Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-04-21 00:04:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mai Quỳnh Ca đến bên cạnh Trạc Ngọc, đưa túi giấy dầu xách tay cho nàng xem thử: “Đoán xem tứ sư tỷ còn mua gì nữa?”

Ninh Hành Vu trêu chọc: “Chắc chắn là mấy thứ trâm cài trang sức, luôn thích mua cho Tiểu Ngũ mấy thứ , thích đeo những trang sức lộng lẫy .”

Mai Quỳnh Ca nhíu mày ngắt lời: “Nhị sư tỷ, hôm nay là sinh thần của Tiểu Ngũ a, đây là tặng quà sinh thần.”

Ninh Hành Vu : “Ta cũng chuẩn , đợi Tiểu Ngũ tối về sẽ đưa cho Tiểu Ngũ.”

Yến Sơn Thanh an tọa, vỗ vỗ bàn : “Qua đây ăn cơm, tối về muộn , và lão tam buổi chiều Thừa Đông Thành, tối chúng tụ tập .”

Tương Vô Tuyết tiếp lời: “Quà sinh thần của và đại sư để trong phòng nhị sư tỷ , tối Tiểu Ngũ về qua lấy là , buổi chiều chút chuyện xử lý.”

Cho nên bọn họ dậy từ sáng sớm, đem tiệc sinh thần ngày thường buổi tối mới ăn dời lên buổi sáng.

Trên mặt Trạc Ngọc nở nụ nhàn nhạt, nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”

Sáng sớm ăn thịnh soạn như , những món ăn chắc chắn là bọn họ dậy từ sớm để chuẩn .

Mai Quỳnh Ca bắt đầu lưu loát mở quà của . Tính tình nàng nhiệt tình phô trương, năm nay chuẩn là Giao Châu mua từ Đông Hải, nàng cố ý sai thành trâm cài.

“Tiểu Ngũ, cúi đầu xuống một chút, sư tỷ cài cho .”

Trạc Ngọc lời, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, lộ b.úi tóc chỉ buộc bằng một dải lụa.

Mai Quỳnh Ca cởi dải lụa của nàng , lưu loát b.úi thành một b.úi tóc, đem cây trâm ngọc lộng lẫy tinh xảo cài b.úi tóc của nàng.

“Tiểu Ngũ, đây là Giao Châu, trăm năm một viên. Nó chỉ là một cây trâm cài, còn thể dùng đèn chiếu sáng đấy. Trong Tứ Sát Cảnh tối, nếu sâu trong, cũng cần động linh lực để chiếu sáng cho nữa, cây trâm sẽ chiếu sáng cho .”

“Chỉ cần đeo nó, chỉ cần nó vỡ, bên cạnh sẽ vĩnh viễn bóng tối. Đây là quà tứ sư tỷ tặng , ánh sáng trường trường cửu cửu.”

Trạc Ngọc sờ sờ trâm cài đầu, cong mắt : “Được, tứ sư tỷ, đa tạ.”

Ninh Hành Vu hờn dỗi lườm Mai Quỳnh Ca một cái: “Muội quen thói chuyện, quà của cũng tuyệt đấy, Tiểu Ngũ tối về, đích đưa cho .”

Trạc Ngọc gật đầu: “Được.”

Nàng ăn xong bát mì trường thọ do chính tay Yến Sơn Thanh , húp xong ngụm canh cuối cùng, lúc đặt bát xuống, đón lấy ánh mắt của bốn ngẩng đầu lên, trong hốc mắt là nước mắt.

“Tiểu Ngũ?”

Mấy sợ hãi ùa lên, thể yên nữa.

“Tiểu Ngũ cái gì, ngon ?”

“Hay là mệt a, Tứ Sát Cảnh chấn động thương lượng với Vân Chỉ một chút, để ?”

Bọn họ hỏi nhiều lời, Trạc Ngọc che mặt .

Nàng cách nào khống chế nước mắt của , giống như nàng cách nào vì bọn họ mà ở .

