Hoắc quân trưởng: “……”
Tiểu Bảo chỉ nhớ , còn nhớ Nguyên Minh.
Nói …
Tiểu Bảo gọi Nguyên Minh là ông, gọi là chú…
Từ một góc độ nào đó mà , tên Nguyên Minh bỗng nhiên cao hơn một bậc .
Ở đơn vị, Nguyên Sư trưởng đột nhiên hắt một cái, ngoài hắt …
Hắn còn cảm thấy lưng rợn tóc gáy, hiểu thấy lạnh toát.
Hắn đầu một chút, phía trống rỗng, gì cả…
Là phát hiện sai ?
Hoắc quân trưởng bên , trong lòng nghĩ, ngoài miệng đáp lời Tiểu Bảo, “Ông Nguyên việc, chú đến thăm Tiểu Bảo.”
Tiểu Bảo gì, chỉ Hoắc quân trưởng.
Hoắc quân trưởng thấy thế, lập tức xổm xuống hỏi, “Tiểu Bảo chào đón chú ?”
Chào đón?
Tiểu Bảo nghi hoặc chút tò mò Hoắc quân trưởng, “Chào đón là ý gì ạ?”
Hoắc quân trưởng định mở miệng trả lời, “Chính là……”
Nga
Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một giọng trong trẻo, “Tiểu Bảo, là ai ?”
Là Hoa Hoa.
Hoa Hoa tới, đôi mắt cảnh giác Hoắc quân trưởng, thuận thế một tay kéo lấy tay Tiểu Bảo, hạ giọng với Tiểu Bảo, “Bà nội chúng chuyện với lạ.”
Hoắc quân trưởng cảm thấy bé gái cũng thú vị, vài tuổi cảnh giác như , hổ là con của đồng chí trong đơn vị họ, đứa nào cũng cảnh giác hơn đứa nào.
Hoắc quân trưởng chuẩn trêu chọc thêm một chút.
Hắn Tiểu Bảo nữa lên tiếng, “Tiểu Bảo……”
mà , mới hai chữ, Hoa Hoa liền lạnh giọng ngắt lời , “Ông cần chuyện với Tiểu Bảo.”
Hoa Hoa , che chở Tiểu Bảo lưng .
Che Tiểu Bảo lưng xong, Hoa Hoa ngẩng đầu về phía thím Từ, kéo dài giọng gọi, “Bà nội Từ!”
“Bà nội Từ!”
Thím Từ đang chuyện phiếm với thấy tiếng gọi, ngẩng đầu , “Ai, con?”
Thím Từ thấy một đang xổm mặt Tiểu Bảo, đó chút quen mắt.
Thím Từ dậy bước tới.
Hoa Hoa thấy bà nội Từ tới, lập tức , “Ở đây một kỳ lạ, cứ chuyện với Tiểu Bảo…”
Thím Từ đến mặt , nhận Hoắc quân trưởng, lời buột miệng thốt , “Thủ trưởng Hoắc?”
Hoa Hoa thấy bà nội Từ dường như nhận mắt, nàng tò mò bà nội Từ.
Hoắc quân trưởng đáp , “Vâng.”
Thím Từ thấy nhận sai , xoay ánh mắt, về phía Hoa Hoa, giọng ôn hòa, “Hoa Hoa, con giỏi quá, nhưng vị là chú Hoắc, đây gặp Tiểu Bảo , chú và Tiểu Bảo quen .”
Hoa Hoa sửng sốt, Tiểu Bảo quen ?
Vậy sai lời ?
Thím Từ sờ sờ Hoa Hoa, Hoa Hoa, “Bà nội , con quen chú , cho nên mới như , nhưng Hoa Hoa con tuyệt, đối với quen thì như .”
“Trẻ con chính là cảnh giác như , đối với lạ chính là như , giỏi quá.”
Được khen ngợi, Hoa Hoa tức khắc vui vẻ mặt, gật gật đầu với thím Từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-444.html.]
Thím Từ bảo Hoa Hoa chơi.
