Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-18 02:29:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tri Linh Trạc Ngọc, uy áp cường đại như Trạc Ngọc Tiên Tôn, cũng tính cảnh giác của Trạc Ngọc Tiên Tôn.

Sau nhịp tim hoảng loạn, là sự tới gần một tiếng động của thiếu niên, thanh âm trong trẻo lạnh lùng cũng theo đó bức bách: “Sư tôn, ngài ?”

Hắn tới phía nàng.

Ngu Tri Linh sắp sợ c.h.ế.t khiếp , tay cũng đang run rẩy, cố chống đỡ xoay , bưng lên ý hỏi: “Đêm nay sắc trời quá khuya , nghĩ đến ngươi cũng mệt mỏi, nếu ngày mai đến?”

Ít nhất tiên chống đỡ qua hiện tại , đêm nay nàng nghĩ cách, thật sự nghĩ cách, sáng sớm ngày mai liền chỗ Yến Sơn Thanh trốn, nhưng ít nhất cho nàng một thời gian phản ứng a!

Mặc Chúc vẫn đang nàng, vóc dáng thật sự là cao, lúc hai cùng một chỗ, thiếu niên gần như bao trùm nàng trong bóng râm của , cảm giác áp bách mười phần.

“Sư tôn, hiện tại bất quá mới giờ Tuất một khắc, vẫn tới giờ giới nghiêm của Dĩnh Sơn Tông, t.ử chiêu thật sự là học , kiếm pháp của sư tôn chính là nhất Trung Châu...”

Ánh mắt đột ngột trầm xuống, trong ánh mắt cố vẻ trấn định của Ngu Tri Linh, trở tay triệu hồi một thanh trường kiếm trắng bạc.

“Đệ t.ử, thực sự thỉnh giáo một phen.”

Kiếm hoa lóe lên biến mất, động tác của nhanh đến mức Ngu Tri Linh căn bản rõ, đợi đến lúc phản ứng , mũi kiếm hướng về phía mặt đ.â.m tới, một trái tim của Ngu Tri Linh vọt tới cổ họng.

Cứu cứu cứu mạng!

Sinh t.ử một đường, nguy cơ nay từng ập tới, đại não Ngu Tri Linh đình trệ nên phản ứng thế nào, rõ ràng vô cùng hoảng loạn, nhưng lúc kiếm của Mặc Chúc cách cổ tới nửa tấc Uy áp cường đại từ quanh nàng bộc phát, một thanh trường kiếm màu xanh sẫm từ trong nhà bay , đầu óc Ngu Tri Linh còn kịp phản ứng, thể theo bản năng phản ứng, mũi chân khẽ điểm, thể lướt một cái nhảy lên bậc thềm xanh, một tay đón lấy thanh trường kiếm màu xanh sẫm .

Nàng vung kiếm c.h.é.m ngang, kiếm khí dời non lấp biển hướng Mặc Chúc c.h.é.m tới, cuốn theo gió lạnh cuồng liệt gào thét mà , hắc y thiếu niên nghiêng né tránh, ảnh nhoáng lên đáp xuống một chỗ khác.

Nàng bậc thềm xanh, Mặc Chúc bậc thềm.

Hắn ngửa đầu, đường nét hình dáng rõ ràng lưu loát, làn da bóng trăng nền đến gần như trong suốt.

Mà Ngu Tri Linh ở cao một thanh y, tư dung thanh lãnh, kiếm khí cuốn lên đuôi tóc nàng, linh lực quanh cường đại, đó là khí tức ban ngày cảm nhận nàng.

Thiếu niên nắm c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, ánh mắt bình tĩnh, khóe môi khẽ cong: “Trục Thanh Kiếm của sư tôn, quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ là mười năm qua từng thấy sư tôn dùng Trục Thanh.”

Thần sắc Ngu Tri Linh đổi, tay cầm kiếm vẫn vững vàng, nhưng tay trong tay áo run thành cái sàng.

Vừa bay lên là nàng !

