Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-18 02:29:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc Chúc nâng cổ tay lau giọt m.á.u đọng cằm, áo ngoài cởi , m.á.u dính cũng dọn dẹp sạch sẽ, giường nệm đang mềm mại êm ái, chiếc tủ nhỏ đầu giường đặt một lư hương nhỏ, hương đang đốt là an thần hương.

Tầm mắt chậm rãi nâng lên, bình phong chạm trổ đặt một chiếc án kỷ nhỏ, một sấp đó, đầu gối lên một cánh tay, tay tùy ý đặt bàn.

Thiếu niên mặt cảm xúc xuống giường, bước chân nhẹ, loài rắn am hiểu nhất là che giấu tung tích, đến gần nàng, lặng yên một tiếng động, giống như một con rắn đang săn mồi.

Chậm rãi, cẩn thận, tràn ngập sát ý tới gần đối tượng săn g.i.ế.c của .

Bàn tay buông thõng lật , trong lòng bàn tay ngưng kết một lưỡi băng sắc bén, cũng ngay lúc tới mặt Ngu Tri Linh, ảnh cao lớn che khuất ánh sáng trong phòng, bao trùm Ngu Tri Linh đang say ngủ án kỷ trong bóng râm của .

Mắt Mặc Chúc chút gợn sóng, rũ mắt Ngu Tri Linh hề .

Nàng cẩn thận, căn bản thể lúc buông lỏng cảnh giác mặt ngoài, hiện tại đều đến bên cạnh nàng , sát ý cũng từng thu liễm, mà nàng thế nhưng tỉnh.

Mặc Chúc nên g.i.ế.c nàng , hiện tại g.i.ế.c nàng sẽ phiền phức, kế hoạch của xáo trộn, sẽ khó gấp mấy .

gạt bỏ lý trí, đạo thanh âm đang : G.i.ế.c nàng cũng , kế hoạch khó một chút, nhưng cũng thể .

Mỗi một gặp nàng , đều ôm sát tâm ?

Lưỡi băng dần dần tới gần cổ nàng, thậm chí mũi đao kề sát mạch m.á.u đang đập của nàng, nàng vẫn tỉnh.

Vậy thì vĩnh viễn đừng tỉnh nữa.

“Ưm...”

Một tiếng mớ lọt .

Ngu Tri Linh ngơ ngơ ngác ngác, ngủ an , luôn cảm thấy càng ngày càng lạnh, giống như hạ nhiệt độ điều hòa cho nàng , nàng rõ ràng nhớ kỹ ngủ đều bật hai mươi sáu độ.

Thật lạnh, thật sự chút lạnh .

Ngu Tri Linh nhíu mày, lầm bầm lầu bầu gọi một câu: “Tiểu ái đồng học, tăng nhiệt độ điều hòa lên.”

Bốn bề im ắng.

Ngu Tri Linh: “...”

Nàng tỉnh .

Nàng phản ứng .

Sau khi Mặc Chúc hôn mê, nàng đỡ đến thiên điện, trong túi Càn Khôn tìm hồi lâu mới lôi đan d.ư.ợ.c thể dùng, đút ăn xong liền canh chừng , mơ mơ màng màng tự canh buồn ngủ luôn.

Mà bây giờ...

“Sư tôn.”

Thanh âm của thiếu niên ngay lúc truyền đến.

Ngu Tri Linh mở mắt , chạm một đôi mắt sâu như đầm nước, trong đôi mắt dường như đang , dường như .

Hắn như rắn lùi về phía , một tiếng động, khí tức sương tuyết lạnh nhạt rời xa, Ngu Tri Linh cảm thấy, tay chân tê rần, giống như khí độc gông cùm .

Thiếu niên dáng thanh gầy cao ráo, đuôi tóc hăng hái, cúi đầu, tư thái cung kính.

“Đa tạ sư tôn chăm sóc.”

Ngu Tri Linh gian nan nuốt nước bọt, vịn án kỷ dậy, gượng: “Ha ha, cần... cần cảm ơn, ngươi thật khách sáo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-9.html.]

