Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-18 02:29:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tri Linh đầu , một đang men theo đường nhỏ trong rừng tới, hắc y phiên tiên, thần sắc đạm mạc, tuy chỉ là một thiếu niên lang, nhưng vóc dáng cao ráo thẳng tắp.

“Trẻ tuổi như kết đan , ở Trung Châu ngược hiếm thấy.” Thanh âm Vân Chỉ mang theo sự tán thưởng: “Thiên phú của thua kém ngươi năm đó, nếu ngươi hảo hảo bồi dưỡng, hẳn sẽ là Tiên Tôn Tiên Minh tiếp theo.”

mà sư tôn, là một con xà yêu...”

Một giọng thiếu niên vang lên.

Bên cạnh xuất hiện một thiếu niên lang, thoạt cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, mặc một kim phục, kiếm mi tinh mục, thiếu niên ý khí bừng bừng.

Người Ngu Tri Linh quen , đại t.ử của Vân Chỉ, tên gọi Thuật Phong, thường xuyên theo xuất hiện.

Mặc Chúc cũng ngay lúc tới phía Ngu Tri Linh, tự nhiên thấy lời của Thuật Phong.

Vân Chỉ quở trách: “Câm miệng.”

Thuật Phong từ nhỏ chiều chuộng sinh hư, giờ phút càng là phục: “Đệ t.ử sai, một con xà yêu thể Tiên Tôn của Tiên Minh, ai mà Yêu tộc bọn họ năm đó những gì, một con yêu huyết mạch thấp hèn, liền xứng tiến thế gia Trung Châu ”

“Thuật Phong!”

“Câm miệng!”

Hai đạo thanh âm vang lên.

Vân Chỉ định răn dạy đứa đồ của , liền Ngu Tri Linh cắt ngang lời.

Hắn ngẩn ngơ sang, cảm nhận uy áp Ngu Tri Linh tiết lộ , nàng là thật sự tức giận .

Một tu sĩ Đại Thừa mãn cảnh tức giận, uy áp khiến sắc mặt Thuật Phong trắng bệch, khí huyết trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn trào, khóe môi rỉ m.á.u. Vân Chỉ nhíu mày, vội vàng phất tay áo vung linh lực hộ trụ , cản uy áp của Ngu Tri Linh trở về.

Vân Chỉ thanh âm lạnh như băng: “Thuật Phong, xin .”

Thuật Phong ngước mắt thoáng qua Ngu Tri Linh và Mặc Chúc, thiếu niên lang ngược tức giận, chỉ là dường như đối với sự bênh vực của Ngu Tri Linh chút hiểu.

sắc mặt Ngu Tri Linh lạnh, nàng sinh lạnh nhạt, hiện tại thoạt quả thực dọa .

Thuật Phong tự đuối lý, cúi đầu chắp tay hành lễ, cung kính : “Trạc Ngọc Tiên Tôn, Mặc đạo hữu, là t.ử lỡ lời, vô lễ , xin hai vị.”

Ngu Tri Linh cũng cơn giận mạc danh của từ mà đến, khi lý trí trở thấy cục diện cứng đờ, thuộc tính hướng nội phát tác.

“Ngươi... sai là , ngày đừng những lời như nữa.”

Thuật Phong lau vết m.á.u khóe môi, nữa bồi lễ: “Vâng, Thuật Phong sai.”

Vân Chỉ xua xua tay, bảo Thuật Phong lùi phía .

Hắn Ngu Tri Linh, thoáng qua Mặc Chúc phía Ngu Tri Linh: “Vào , sớm xử lý xong.”

Hắn , chỉ còn hai thầy trò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-17.html.]

Ngu Tri Linh dám Mặc Chúc biểu cảm gì, khẽ ho hai tiếng, giả vờ như việc gì: “Đi thôi, chính sự.”

“Vâng, sư tôn.”

Nàng chậm, Mặc Chúc t.ử thể nàng, liền theo phía nàng.

Mặc Chúc tự cho là hiểu rõ bộ bộ mặt của Ngu Tri Linh, nhưng trở về Dĩnh Sơn Tông, ngắn ngủi hai ngày, liền càng ngày càng thấu nàng.