Vung kiếm là nàng !

A a a nàng quả thực Mạnh, đến, đáng, sợ!

Tiểu nhân trong lòng Ngu Tri Linh nhảy nhót lung tung, đè xuống khóe môi đang điên cuồng nhếch lên, bày thanh âm đạm nhiên đáp Mặc Chúc: “Ừm, đêm nay sắc trời khuya , nghỉ ngơi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vai-ac-su-ton-bi-nam-chinh-quan-lay/chuong-10.html.]

Nàng triệu hồi Trục Thanh Kiếm, cỗ linh lực d.a.o động mạc danh là chuyện gì xảy , cùng với vì nàng vung kiếm khí cường đại như .

Ngu Tri Linh hiểu rõ, một thể là câu chuyện , nếu Mặc Chúc đến thứ hai, thể chính là sự cố đáng tiếc .

Nàng giả vờ bộ dáng bình thản, thu hồi kiếm liền rời , nhưng Mặc Chúc từng đ.á.n.h tan lòng nghi ngờ.

“Sư tôn, nhưng kiếm chiêu của t.ử vẫn lĩnh ngộ, bằng sư tôn cùng t.ử so chiêu kiếm , để t.ử cho rõ ràng?”

Ý của Mặc Chúc nhạt , đôi mắt đen lạnh nhạt: “Đệ t.ử hiểu, thế nào là Hám Tinh Thần?”

Lời còn dứt, Mặc Chúc nữa tiến lên, sự thôi phát của linh lực, trường kiếm trắng bạc trong tay hóa thành một đạo lưu quang, uy áp bộc phát thực lực mà Kim Đan kỳ thể .

Không chứ tới!

Cứu cứu cứu mạng a!

Đồng t.ử Ngu Tri Linh co rút, thấy sát ý lẫm liệt đáy mắt , trong lòng một mảnh hoảng loạn, kiếm khí lẫm liệt thổi tới theo bản năng nhắm mắt , phản ứng kịp nên đ.á.n.h trả, càng vung một kiếm .

trong khoảnh khắc nhắm mắt Tiếng gió bên tai, tiếng kiếm xào xạc, gió lạnh cuồng liệt và sát ý hề che giấu bỗng nhiên biến mất, nàng phảng phất đặt một thế giới khác, đó là một thế giới kim quang vận chuyển.

Trong bóng tối kim quang từ yếu ớt đến sáng ngời, xâu chuỗi thành từng sợi chỉ vàng, xoay quanh đan xen quấn quýt lấy , bao bọc thành mạng nhện quấn lấy nàng ở trong đó.

Cùng lúc đó, trong thức hải còn một đạo thanh âm trống trải truyền đến.

“Tiểu Ngũ, đừng sợ, con cảm nhận nó.”

Cảm nhận nó.

Nàng theo bản năng cảm thấy, nên theo lời đạo thanh âm , dường như lời nàng đều là đúng.

Nàng chạm những sợi chỉ vàng , cảm nhận chúng, chỉ vàng xuyên qua thể nàng, những lực lượng du tẩu trong kinh mạch thông suốt bốn phương tám hướng của nàng, ánh sáng yếu ớt hiện lên quanh nàng, xua tan bóng tối cho nàng.

Cùng với sự xuất hiện của đạo quang mang , mắt xuất hiện từng hàng kinh truyền phù văn, những chữ rõ ràng nàng hiểu sắp xếp tổ hợp với , kiếm pháp tâm chiêu tối nghĩa xẹt qua mắt, nàng kinh ngạc phát hiện, những thứ thế nhưng biến thành lời đơn giản dễ hiểu.

Nàng thể hiểu, thể hiểu, thể nhớ kỹ mỗi một câu.

«Thái Sơ Kiếm Pháp», «Dĩnh Sơn Kiếm Pháp», «Quy Nguyên Tâm Kinh»...

Dòng suối nhỏ róc rách du tẩu qua kinh mạch nàng, cho đến khi hội tụ tại đan điền.

 

 

Loading...