Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 645: Đêm giao thừa ấm áp

Cập nhật lúc: 2026-02-01 00:52:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba đàn ông đồng loạt ngẩng đầu Từ Đạo Trân và Tiểu Bảo bước sân. Tống Hùng Quan hiếm khi thấy vợ vui vẻ như , liền lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì mà hai vui thế?"

Từ Đạo Trân đang định tìm cách kể thì Tống Hùng Quan chủ động hỏi. Cô lập tức hào hứng: "Hùng Quan, em , em và Tiểu Bảo mới một việc lớn đấy."

Nhìn vẻ mặt phấn khích của vợ, Tống Hùng Quan bỗng linh cảm chẳng lành. Anh hỏi: "Việc lớn gì cơ?"

Từ Đạo Trân liền kể đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, Tống Hùng Quan chỉ câm nín: "..."

Anh thở dài bất lực: "Em thật là..."

Từ Đạo Trân tưởng chồng định trách , vội vàng thanh minh: "Em nhé, em tham gia . Em chỉ bên cạnh, lưng Tiểu Bảo để bảo vệ thằng bé, đề phòng tình huống bất ngờ thôi!"

Tiểu Bảo cũng nhanh nhảu chứng: "Cậu ơi, cháu chứng minh mợ dối , mợ thật đấy ạ!"

Tống Hùng Quan hai , giọng uể oải: "Hai đúng là cùng một hội mà."

Tiểu Bảo bộ mặt đáng thương: "Cậu tin lời Tiểu Bảo ? Tiểu Bảo sẽ buồn lắm đấy."

Từ Đạo Trân cũng giả vờ ủy khuất: "Hùng Quan cũng tin em ? Em cũng đau lòng lắm."

Tống Hùng Quan: "..."

Tần Chính Đình lặng lẽ sang Tây Phong Liệt. Tây Phong Liệt nhận thấy ánh mắt của bạn , cũng . Ánh mắt Tần Chính Đình như : " thấy hai chúng nên lánh một lát ?"

Tây Phong Liệt: "..."

"Hai thật là..." Tống Hùng Quan cảm thấy đau đầu, "Anh bảo hai sai ."

" !" Từ Đạo Trân lập tức chớp thời cơ, "Không bảo sai tức là bọn em đúng!" Cô sang Tiểu Bảo: " Tiểu Bảo?"

Tiểu Bảo gật đầu lia lịa: "Chính xác ạ!"

Tống Hùng Quan: "..." Anh bắt đầu cảm thấy nên để Đạo Trân trông Tiểu Bảo quá nhiều, sợ cô sẽ hư thằng bé mất. Tiểu Bảo vốn là một đứa trẻ ngoan, cứ để Đạo Trân dẫn dắt thế chắc chắn sẽ "lệch lạc".

Từ Đạo Trân chẳng thèm quan tâm Tống Hùng Quan đang nghĩ gì. Cô thấy chơi với Tiểu Bảo vui nên rủ rê: "Tiểu Bảo, gần đây con sông nhỏ nào ?"

Tiểu Bảo đáp ngay: "Có ạ!"

Từ Đạo Trân dắt tay Tiểu Bảo: "Đi, chúng thôi!"

"Vâng ạ!"

Từ Đạo Trân vọng : "Bọn em chơi đây!"

Tống Hùng Quan: "Ừ..."

Tiểu Bảo chào ba : "Ba, Tần, , chúng con đây ạ."

Tây Phong Liệt dặn dò: "Được , chú ý an nhé."

"Vâng ạ!"

Từ Đạo Trân và Tiểu Bảo khỏi thì Tống Kim Việt từ trong nhà bước . Cô ở trong bếp thấy tiếng chị dâu và Tiểu Bảo chuyện, nhưng lúc tới nơi thì chẳng thấy ai.

"Em nhầm ?" Tống Kim Việt ba đàn ông, "Tiểu Bảo với chị dâu ? Vừa nãy em còn thấy tiếng họ mà?"

Tây Phong Liệt đáp: "Lại chơi ."

Tống Kim Việt hỏi: "Lại thế?"

Tống Hùng Quan thở dài: "Vừa mới dọa lũ trẻ trong đại viện xong, giờ rủ ném pháo xuống sông ."