Nhất cử nhất động, nhất ngôn nhất hành của nàng, đều ngoài dự liệu của , một cái cũng đoán trúng.

Bên Mặc Chúc tâm tư hỗn loạn, mà Ngu Tri Linh sắp lạnh c.h.ế.t .

Tứ Sát Cảnh ở Tây cảnh, sâu trong rừng rậm, tới gần liền thể cảm nhận uy áp kết giới cường đại, nơi từng là chiến trường, chôn vùi bao nhiêu xương trắng, sát khí và âm khí đều cực kỳ nồng đậm, tựa như giòi trong xương bám lấy tiến .

Ngu Tri Linh thích loại cảm giác , nương theo đường trong, Mặc Chúc theo phía nàng, thấy nàng khép khép tay áo, xoa xoa cánh tay .

Cho đến khi Vân Chỉ dừng : “Đến .”

Bọn họ đến cuối đường .

Giống như đến tận cùng của thế giới .

Bọn họ hiện tại tiến chỗ sâu nhất của Tứ Sát Cảnh, bởi vì âm khí của Tứ Sát Cảnh tẩm bổ, cây cối nơi cao ch.ót vót chọc trời, lọt một tia ánh nắng, rõ ràng bên ngoài là ban ngày, bên trong là u ám, đặc biệt là chỗ sâu của Tứ Sát Cảnh.

Trước mặt dựng một tấm bia đá, chữ lớn đỏ như m.á.u rồng bay phượng múa Tứ Sát Bi.

Mà phía Tứ Sát Bi, tựa như đại địa đục một cái hố sâu, vách đá ngàn trượng, sương đen mù mịt, một mảnh đen kịt thấy điểm cuối, chỉ thể cảm nhận từng luồng ma khí âm trầm xoay quanh lượn lờ, cách nào vượt qua Tứ Sát Bi xông ngoại giới, bức tường vô hình cản bên trong, thứ cản chính là kết giới của Tứ Sát Bi.

Đó là Ma Uyên, Ma Uyên là thông đạo dẫn tới Cực Bắc Ma Vực, Ma tộc Trung Châu, chỉ thể từ Ma Uyên , mà Ma Uyên Tứ Sát Bi trấn áp, bên ngoài Tứ Sát Bi còn một Tứ Sát Cảnh rải rác trừ ma sát trận.

Hiện tại, Tứ Sát Bi loáng thoáng bò một vài vết nứt.

Vân Chỉ : “Hôm Tứ Sát Cảnh bỗng nhiên chấn động, liền tìm tới, phát hiện Tứ Sát Bi xuất hiện vết nứt, ngươi tính nghiêm trọng của chuyện ?”

Ngu Tri Linh ngờ nghiêm trọng như .

Toàn bộ Tứ Sát Cảnh lớn, chỗ sâu nhất dựng Tứ Sát Bi, Tứ Sát Bi là do mấy vị trưởng lão đại năng của Tam Tông Tứ Gia hợp lực lập nên, thể Tứ Sát Bi bên trong Tứ Sát Cảnh mới là thứ thực sự trấn áp Ma Uyên.

Trong Tứ Sát Bi bố trí hơn vạn loại trận pháp phòng ngự, thiếu những thượng cổ trận pháp thất truyền, tập hợp bộ tu vi của mấy trăm vị đại năng, chỉ cần nó còn ở đó, mặc cho Ma tộc trong Ma Uyên chấn động thế nào, đều thể xông .

Vân Chỉ thần sắc trầm trọng: “Lúc tới Tứ Sát Bi nứt , kết giới bên ngoài Tứ Sát Cảnh cũng dấu vết ma khí xé rách.”

Ngu Tri Linh hiểu ý của : “Trung Châu Ma tộc.”

.” Vân Chỉ nghiêng đầu đối diện với nàng: “Hơn nữa tu vi thấp.”

Thuật Phong thò đầu thoáng qua Ma Uyên, một mảnh đen kịt cái gì cũng thấy, nhưng vẫn loại cảm giác vạn đôi mắt chằm chằm.

 

 

Loading...