Hoa Hoa đưa Tiểu Bảo , Tiểu Bảo lắc lắc đầu, .
Hoa Hoa cũng ép buộc Tiểu Bảo, nàng Tiểu Bảo chơi xong liền với Tiểu Bảo một tiếng, nàng chơi đây, chạy chậm rời .
Tiểu Bảo bóng dáng Hoa Hoa rời , chuyện.
Hoắc quân trưởng thẳng , ánh mắt dừng mặt thím Từ, “Đồng chí Từ, đồng chí Tống ở nhà ?”
“Có.” Thím Từ đồng ý ngay lập tức, đó lên tiếng hỏi, “Ngài tìm cô ?”
Hoắc quân trưởng: “Vâng.”
“Được.” Thím Từ gật gật đầu, rũ mắt xuống, Tiểu Bảo, “Tiểu Bảo, chúng về nhà nhé?”
Tiểu Bảo gật gật đầu.
Thím Từ nắm tay Tiểu Bảo phía , Hoắc quân trưởng theo .
Tiểu Bảo nghĩ tới điều gì, đầu về phía Hoắc quân trưởng, “Chú Hoắc là đến tìm ?”
“Vâng.” Hoắc quân trưởng khẽ gật đầu, “Chú tìm con một chút việc.”
Tiểu Bảo nữa, cái miệng nhỏ thể thấy rõ ràng bĩu .
Mẹ chắc là việc…
Nghĩ nghĩ.
Trong lòng Tiểu Bảo khỏi chút khó chịu, cúi đầu buồn bã lời nào.
Hoắc quân trưởng dường như nhận Tiểu Bảo vui, lên tiếng chào hỏi, “Tiểu Bảo.”
Tiểu Bảo lầm lì đáp lời, “Vâng.”
Hoắc quân trưởng: “Tiểu Bảo đường mệt ?”
Tiểu Bảo dừng , ánh mắt nghi hoặc Hoắc quân trưởng.
Hoắc quân trưởng tiến lên, “Có chú bế con về ?”
Tiểu Bảo mở miệng định cảm ơn, đang từ chối khéo, “Cảm ơn chú…”
Hoắc quân trưởng Tiểu Bảo lời cảm ơn, cho rằng Tiểu Bảo đồng ý, cúi xuống, mở rộng hai tay bộ ôm Tiểu Bảo, “Lại đây chú…”
Tiểu Bảo gấp đến độ liên tục lắc đầu, “Không đúng đúng!”
Hoắc quân trưởng đưa tay dừng giữa trung, chờ Tiểu Bảo trả lời tiếp theo.
Tiểu Bảo lắc đầu, giọng vội vàng, “Không đúng, chú đúng!”
Thím Từ cảnh trong mắt lộ nghi hoặc, đây là ?
Hoắc quân trưởng lên tiếng hỏi, “Tiểu Bảo đồng ý ?”
Tiểu Bảo Hoắc quân trưởng trong lòng càng thêm sốt ruột, nhanh ch.óng , “Tiểu Bảo tự , Tiểu Bảo tự đường, chú ôm, chú ôm.”
“Không cần chú ôm.”
Tiểu Bảo sợ Hoắc quân trưởng ôm , buông tay thím Từ , chân liên tục lùi về phía .
Hoắc quân trưởng thấy dáng vẻ của Tiểu Bảo, rõ ràng là dọa .
Mình mà dọa Tiểu Bảo…
Một tia tự trách lan tràn trong lòng Hoắc quân trưởng, nhanh ch.óng lên tiếng an ủi Tiểu Bảo, “Được , chú ôm, chú ôm, Tiểu Bảo đừng vội, Tiểu Bảo đừng vội.”
“Vâng!” Tiểu Bảo gật đầu mạnh, “Tiểu Bảo vội, Tiểu Bảo sẽ vội.”
Tiểu Bảo miệng vội, nhưng bước chân cũng dừng , vẫn tiếp tục lùi về .
Hoắc quân trưởng trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, “Tiểu Bảo……”