Thím Từ lao ngoài, liên tục dấu im lặng với chị em xông : "Suỵt! Suỵt! Suỵt!"
Thím hạ thấp giọng: "Chị ơi, đừng to thế, nhỏ tiếng thôi! Con bé với thằng Liệt đêm qua mãi nửa đêm mới về, giờ đang ngủ đấy."
Thím Hoa Quế lập tức dừng , hạ giọng hỏi: "Có con bé thương ?"
Thím Từ ngạc nhiên: "Sao chị ?"
Thím Hoa Quế đáp: "Tiểu Bảo đấy."
"Tiểu Bảo?" Thím Từ ngẩn , thằng bé chẳng đang ở trong nhà : "Tiểu Bảo nó..."
Thím Hoa Quế : "Nó ở nhà , đang ở ngoài kìa."
Thím Từ: "Ra ngoài ?"
Thím Hoa Quế gật đầu: "Ừ, lúc đang ở trong khu tập thể kể chuyện nó về đấy. Chuyện chắc thằng bé vẫn còn để bụng, ba đều ở bên cạnh, trong lòng nó chắc chắn cũng suy nghĩ lung tung. Mà mới nhớ, thấy Tiểu Bảo chẳng giống đứa trẻ hơn một tuổi tí nào, cứ như cháu trai nhà , hơn một tuổi chỉ ngây ngô, còn chẳng rõ câu, mà kể chuyện ba như thế ."
" ." Thím Từ gật đầu: "Điểm thì đúng thật."
Đột nhiên thím Từ phản ứng : "Thế nó cái gì? Nói gì cơ?"
Trong phòng.
Tây Phong Liệt dậy. Anh cử động, Tống Kim Việt mở bừng mắt. Tây Phong Liệt : "Vợ ơi, em ngủ thêm lát nữa , dậy xem ."
"Vâng." Tống Kim Việt gật đầu, sực nhớ điều gì đó: "Anh sang bên đơn vị gọi điện cho đại ca xem, hỏi xem đến Dung Thành . Tính thời gian thì chắc cũng sắp đến ."
Tây Phong Liệt: "Được."
Tây Phong Liệt bước ngoài. Thím Từ thấy liền hỏi ngay: "Dậy hả con?"
"Vâng." Tây Phong Liệt đáp: "Mẹ nuôi, thím Hoa Quế."
"Chào con!" Thím Hoa Quế tủm tỉm Tây Phong Liệt: "Đoàn trưởng Tây."
Tây Phong Liệt: "Vâng ạ."
"Đói bụng ? Con bé tỉnh ?" Thím Từ với Tây Phong Liệt: "Trong nồi trứng gà đấy, hai đứa ăn ."
"Vâng."
Tây Phong Liệt đáp lời xong liền rửa mặt, đó ăn bữa sáng nuôi chuẩn . Trước khi , dặn thím Từ: "Mẹ nuôi, Việt Việt còn ngủ thêm một lát, con sang bên đơn vị chút việc."
"Được , ." Thím Từ gật đầu: "Con cứ việc , Việt Việt ở nhà lo, lo lắng ."
"Vâng."
Tây Phong Liệt bước khu vực đóng quân thì chạm mặt Tần Chính Đình. Tần Chính Đình bước vội vã, sắc mặt ngưng trọng, nghiêm nghị.
Tây Phong Liệt: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-436-tin-tuc-chan-dong-trong-quan-doi.html.]
Ngay đó, Tần Chính Đình lao thẳng đến mặt , giọng đầy căng thẳng: "Xảy chuyện ."
Tây Phong Liệt: "?"
Tần Chính Đình Tây Phong Liệt, định gì đó nhưng ngập ngừng vì sợ thấy. Để cẩn thận, quanh một lượt, thấy gần đó liền kéo Tây Phong Liệt một góc gốc cây đại thụ.
Dừng gốc cây, Tần Chính Đình một nữa quan sát xung quanh, thậm chí còn ngước lên tán cây để chắc chắn ai đang nấp đó. Tây Phong Liệt thấy bạn cẩn thận đến mức , trong lòng khỏi thắc mắc, rốt cuộc là chuyện lớn đến mức nào mà Tần Chính Đình dè chừng như ?
Đang suy nghĩ thì giọng hạ thấp của Tần Chính Đình vang lên: "Người c.h.ế.t ."
Tim Tây Phong Liệt đập thót một cái, buột miệng hỏi: "Ai?"
Tần Chính Đình sâu mắt Tây Phong Liệt: "Người mà đấy."
Tây Phong Liệt: "!"
Anh định hỏi tại đó mất. Ở trong quân đội thể xảy chuyện như ? Đột t.ử ? Tần Chính Đình đoán định hỏi gì nên nhanh ch.óng đưa câu trả lời .
"Tự sát."
Tây Phong Liệt: "!"
Sao thể chứ? Cùng lắm thì cũng chỉ khai trừ khỏi quân đội, về quê thôi mà. Sao đến mức tự sát? Sự việc chắc chắn đơn giản như nghĩ. Đến mức tự sát thì hẳn là tội trạng nghiêm trọng đến mức thể xử b.ắ.n, hoặc là kéo theo một dây chuyền nhiều khác. Nếu thì đến nông nỗi .
Tây Phong Liệt im lặng, đôi môi mím c.h.ặ.t, sắc mặt nghiêm túc hiếm thấy. Tần Chính Đình giọng nhàn nhạt: "Cũng may cấp bậc của thấp hơn ông , tư cách thẩm vấn, nếu cũng tiêu đời ."
Nga
Anh dừng một chút bồi thêm một câu: "Lần chắc chắn là trời đổi sắc ."
Tây Phong Liệt gật đầu suy tư, đó hỏi thêm: "Ai thẩm vấn?"
Tần Chính Đình chút do dự: "Hà."
Tây Phong Liệt khẽ gật đầu. Tần Chính Đình Tây Phong Liệt: "Nghe là điều tra chuyện từ mười mấy năm , chẳng thế nào, bảo một tiếng s.ú.n.g nổ là xong đời."
Tây Phong Liệt: "..."
Tần Chính Đình cau mày: "Ông thế là để bảo vệ của , đúng là kéo theo ít liên lụy. Cấp bậc như thế..." Tần Chính Đình đoạn nhịn mà cảm thán, vất vả lắm mới leo lên vị trí đó, kết quả kết thúc theo cách .
"Không." Giọng Tây Phong Liệt lạnh lùng.
Tần Chính Đình ngẩn , khó hiểu Tây Phong Liệt. Tây Phong Liệt đón lấy ánh mắt của bạn: "Phải xem cấp giữ chút thể diện cuối cùng cho ông thôi."
Tần Chính Đình lập tức hiểu ý tứ trong lời của Tây Phong Liệt, liền gật đầu: " ."
Xong chuyện đó, Tần Chính Đình sực nhớ điều gì, lùi hai bước, ánh mắt nghi hoặc Tây Phong Liệt: "Mà đến đơn vị gì?" Nếu nhớ lầm thì Tây Phong Liệt đang nghỉ phép mà. Chú Hoắc đích cho nghỉ, trong đơn vị ai dám cho? Vất vả lắm mới nghỉ, ở nhà bồi em dâu mà chạy đến đây?
Tây Phong Liệt đáp: "Đến gọi điện thoại."
Tần Chính Đình hiểu ngay, chắc chắn là gọi cho đại ca Tống Hùng Quan hỏi xem đến Dung Thành . Trong lòng nghĩ , miệng thúc giục Tây Phong Liệt: "Mau gọi , gọi xong thì nhanh về khu tập thể, chắc lát nữa là thông báo họp đấy."