Chuyện thế nào nhỉ, quả thực là một tin . ... thời điểm mấu chốt thì lắm.
Dây chuyền sản xuất loại xe tăng mới đang triển khai, hoạt động định. Hơn nữa, một kỹ thuật liên quan bọn họ vẫn chủ, vẫn còn phát sinh nhiều vấn đề cần xử lý.
Quan trọng nhất là, mẫu xe tăng hiện đang là loại tối tân nhất trong nước. Nói gì thì , cũng thể đem đồ nhất của bán , bán thì bán những thứ sắp đào thải hoặc phiên bản hạ cấp. Như kiếm tiền, đảm bảo quốc gia mua hàng thể tìm cách vượt mặt công nghệ nước nhà. Cũng giống như việc bán xe tăng thế hệ thứ ba cho nước khác, trong khi thực tế xe tăng của nước phát triển đến thế hệ thứ năm, thứ sáu .
"Chuyện ..." Tống Kim Việt trong lòng suy tính, ngoài miệng ngập ngừng, "Có chút quá sớm."
"Hiện tại chúng còn sản xuất đại , triển khai diện dây chuyền sản xuất, nghĩa là các phương diện kỹ thuật vẫn coi là chủ và thiện..."
Tống Kim Việt đang rối rắm thì chợt nghĩ điều gì, giọng điệu đổi: "Bán cũng ."
Chẳng đây phiên bản xe tăng cải tiến ? Phiên bản cải tiến đó thích hợp để xuất khẩu. Đến lúc đó bán phiên bản cải tiến, lấy tiền bán xe tăng để chế tạo v.ũ k.h.í mới.
Ừm... Được! Như ! Đến lúc đó tiền để đóng tàu sân bay cũng thể dùng cách mà kiếm.
Tống Kim Việt hỏi: "Hiện tại chỉ là liên hệ thôi, chốt hạ đúng ạ?"
Quân trưởng Hoắc : "Mới chỉ là dò hỏi ý định."
Tống Kim Việt rõ còn cố hỏi: "Quốc gia nào ạ?"
Quân trưởng Hoắc: "Chính là mấy gã đại gia dầu mỏ mà em đấy."
Anh , tiếp: "Trận chiến với đối phương ở biên giới đ.á.n.h bóng tên tuổi của chúng . Phía bên hiện tại đang đồn ầm lên rằng nước loại v.ũ k.h.í mới, tấn công diện góc c.h.ế.t, sức công phá cực mạnh."
Tống Kim Việt: "..."
Xem đối phương đ.á.n.h cho khiếp vía , bắt đầu tâng bốc mù quáng. cái cần chính là như , cho các quốc gia khác rằng Long Quốc dễ bắt nạt!
Tống Kim Việt : "Cũng ."
Quân trưởng Hoắc em gái: "Phía đại gia dầu mỏ hiện đang liên hệ với Bộ Ngoại giao của chúng , ý là họ cử sang xem tận mắt loại xe tăng đó, nếu ưng ý thì sẽ chốt đơn. Nếu họ sang đây, lẽ nha đầu em sẽ mặt cùng tiếp đãi một chút."
Nga
Tống Kim Việt sảng khoái đồng ý: "Chuyện thành vấn đề."
Ra mặt tiếp đãi, đàm phán, nàng đều kinh nghiệm cả . Rốt cuộc thì ngay từ đầu nàng đến đây cũng là dựa bản lĩnh .
Quân trưởng Hoắc Tống Kim Việt: "Anh nha đầu em bản lĩnh đàm phán, đây từng kể về mấy vụ em hỗ trợ ép giá ."
Hai chuyện, chẳng mấy chốc đến cửa tiệm cơm quốc doanh.
Bộ trưởng Liên và mấy khác đang đợi ở cửa, thấy hai tới liền lên tiếng chào hỏi: "Tới ."
Tống Kim Việt và Quân trưởng Hoắc ngẩng đầu lên, đáp lời: "Vâng ạ."
