt là đều ch-ết hết !

 

Khuôn mặt Thập Thất trưởng lão dài thườn thượt, nhưng vẫn giữ vững phong thái vững chãi của một bậc sư thúc, chỉ là răng chút nghiến :

 

“Trên bát thu-ốc vẫn còn sót d.ư.ợ.c hiệu, sẽ cố gắng hết sức tận dụng phần thu-ốc thừa để tìm trong đó bao nhiêu loại độc d.ư.ợ.c, đó mới phối chế thu-ốc giải.”

 

Quân Duật thở phào nhẹ nhõm.

 

thở , rõ ràng là thở phào sớm.

 

“Tuy nhiên, cần thời gian dài, hơn nữa, bảo đảm thể phối chế thu-ốc giải.”

 

Quân Duật:

 

“Cần bao lâu?”

 

“Ước chừng nửa năm .”

 

Thập Thất trưởng lão vuốt râu, “Đây là lão phu kéo dài thời gian, mà thực sự là thang thu-ốc quá phức tạp, tiên rõ trong rốt cuộc bao nhiêu loại độc d.ư.ợ.c, tỷ lệ thế nào, luyện chế ...”

 

Mỗi một công đoạn, đều cần thời gian cực dài để kiểm chứng.

 

Nửa năm lão còn ít đấy.

 

Cái thứ , lão thể rõ trong vòng một năm , vẫn còn là một vấn đề.

 

nửa năm một năm cũng chẳng khác gì .

 

đợi đến khi lão phối chế , cỏ nấm mộ của Tiêu Quân Châu chắc cũng cao lắm .

 

—— Nếu cái loại độc ch-ết cỏ mộ.

 

“Có thể nhanh hơn ?”

 

Túc Dạ hỏi, “Tiểu sư chống đỡ lâu như .”

 

“Nhanh nổi.”

 

Thập Thất trưởng lão lấy từ trong túi trữ vật một cái cối nghiền thu-ốc, đôi chân giẫm lên tấm ván gỗ, nghiền ngẫm trong rãnh.

 

Vừa nghiền, ngửi.

 

“Hoặc là tìm kẻ hạ độc, hoặc là chờ ch-ết.”

 

Thập Thất trưởng lão đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt mang theo cảm giác điên cuồng dùng thu-ốc nổ nổ ch-ết tất cả , “Đi, xuống núi bắt hết đám t.ử sắc thu-ốc, đưa thu-ốc đây thẩm vấn!”

 

 

Loading...