Lộ Tiểu Cẩn:
“!”
Không hề phủ nhận, tức là thật!
Mộc Cẩn Quốc thực sự thứ thể g-iết ch-ết Tư Không Công Lân!
—— Là thể g-iết ch-ết Tư Không Công Lân, là thể g-iết ch-ết quái vật ?
Nếu thể g-iết ch-ết quái vật , liệu cũng thể g-iết ch-ết quái vật những khác ?
Thứ ở Mộc Cẩn Quốc , tạm thời chắc hẳn là vật ch-ết.
—— Nếu là vật sống, Tư Không lão nhi căn bản sống nổi đến bây giờ.
Là cần nào đó kích hoạt thứ đó thì mới sử dụng ?
Mà Tư Không Công Lân cứ đề phòng nàng.
—— Người thể kích hoạt là nàng ?
Chẳng lẽ thứ đó là……
“Tà Thần?”
Hai chữ , mắt Lộ Tiểu Cẩn liền lóe lên một trận ánh sáng trắng.
Ch-ết.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .
Bên cạnh, là đám Phù Tang đang .
Đau——
Cái đau thấu xương——
Nàng rũ đôi mắt xuống.
Ch-ết ?
Tại chứ?
Là vì hai chữ ‘Tà Thần’ ?
Nói , liền ch-ết ?
Tà Thần mà nguyên chủ triệu hồi ở giai đoạn rốt cuộc là thứ gì, cư nhiên thể khiến Tư Không Công Lân kiêng dè đến ?
Được .
Nàng bắt đầu chút mong đợi đấy.
“Tiểu Cẩn, là c-ơ th-ể thoải mái ?”
Tuế Cẩm hỏi.
Lúc khi ở tạp vụ, một khoảnh khắc, Tuế Cẩm cũng phát hiện điều bình thường.
Mặc dù lúc đó Lộ Tiểu Cẩn cảm xúc, bất kỳ điều gì đúng, nhưng khuôn mặt của nàng, khoảnh khắc đó trắng bệch một tông.
Giống như ch-ết mấy ngày .
Lộ Tiểu Cẩn hồi phục , lắc đầu.
“Không .”
Chờ một chút!
Vừa Tư Không Công Lân tại xuất hiện ở ngoại môn?
Theo lý mà , nàng hề ý định trốn , cũng bắt , xuống núi cũng vượt qua kết giới, Tư Không Công Lân lý do gì để đến ngoại môn.
Lộ Tiểu Cẩn như suy tư điều gì.
Là vì tin tức nàng ở ngoại môn truyền ngoài ?
Lo lắng nàng phát hiện bắt , cho nên thể chờ đợi nữa định bắt nàng về Vô Tâm Phong giam giữ?
Dẫu , trong các t.ử mới , cũng mấy chục nữ t.ử, tìm nàng cũng chuyện khó khăn gì.
Xem cho dù màn nàng dẫn dụ tên áo đen , thì tối nay Tư Không Công Lân cũng sẽ xuất hiện.
“Lộ Tiểu Cẩn!”
Quay đầu , là Giang Hữu Tị.
Huynh gốc cây, ánh trăng rơi xuống, ánh sáng cùng bóng tối loang lổ.
Ánh mắt phức tạp.
Giống như đang nàng.
Lại giống như đang nàng.
Ôi trời.
Huynh là đang thông qua nàng, nữ chính đúng ?
Huynh cũng khá am hiểu văn học thế đấy chứ.
Lần , đợi Giang Hữu Tị tới, nàng về phía :
“Có lời thì , rắm thì thả, việc gì thì biến về ngủ.”
Đừng cùng nàng diễn cái trò Uyển Uyển loại khanh .
Cứ lủi thủi tới thôi, cấu cấu kết kết.
Thực sự hỏi thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-109.html.]
Vậy hỏi cái rắm !
Làm cái bộ dạng ch-ết tiệt , hại nàng tràn đầy mong đợi mà ch-ết ch-ết hết đến khác.