Nàng run rẩy giọng , nghẹn ngào : “Ta chỉ là... chỉ là cảm thấy vui.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-165.html.]

Ninh Hành Vu kéo tay nàng , lau nước mắt mặt nàng, hỏi: “Tiểu Ngũ vui ?”

Trạc Ngọc nở nụ rạng rỡ đầu tiên trong mấy chục năm qua, cực kỳ giống Ngu Tiểu Ngũ của quá khứ.

“Ừm, vui, kiếp cũng Ngu Tiểu Ngũ, đời đời kiếp kiếp đều Ngu Tiểu Ngũ.”

Ninh Hành Vu cạo cạo ch.óp mũi nàng: “Nha đầu ngốc , đợi phi thăng liền cùng trời đất trường thọ. Sư sư tỷ còn ở hạ giới nỗ lực tu hành trăm năm mới thể phi thăng lên tìm , đến lúc đó chúng ở thượng giới vẫn ở bên .”

Trạc Ngọc gật gật đầu: “Được, đợi .”

Nàng ăn xong bữa cơm , ăn xong bữa cơm sinh thần , sinh thần một trăm tám mươi ba tuổi, vẫn là sư sư tỷ của nàng giúp nàng tổ chức.

Mỗi một năm trong quá khứ đều như .

Mì trường thọ đây do Phất Xuân cho nàng, nay do trưởng Yến Sơn Thanh đích .

Hương vị khác biệt, bọn họ cũng sớm còn là đám trẻ sư tôn che chở của quá khứ nữa. Nay Yến Sơn Thanh chưởng môn, Ninh Hành Vu kế thừa Dược Cốc, Tương Vô Tuyết dốc lòng nghiên cứu cơ quan của , Mai Quỳnh Ca trốn tránh khắp Trung Châu những kẻ kéo nàng về Nhân Hoàng của vương thất.

Ngu Tiểu Ngũ đáng tin cậy nhất trong quá khứ, Trạc Ngọc Tiên Tôn của Trung Châu. Trước khi phi thăng, nàng đều sẽ vì Trung Châu mà vô vung kiếm của , bôn ba con đường trừ tà, trấn áp Tứ Sát Cảnh.

Lần vẫn như , chỉ là , nàng vì Trung Châu mà lặn lội đến Tứ Sát Cảnh.

Nàng đỉnh Thính Xuân Nhai, đầu từng nhành cây ngọn cỏ phía . Nơi sống bao nhiêu năm, nàng ngay cả nơi bao nhiêu cái cây đều thể nhớ rõ mồn một.

Bốn Yến Sơn Thanh ở cách đó xa đưa mắt tiễn nàng.

“Tiểu Ngũ, tối về sớm nhé.”

Trạc Ngọc cong mắt, tóc mai gió đỉnh núi thổi tung, vạt áo bay phần phật.

“Đại sư , nhị sư tỷ, tam sư , tứ sư tỷ.”

Trạc Ngọc lên, nắm c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, nhẹ giọng : “Nếu tối về muộn, cần đợi dùng bữa.”

Ninh Hành Vu hờn dỗi nàng một tiếng: “Vậy về sớm một chút ?”

Trạc Ngọc vẫn đang , dường như đem tất cả nụ còn đều lưu cho bọn họ.

“Ừm, , sẽ về sớm.”

Nàng , vài bước xa, đến mép Thính Xuân Nhai, lúc chuẩn bước lên Giới T.ử Chu, đột nhiên dừng .

Trạc Ngọc về phía bốn bọn họ.

Đón lấy ánh mắt của bốn , nàng : “Ta một món đồ chôn gốc cây hoa cam ở hậu sơn, để cấm chế, mười năm các mới thể mở , đó là quà để cho các . Sư , sư tỷ, trí nhớ , nếu quên mất nó, các nhớ lấy nhé.”

“Ta thật sự, thật sự, thật sự thích .”

Trạc Ngọc bước lên Giới T.ử Chu.

Giới T.ử Chu lơ lửng bay lên, bay v.út , hướng về Tứ Sát Cảnh.

Loading...