Nàng cất bước đôi chân tê rần ngoài, giả vờ bình tĩnh : “Đã tỉnh , thì theo vi sư về Thính Xuân Nhai , cần sống ở chỗ t.ử ngoại môn nữa, ngươi là t.ử của .”

Mặc Chúc vuốt cằm, thanh âm gợn sóng: “Vâng.”

Hắn hỏi vì , tựa hồ quan tâm.

Ngu Tri Linh tuốt phía , phía theo Mặc Chúc.

Nàng thoạt bình tĩnh, thực tế tay trong tay áo sớm nắm c.h.ặ.t thành quyền.

Ngu Tri Linh nguyên tác vô cùng hiểu rõ Mặc Chúc, nàng giờ phút sắp sợ c.h.ế.t khiếp .

Mặc Chúc kẻ , là âm thầm chuyện lớn a!

Hắn lời nào mới là chuyện đáng sợ nhất!

Trong nguyên tác, Mặc Chúc chính là từ nhỏ cân nhắc để chỉnh c.h.ế.t Trạc Ngọc Tiên Tôn , lúc trong cái đầu nhỏ bé giấu giếm trí tuệ to lớn, giờ phút nàng thấy Mặc Chúc, giống như thấy một thanh đao c.h.é.m đầu treo trán tùy thời sẽ rơi xuống.

Nàng nãy chính là thấy con d.a.o giấu trong tay nam chính, lúc nàng ngủ say, nam chính là thật sự mạng của nàng!

Thậm chí...

Đều kề lên cổ .

Nếu nàng tỉnh muộn một giây.

Nàng tỉnh , Mặc Chúc bỏ lỡ thời cơ tay nhất, hiện tại là đ.á.n.h Trạc Ngọc Tiên Tôn, dù Trạc Ngọc là tu sĩ Đại Thừa mãn cảnh, là nhất Trung Châu hiện nay.

Nam chính luôn luôn thể nhẫn nhịn ẩn nấp, tuyệt đối xúc động.

Nàng chỉ thể giả vờ trấn định, thể để , giờ phút nàng dùng linh lực như thế nào, nếu một khi thể hiện sự yếu thế mặt , là thật sự sẽ g.i.ế.c nàng.

Nàng kỳ vọng... Mặc Chúc sự bất thường của nàng.

Dọc đường tĩnh lặng, hai trầm mặc .

Sau khi trở Thính Xuân Nhai, Ngu Tri Linh đang định tìm một cái cớ chuồn , liền thấy thiếu niên dọc đường động tĩnh phía dẫn đầu mở miệng.

“Sư tôn, ngài dạy t.ử tu hành, t.ử chiêu kiếm thức hiểu.”

Ngu Tri Linh chậm rãi khựng , tim vọt tới cổ họng.

Tên nhóc con ... chứ...

ngay khắc tiếp theo, Mặc Chúc đập nát chút hy vọng đáy lòng nàng.

Thiếu niên thanh âm nhu hòa: “Không sư tôn, thể cùng t.ử so chiêu một chút, đích dạy dỗ t.ử ?”

Mặc Chúc xong câu liền tiếp tục mở miệng.

Trạc Ngọc Tiên Tôn thích yên tĩnh, cho nên Thính Xuân Nhai chỉ một nàng cư trú, nơi hiếm khi ngoài tới. Mà giờ phút đỉnh núi trống trải chỉ nàng và Mặc Chúc hai , an tĩnh đến mức chỉ thể thấy tiếng gió, tiếng ve kêu, cùng với tiếng hít thở và tiếng tim đập dồn dập của nàng.

Ngu Tri Linh hít sâu một , lúc cũng hiểu , Mặc Chúc chắc chắn là nghi ngờ .

Hắn đối với nàng sinh lòng nghi ngờ.

Vừa lúc nàng ngủ phát hiện Mặc Chúc tới gần, điều đối với một tu sĩ Đại Thừa cảnh mà là sự bại lộ chí mạng, Mặc Chúc cũng phát hiện uy áp quanh nàng suy yếu.

 

 

Loading...