Giang Hữu Tị ngẩn một chút, trong mắt lóe lên một tia thất vọng.
Nàng A Cẩn.
A Cẩn bao giờ những lời thô tục như .
Ánh mắt phức tạp của trong nháy mắt liền trong trẻo ngu ngốc nhiều:
“Không việc gì.”
Lộ Tiểu Cẩn mệt đến mức khách sáo cũng lười khách sáo với , chiếu lệ gật gật đầu, xoay cùng bọn Tuế Cẩm về.
Sơ Tu đang quan sát Giang Hữu Tị từ trong bóng tối, thấy cái khí Giang Hữu Tị khôi phục bình tĩnh, khỏi nhíu mày.
Sau đó biến mất trong bóng tối.
“Các ngươi về ?
Mau qua đây lấy cháo .”
Bọn Lộ Tiểu Cẩn mới sân, Tiểu Nhị liền chào hỏi mấy lấy cháo.
Tối nay là cháo ngân nhĩ táo đỏ.
Lộ Tiểu Cẩn bưng một bát húp một ngụm, ngọt lịm mềm mượt.
Ừm, ngon quá.
Bát cháo ấm áp bụng, khiến tinh thần nàng đều hơn nhiều.
Nàng bưng bát cháo về phòng, bên giường, thong thả húp cháo, đợi Tư Không Công Lân tới.
Vô Tâm Phong, nàng là sẽ về .
Tuy rằng ở cái Thiên Vân Tông ngoại môn như cái sàng , nàng khả năng lớn bắt đến một tông môn khác, đổi đơn vị tiếp tục cung m-áu.
hiện nay, chẳng vẫn lộ ?
Nàng tiếp tục thể tu.
Hơn nữa, đổi tông môn cũng chuyện , ít nhất thể quen một chút với quái vật khác.
Nếu tông môn khác ở , thì từ đầu, về Vô Tâm Phong.
Lộ Tiểu Cẩn đang suy nghĩ, bên tai liền vang lên giọng ôn hòa hiền từ của Tư Không Công Lân:
“Đệ t.ử, .”
Giọng hề nhỏ.
Làm trò , là hạ quyết tâm cho nàng ở ngoại môn nữa .
Lộ Tiểu Cẩn ngẩng đầu lên, phát hiện bọn Tuế Cẩm hề phản ứng gì.
Nàng về phía Phù Tang:
“Muội thấy âm thanh gì ?”
Phù Tang đang kéo chăn, mơ mơ màng màng:
“Hả?”
Tuế Cẩm đang thiền mở mắt :
“Sao ?”
Mấy nữ tu khác cùng phòng cũng đều nghi hoặc Lộ Tiểu Cẩn một cái.
Xác nhận , đều thấy.
Chắc là truyền âm.
Chỉ nàng thể thấy.
“Vừa dường như thấy tiếng chuột kêu.”
Lộ Tiểu Cẩn tùy tiện bịa chuyện, “Có lẽ là lầm .”
“Hả?
Chuột ?”
Lý Trì Ngư từ giường nhảy dựng lên, kinh hoàng thất thố, “Không thể nào chứ?
Muội đừng dọa tỷ!”
Mấy nữ tu khác cũng nhảy dựng lên, ôm chầm lấy .
Lộ Tiểu Cẩn dở dở .
“Đi .”
Tư Không Công Lân lặp một tiếng.
Lộ Tiểu Cẩn đặt bát xuống, ôm cái bồn mới lĩnh ngoài.
Tuế Cẩm như suy tư điều gì nàng một cái, nhưng gì, chỉ nhắm mắt tiếp tục thiền.
Lộ Tiểu Cẩn khỏi phòng, liếc mắt một cái liền thấy Tư Không Công Lân đang trong sân.
Một áo trắng, chắp tay lưng, ánh trăng, khuôn mặt đầy vẻ hiền từ.
“Tiểu Cẩn, qua đây.”
Trong sân vẫn còn vài nữ tu, nhưng một ai nhận sự tồn tại của Tư Không Công Lân.