Bộ trưởng Liên : "Đi thôi, trong thôi."
Mọi cùng phòng riêng trong tiệm cơm. Vừa ăn trò chuyện rôm rả về những vấn đề khác.
Cơm nước xong xuôi, nán một lát.
Bộ trưởng Liên nhớ đến việc lúc nãy Quân trưởng Hoắc bảo chuyện riêng cần với Tống Kim Việt, nghĩ bọn họ đây chắc chắn Hoắc Quân trưởng khó mở lời, bèn hiệu cho mấy rời , để gian cho hai em họ chuyện chính sự.
Nói là , Bộ trưởng Liên dậy: "Vậy hai cứ chuyện , chúng đây."
Tống Kim Việt, Quân trưởng Hoắc: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-667-tham-vong-hang-khong-mau-ham.html.]
Hai ngơ ngác Bộ trưởng Liên.
Quân trưởng Hoắc hỏi: "Nói chuyện gì cơ?"
Bộ trưởng Liên thì sững sờ. Ý gì đây? Chẳng lẽ ông nhầm?
Bộ trưởng Liên Quân trưởng Hoắc: "Đại ca, bảo chuyện riêng với nha đầu Tống ?"
Quân trưởng Hoắc : "Nói xong , đường tới đây xong cả ."
Bộ trưởng Liên xuống: "Thế thì tán gẫu thêm chút nữa?"
Mọi : "Được thôi."
Trò chuyện thêm một lúc, mấy lục tục dậy về. Trong phòng chỉ còn Tống Kim Việt, Quân trưởng Hoắc và Bộ trưởng Liên.
Ba , mắt to trừng mắt nhỏ.
Sau một hồi đấu mắt, Bộ trưởng Liên mở miệng hỏi : "Nha đầu Tống, bước tiếp theo cháu gì? Muốn chế tạo cái gì?"
Tống Kim Việt Bộ trưởng Liên: "Cháu liệu cấp đồng ý ạ?"
Bộ trưởng Liên trả lời trực tiếp: "Có thể báo cáo, đơn xin phép, cấp phê duyệt thì ?"
Tống Kim Việt : "Vậy để cháu suy nghĩ một chút."
Bộ trưởng Liên: "Được."
Bộ trưởng Liên tưởng Tống Kim Việt cần một thời gian để suy nghĩ, cấu tứ ý tưởng, liền định đổi chủ đề để nàng thư thả suy nghĩ . Ông uống một ngụm nước, về phía Tống Kim Việt: "Cháu..."
Mới thốt một chữ, giọng của Tống Kim Việt vang lên: "Tàu sân bay ạ."
Sắc mặt Bộ trưởng Liên biến đổi, ngụm nước miệng lập tức sặc ngoài. Ông vội vàng đầu sang một bên, phun thẳng một ngụm nước: "Phụt!"
Tiếp theo đó là tràng ho khan kịch liệt: "Khụ khụ khụ!"
Tống Kim Việt: "..."
Quân trưởng Hoắc sững sờ một chút, ung dung rút một tờ giấy đưa cho Bộ trưởng Liên: "Bộ trưởng Liên, từng tuổi mà còn điềm tĩnh thế?"
Bộ trưởng Liên: "..."
"Giấy đây." Quân trưởng Hoắc , "Lau ."
Bộ trưởng Liên: "..."
Bộ trưởng Liên nhận lấy giấy lau miệng, ngước mắt Tống Kim Việt, lời còn thốt thì ho khan một trận: "Khụ khụ khụ khụ."
Sau vài tiếng ho khan, Bộ trưởng Liên mới chậm rãi mở miệng: "Tàu sân bay? Chế tạo tàu sân bay á?"
Đối mặt với vẻ khiếp sợ của Bộ trưởng Liên, Tống Kim Việt bình thản gật đầu.
Bộ trưởng Liên hỏi: "Chế tạo thế nào?"
Tống Kim Việt quơ quơ tay: "Dùng hai bàn tay để chế tạo ạ."