Từ thẩm từ trong bếp , thấy lời Tống Hùng Quan liền hỏi: "Dọa trẻ con á?"

Tống Hùng Quan kể sự tình. Tống Kim Việt xong liền : "Thế thì cũng nên dọa cho chúng một trận thật. mà chị dâu cùng dọa đấy chứ?"

Tống Hùng Quan đáp: "Cô bảo cô ở hậu phương quan sát, bảo vệ phía cho Tiểu Bảo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-645-dem-giao-thua-am-ap.html.]

Tống Kim Việt gật đầu: "Thế thì đúng là bảo vệ hậu phương ."

Tống Hùng Quan: "..."

Sau khi dán xong câu đối và treo đèn l.ồ.ng đỏ, bắt đầu bận rộn chuẩn bữa cơm tất niên. Cả gia đình quây quần bên chiếc bàn tròn.

Tiểu Bảo là nâng ly đầu tiên: "Chúc mừng năm mới!"

Tống Kim Việt và cũng đồng thanh: "Chúc mừng năm mới!"

Bỗng nhiên, vài tiếng nổ lớn vang lên.

"Đoàng! Đoàng!"

Những chùm sáng rực rỡ nở rộ bầu trời, lung linh sắc màu.

"Oa!" Đây là đầu tiên Tiểu Bảo thấy pháo hoa, kìm mà chạy ngoài sân: "Đó là cái gì thế ạ?"

Đây cũng là đầu tiên nhiều năm Tống Kim Việt xem pháo hoa dịp Tết. Cô bước theo con trai ngoài: "Là pháo hoa đấy."

Tiểu Bảo những chùm pháo hoa liên tục nở rộ: "Đẹp quá mất!"

Từ Đạo Trân cũng cảm thán: "Em cũng thấy thật!"

Trong lúc đang đắm chìm trong vẻ của pháo hoa, tiếng của Từ thẩm kéo họ trở về thực tại: "Lại đây nào, đây nào! Phát bao lì xì đây!"

Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt còn kịp phản ứng thì trong tay mỗi nhét một phong bao lì xì: "Cái là của con gái và con rể."

Hai bao lì xì trong tay, đồng thanh: "Cảm ơn nuôi ạ!"

Từ thẩm nhét cho Tần Chính Đình một cái: "Đây là của Tần!"

Tần Chính Đình: "Cháu cảm ơn thím ạ."

"Nào, đây là của Hùng Quan và Trân Trân."

Vợ chồng Tống Hùng Quan: "Cảm ơn nuôi!"

Từ thẩm đến mặt Tiểu Bảo, cúi xuống: "Và cuối cùng, cái là của Tiểu Bảo nhà !"

"Cháu cảm ơn bà nội! Bà nội là nhất!" Tiểu Bảo nhận lấy bao lì xì, hớn hở.

Tống Hùng Quan và Từ Đạo Trân cũng lấy bao lì xì chuẩn sẵn : "Thế còn của mợ thì ?"

Tiểu Bảo híp mắt: "Cháu cảm ơn mợ! Cậu mợ cũng là nhất luôn!"

Nga

Một tiếng ho nhẹ vang lên: "Khụ." Một phong bao lì xì nữa đưa đến mặt Tiểu Bảo.

Cậu bé ngẩng đầu lên, thấy là Tần: "Anh Tần cũng là nhất ạ!"

Bà nội, Tần, mợ đều cho ... Ân... còn thì... Tiểu Bảo lặng lẽ đưa mắt về phía Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt.

Tống Kim Việt: "..."

Tây Phong Liệt: "..."

Hai lẳng lặng lấy bao lì xì chuẩn từ sớm . Tiểu Bảo tít mắt: "Con cảm ơn ba !"

Tống Kim Việt và Tây Phong Liệt đồng thanh: "Không gì."

"Ha ha ha!" Tiểu Bảo cầm xấp bao lì xì, vui mừng khôn xiết: "Tiểu Bảo phát tài ! Con cảm ơn bà nội, ba , Tần và mợ lì xì cho con ạ!"

Từ thẩm xoa đầu Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo ngoan, cần cảm ơn ."

 

 

Loading...