Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:56:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn gật đầu thì nàng sẽ tay.

 

Tư Không Công Lân im lặng.

 

Lòng của đồ nhi nhà chút đặc biệt quá mức.

 

“Không !

 

Tôn thượng, xin ngài đại phát từ bi, tha cho , dám nữa, xin tôn thượng tha cho ...”

 

Ngũ trưởng lão cầu xin, nhưng lão còn dứt lời thì miệng phát âm thanh nào nữa.

 

Không chỉ miệng cử động , mà cũng Tư Không Công Lân hạ cấm chế, thể nhúc nhích.

 

“Ưm ưm ưm——” Ngũ trưởng lão càng lúc càng kinh hãi.

 

Tư Không Công Lân gật đầu với Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Đi .”

 

“Đa tạ sư tôn!”

 

Lộ Tiểu Cẩn tới xổm xuống mặt Ngũ trưởng lão.

 

Nhờ sự trưởng thành của linh đồng, giờ đây nàng cần cởi y phục cũng thể thấy con Bạch Hạc nhỏ trong đan điền.

 

Nàng giơ đoản kiếm lên, đ-âm một nhát trong.

 

Con Bạch Hạc nhỏ nhanh ch.óng né tránh, một đao chỉ đ-âm trúng những sợi tơ tằm đang quấn quanh kinh mạch.

 

“Hừm——!”

 

Ngũ trưởng lão đau đớn rên rỉ một tiếng, cầu xin nhưng chỉ phát một âm tiết, “Ưm ưm ưm...”

 

Nước mắt kinh hoàng rơi xuống từ khóe mắt lão.

 

Tuy nhiên, lẽ kinh hoàng bằng lúc Phù Tang ch-ết.

 

đào linh căn cũng ch-ết .

 

Cũng sẽ lột sạch y phục, ngược sát, càng quất xác khi ch-ết.

 

Con d.a.o của Lộ Tiểu Cẩn dính m-áu của chính nàng, khi đ-âm đan điền, con Bạch Hạc nhỏ áp chế liền bắt đầu hoảng hốt chạy loạn khắp nơi.

 

Nàng cũng vội, con d.a.o trong đan điền cứ ngoáy qua ngoáy mà đào.

 

“Tôn thượng!”

 

Chưởng môn đành lòng, , “Chúng bắt sư điệt tới là đúng, nhưng cũng đến mức đào linh căn của lão Ngũ chứ, đào linh căn thì lão Ngũ sẽ phế mất thôi!”

 

“Xin tôn thượng nhân từ, tha cho .”

 

Tư Không Công Lân thuận tay lấy một chén , thong thả nhấp một ngụm:

 

“Chuyện một thì sẽ hai, hình phạt cũng là để cho khác , cho nên thể bỏ qua.”

 

Hắn vốn dĩ là kẻ lương thiện gì.

 

Người tu tiên ít khi sát sinh để tránh vướng sát nghiệp.

 

hàng vạn cách để khiến sống bằng ch-ết.

 

Sắc mặt chưởng môn tái nhợt, dám lên tiếng nữa.

 

Bên Lộ Tiểu Cẩn đào con Bạch Hạc nhỏ .

 

“Chít——!”

 

Con Bạch Hạc nhỏ đào , quái vật Bạch Hạc phía liền phát tiếng ai鸣 (ai minh - tiếng kêu than vãn).

 

Thế nhưng tiếng ai鸣 thu hút sự cứu giúp của bất kỳ quái vật nào.

 

Con Bạch Hạc đó kêu than dần dần tan biến trong trung.

 

khoảnh khắc đó, Lộ Tiểu Cẩn thấy rõ Ngũ trưởng lão đầu, đau đớn về phía Bạch Hạc.

 

Đau đớn, luyến tiếc, tuyệt vọng...

 

Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.

 

Ngũ trưởng lão thể thấy Bạch Hạc ?

 

Nàng thời gian nghĩ nhiều, túm lấy con Bạch Hạc nhỏ vẫy vẫy về phía Tư Không Công Lân:

 

“Tôn thượng, đào linh căn !”

 

“Ừm.”

 

Tư Không Công Lân gật đầu, “Mang qua đây .”

 

Lộ Tiểu Cẩn nũng nịu:

 

“Sư tôn, linh căn thể đặt đan điền của đồ nhi ?”

 

Mọi :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-139.html.]

