Hắn tiến lên mở l.ồ.ng, hiệu cho con vẹt ngoài.
Con vẹt đang bực bội vì bộ lông sạch sẽ của đàn bà xa rõ lai lịch bẩn, móng vuốt bám c.h.ặ.t thanh ngang, kiên quyết yên tại chỗ, chịu ngoài.
“Đồ đàn bà xa! Không ngoài!”
Mạnh Thanh Từ chỉ đ.á.n.h đầu nó một cái, nặng nhẹ, nhưng khiến con vẹt tỉnh táo , vẫn từng bước một miễn cưỡng tay Mạnh Thanh Từ.
Con vẹt ăn ngông cuồng lan can, phía là rừng cây, nhưng nó dám động, miệng ngậm một bó hoa dại ven đường, cần mẫn mẫu vẽ tranh.
Mạnh Thanh Từ vốn việc , việc chuẩn cho đại điển tuy giao cho Trưởng lão Khương phụ trách, nhưng Mạnh Thanh Từ yên tâm giao cho khác, theo kế hoạch chuẩn gặp Trưởng lão Khương để bàn bạc, thấy Yến Kiều đến, dập tắt ý định, truyền tin cho Trưởng lão Khương xong, về phía Yến Kiều ngoài thư phòng.
Yến Kiều mang ghế và giá vẽ đến, nàng tắm trong ánh nắng, cả tỏa ánh sáng nhàn nhạt, giống như khí chất của nàng, sức sống của mùa xuân và sự rực rỡ của mùa hè, luôn một sức hút khiến gần gũi.
Kỹ năng vẽ của Yến Kiều bình thường, nhưng nàng tự thấy trình độ vẽ của cũng tạm , đến nỗi quá khó coi, đặc biệt nghiêm túc vẽ bức tranh chim ngậm hoa, Yến Kiều tự cho rằng vẽ tinh túy.
Con vẹt bay qua xem một cái.
Con chim trừu tượng hoạt hình còn bằng một phần mị lực của , thứ ngậm bên miệng giống một bông hoa, mà giống như m.á.u tự nôn .
Con vẹt chút lưu tình la lớn: “Không nỡ ! Không nỡ !”
“Ngươi đừng , tự .” Yến Kiều bao giờ tự dằn vặt vì một chút đ.á.n.h giá tiêu cực, “Ngươi thấy thì tự lên .”
Nàng cũng là họa sĩ lớn gì, tự giải trí bồi dưỡng tình cảm là .
Yến Kiều đợi mực khô, cuộn tranh chuẩn mang về cất giữ.
Khi nàng định rời , Mạnh Thanh Từ gọi : “Quy trình đại điển mấy ngày nữa ?”
Yến Kiều quả thực .
Loại hình thức vô dụng , nguyên chủ bao giờ liếc mắt một cái. Nàng giành quyền chưởng quản của Linh Trác Tông chỉ để tiện cho hành động của , ý định tự kinh doanh, huống chi là hoạt động lãng phí thời gian như đại điển.
Nguyên chủ từng tham gia, Yến Kiều chút ấn tượng nào.
“Theo .” Mạnh Thanh Từ sớm điều , đến thư phòng, rút các loại sách đưa cho Yến Kiều, từng cuốn chồng lên , gần như cao bằng cẳng tay nàng.
Mạnh Thanh Từ khoanh tay: “Đây là những việc quan trọng của Linh Trác Tông trong quý , đại điển ngoài việc thưởng cho t.ử nội môn, cũng sẽ nhân tiện tổng kết trong buổi lễ, đây là đồ nhi mặt, do sư tôn đến.”
“Hả?” Yến Kiều nghi ngờ.
Đại điển cũng quá phiền phức , tổng kết cái gì, thể đến tổng kết cho nàng ?
Về việc , Mạnh Thanh Từ : “Linh Trác Tông cả ngày nhiều công việc, đây là những cuốn sách sắp xếp xong.”