“!”

 

Vô sỉ!

 

Tư Không Công Lân ôn hòa lắc đầu:

 

“Không thể.”

 

Lộ Tiểu Cẩn thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, chỉ thể đưa con Bạch Hạc nhỏ trong tay cho Tư Không Công Lân.

 

“Hừ——” Từ lão bên cạnh hừ lạnh một tiếng.

 

Dường như đang chế giễu sự đạo mạo giả tạo, lòng hiểm độc của Lộ Tiểu Cẩn.

 

Lộ Tiểu Cẩn lập tức cảm thấy tự ti hổ thẹn vì lòng hiểm độc của , liền chỉ vị dũng sĩ lương thiện :

 

“Sư tôn, ông đọa ma , đào linh căn của ông luôn !”

 

Từ lão:

 

“!”

 

Lão thừa nhận lúc nãy đúng là !

 

Lần đợi Tư Không Công Lân gật đầu, Lộ Tiểu Cẩn chạy tới đào đan điền của Từ lão.

 

Con quái vật thằn lằn đầu lão bắt đầu điên cuồng giãy giụa:

 

“Đừng mà——!”

 

“Ta ch-ết——!”

 

“A——!”

 

Vào khoảnh khắc đào con thằn lằn nhỏ , thằn lằn cam lòng tan biến mất, Từ lão thì đầy vẻ oán hận và tuyệt vọng ngã xuống đất.

 

Miệng lão bịt kín, chỉ thể trừng trừng Lộ Tiểu Cẩn, phát âm thanh “ưm ưm ưm” đau đớn.

 

Ánh mắt c.h.ử.i thề cũng thật là thô thiển.

 

Lộ Tiểu Cẩn cầm con thằn lằn nhỏ trong tay, trầm tư suy nghĩ.

 

Cho nên cho dù đọa ma, một khi đào mất trứng trùng thì quái vật cũng sẽ biến mất ?

 

“Sư tôn, nè, linh căn!”

 

Tư Không Công Lân nhận lấy, thấy nàng định quậy phá nữa mới dậy về phía chưởng môn:

 

“Ma tu giao cho các xử lý, các bắt đồ của bản tôn đúng, bản tôn mang Kỳ Luyện Hổ , công bằng ?”

 

Công bằng cái b.úa !

 

khi chứng kiến vẻ điên khùng của Lộ Tiểu Cẩn, lão còn dám gì nữa.

 

Tư Không Công Lân lẽ còn điên hơn cả đồ nữa đấy.

 

“Tôn thượng trúng Kỳ Luyện Hổ là vinh hạnh của tông môn , tôn thượng mời bên .”

 

Năm phút , Lộ Tiểu Cẩn thấy Kỳ Luyện Hổ.

 

Đó là một con hổ cực kỳ, cực kỳ lớn, cao ba trượng, oai phong lẫm liệt, giống bình thường.

 

Lộ Tiểu Cẩn cổ nó, đờ một giây.

 

Đó dường như là... một khuôn mặt ?

 

Chương 103 Tuyệt vọng của cái đầu già:

 

Cứu với——

 

Trong nguyên tác nhắc tới Kỳ Luyện Hổ.

 

Thất phẩm Kỳ Luyện Hổ, do tổ tiên Tinh Huy Tông khế ước mà , là linh thú trấn sơn.

 

Sau Tư Không Công Lân nhờ cơ duyên xảo hợp mà khế ước với Kỳ Luyện Hổ, trở thành linh thú trấn sơn của Thiên Vân Tông.

 

—— Làm gì cơ duyên xảo hợp nào.

 

—— Tất cả đều nhờ Tư Không Công Lân hổ mà thôi.

 

Thất phẩm linh thú cực kỳ hiếm thấy, giá trị võ lực của nó tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ.

 

Thế nên.

 

Ai thể cho nàng tại cổ Kỳ Luyện Hổ mọc một khuôn mặt ?

 

Chắc chỉ là hoa văn cổ thôi... nhỉ?

 

Đứng xa thế , linh thú to lớn như , nàng nhầm thành mặt cũng là chuyện thể xảy ... nhỉ?

 

“Tôn thượng, đây chính là Kỳ Luyện Hổ.”

 

Chưởng môn khép nép.

 

Đến gần hơn, Lộ Tiểu Cẩn cũng rõ hơn.

 

 

Loading...