Yến Kiều ghế dài, nội dung trong tay khô khan đến mức khiến nàng mơ màng như đang giảng toán thời học, chẳng mấy chốc mí mắt díu .
Mạnh Thanh Từ đang chuyên tâm xử lý công việc hôm nay, ngẩng đầu lên thì thấy Yến Kiều dùng sách che mặt ngủ , hình thon thả duỗi ghế dài, đường cong tinh tế lồi lõm trật tự.
Hắn đặt b.út xuống.
Yến Kiều ngủ say, thở đều đặn, mặt ánh sáng chiếu , cũng chỉ mím môi nhíu mày, hề tỉnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nhom-nam-chinh-hac-hoa-du-bat/chuong-84.html.]
Mạnh Thanh Từ cụp mắt nàng.
Ánh mắt từng chút một mô phỏng mày mắt của sư tôn, dường như một lực hút nào đó khiến thể rời , càng ma xui quỷ khiến dừng môi Yến Kiều.
Môi Yến Kiều mím , ép một chút thịt mềm, đôi môi màu hồng phấn khiến nghĩ đến hoa đào.
Đóa hoa đào đẫm sương mai.
Mạnh Thanh Từ xổm xuống, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve môi Yến Kiều, nhẹ nhàng ấn xuống, sắc m.á.u biến mất hiện , mềm mại.
Khiến hiểu nhớ hương vị nếm .
Đầu ngón tay bất giác ấn sâu trong, ẩm ướt, mơ hồ thể thấy hàm răng trắng ngà bên trong —
Mạnh Thanh Từ như bỏng, vệt nước dính ngón tay, như ma ám, giơ tay nhẹ nhàng l.i.ế.m.
Sau khi hồn nhận đang gì, chán ghét nhíu mày, cảm xúc giống hệt như lúc tỉnh trong ảo cảnh .
Ánh mắt trở về vẻ thờ ơ.
Sau khi Yến Kiều tỉnh ngủ, phát hiện đang ở giường của Mạnh Thanh Từ, thấy động tĩnh, Mạnh Thanh Từ lúc , bốn mắt , Yến Kiều chút hổ, dù nghiêm túc thì thôi, ngủ gật còn bắt quả tang.
“Đại điển vẫn là ngươi , nữa.” Yến Kiều nhắm mắt, như ăn vạ xuống, dù nàng chỉ cần thành tiết mục thu đồ là đủ, còn nàng cần lo lắng, chỉ là đơn thuần vì Bùi Trì xuất hiện chút cố ý mà thôi.
Cũng phù hợp với khí chất của nguyên chủ.
“Phụt.”
Yến Kiều thấy tiếng đầu .
Trên mặt Mạnh Thanh Từ là nụ thể kìm nén.
Nhìn thấy phản ứng của , Yến Kiều dù chậm chạp đến cũng hiểu , nàng bật dậy từ giường, : “Ngươi trêu ?”
Mạnh Thanh Từ im lặng nhướng mày thể hiện thái độ của .
“Sư tôn vẫn ngây thơ như ngày nào.”
Yến Kiều tức đến nghiến răng, bật dậy, ngẩng đầu trừng mắt Mạnh Thanh Từ, thản nhiên chấp nhận cơn giận của nàng.
Thật sự nghĩ rằng nàng thể trị ?
Yến Kiều nay luôn thù tất báo: “Nếu Thanh Từ rảnh rỗi như , ngày mai tất cả các buổi huấn luyện của t.ử nội môn chủ phong đều do Thanh Từ dạy .”
Mặt Mạnh Thanh Từ biến sắc.
Phải rằng chủ phong nhiều t.ử nội môn như , cần đến mấy trưởng lão cùng phiên, ngày mai để một dạy xong, đây nghi ngờ gì là thêm gánh nặng cho .
Yến Kiều mặc kệ phản ứng của , xong liền tức giận về.
Đến tối khi cơn giận nguôi gần hết, Yến Kiều đột nhiên nhớ một chuyện — bức tranh của nàng để quên ở chỗ Mạnh Thanh Từ mang về.