Ông bưng ly bàn lên, uống mấy ngụm cho thấm giọng, mới từ từ mở miệng : “Trình độ bên chúng hạn, nếu hai vị quen lãnh đạo ở Kinh Thị, Thượng Hải, xem thể liên hệ sắp xếp bác sĩ giỏi ở bệnh viện bên đó qua đây xem thử .”
Nguyên Sư trưởng giành một bước mở miệng hỏi: “Có thể trực tiếp đến Kinh Thị điều trị ?”
Bác sĩ Khương : “Sau thì thể, bây giờ thì .”
Ông liếc Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng: “Nếu thể liên hệ bác sĩ bên đó, thể để bác sĩ bên đó qua xem .”
Nguyên Sư trưởng nhíu mày hỏi: “Bên chúng chữa ?”
Bác sĩ Khương lên tiếng giải thích: “Chữa , nhưng thời gian sẽ lâu, việc hồi phục cũng là một vấn đề. Bệnh viện ở Kinh Thị, Thượng Hải lớn hơn, trình độ y tế cũng khác với bên , những loại t.h.u.ố.c mà bên chúng .”
“Được.” Nguyên Sư trưởng như điều suy nghĩ gật đầu: “Nếu cô nhóc Tống hồi phục thì là thể chuyển khỏi cái phòng chăm sóc đặc biệt ICU ?”
Ông đợi bác sĩ Khương trả lời, lên tiếng hỏi: “Một tuần ?”
“Phải xem tình hình.” Bác sĩ Khương : “Tình hình , một tuần thể chuyển đến phòng bệnh thường.”
“Được.” Tây Phong Liệt ngước mắt bác sĩ Khương: “Phiền bác sĩ .”
Bác sĩ Khương khẽ gật đầu: “Cứu là việc nên .”
Tây Phong Liệt liếc bác sĩ Khương một cái, tiếp nữa, xoay ngoài.
Nguyên Sư trưởng vội vàng xoay bước theo.
Đi đến cửa văn phòng, Tây Phong Liệt như nghĩ tới điều gì, dừng bước.
Nguyên Sư trưởng tưởng Tây Phong Liệt nghĩ đến , dừng để gọi ông đó.
Ông lòng đầy vui mừng đang chuẩn đáp lời Tây Phong Liệt.
Nào ngờ.
Tây Phong Liệt đầu , chẳng thèm liếc ông một cái, ánh mắt trực tiếp lướt qua ông, về phía vị bác sĩ : “Bác sĩ, hai đồng chí thương còn ở phòng bệnh mấy?”
Nguyên Sư trưởng: “…”
Trong lòng dâng lên một nỗi mất mát nên lời, đồng thời chút tò mò Tây Phong Liệt hỏi cái để gì, lẽ nào thăm hai đồng chí thương ?
Bác sĩ Khương đáp: “Giường bệnh 7, giường bệnh 8.”
Tây Phong Liệt: “Được.”
…
Giường bệnh 7 và 8 là phòng bệnh hai , hơn nữa cửa phòng bệnh đồng chí bộ đội chuyên canh giữ, dễ tìm.
Người ở cửa phòng bệnh là một nhà, liếc mắt một cái nhận Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng, vội vàng chào theo nghi thức quân đội.
Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng gật đầu đáp .
Cửa phòng bệnh đẩy .
Vào phòng bệnh.
Hai đồng chí thương giường, sắc mặt trắng bệch, chút huyết sắc.
Hai thấy tiếng động, ngước mắt lên , thấy Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng bước , trong lòng thót một cái, vội vàng lên tiếng chào: “Chào thủ trưởng.”
“Chào thủ trưởng.”
Hai chào hỏi đồng thời, còn định dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-419.html.]
Tây Phong Liệt lên tiếng ngăn : “Đừng động đậy.”
Nguyên Sư trưởng cũng lập tức : “ , các đang thương, cứ , đừng động đậy, tuyệt đối đừng động đậy, lát nữa động đến vết thương.”
Hai vị lãnh đạo đồng thời lên tiếng ngăn cản, hai giường bệnh lập tức dừng động tác, ngoan ngoãn yên giường.
Đồng chí giường bệnh 7 áy náy Tây Phong Liệt: “Tây đoàn trưởng, thật sự xin , chúng bảo vệ cho đồng chí Tống…”
Nói , giọng trở nên nghẹn ngào: “Chúng …”
Cảm xúc của đồng chí giường bệnh 8 cũng trở nên .
Tây Phong Liệt liếc hai một cái: “Tình huống đột xuất, trách các .”
Nguyên Sư trưởng cũng lên tiếng : “Các cũng xảy chuyện như , sự việc xảy , cũng trách các , các cứ yên tâm dưỡng thương.”
Hai vị đồng chí mở miệng định đáp , Nguyên Sư trưởng liền chuyển chủ đề: “Các kể tình hình cụ thể lúc đó ?”
Hai vị đồng chí thủ trưởng hỏi, đành nuốt lời đến bên miệng.
Nga
Đồng chí giường bệnh 7 mở miệng : “Sự việc là như thế …”
Đồng chí giường bệnh 8 thấy đồng chí 7 mở miệng, liền im lặng ngậm miệng .
Thầm nghĩ lát nữa nếu chỗ nào đến, sẽ bổ sung.
Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng lặng lẽ đồng chí giường bệnh 7 .
Trong cả phòng bệnh, chỉ thấy tiếng của đồng chí giường bệnh 7.
Vài phút .
Đồng chí đó kể xong đầu đuôi sự việc, tiếp nữa, lặng lẽ Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng, chờ hai vị thủ trưởng lên tiếng.
Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng cũng gì.
Trong phòng bệnh lập tức yên tĩnh trở , đến mức thể thấy tiếng kim rơi.
Tây Phong Liệt đồng chí giường bệnh 7: “Ý là từ lúc nổ đến bất tỉnh tỉnh , các đều thấy tấn công các ?”
Đồng chí đó gật đầu: “Vâng.”
Đồng chí giường bệnh 8 Tây Phong Liệt mở miệng: “Đoàn trưởng, vụ nổ, xe của chúng hất văng , ven đường là núi, xe cứ thế lăn xuống chân núi, chắc là lật hai ba vòng gì đó, tác động của va chạm, cả hai chúng đều bất tỉnh.”
“Sau khi bất tỉnh tỉnh , mở mắt ở bệnh viện .”
Tây Phong Liệt hỏi: “Lúc hôn mê phát hiện điều gì khác thường ? Có chỗ nào giống bình thường ?”
Hai đồng chí giường bệnh 7 và 8 đồng thanh hỏi : “Chỗ giống bình thường?”
Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng lặng lẽ hai .
Đồng chí giường bệnh 8 đột nhiên lên tiếng: “Có.”
Tây Phong Liệt: “?”
Nguyên Sư trưởng: “?”
Đồng chí giường bệnh 8 liếc sang giường bệnh 7: “Cậu thấy tiếng s.ú.n.g, hình như còn thấy đồng chí Tống chuyện với ai đó.”
Ánh mắt của Tây Phong Liệt và Nguyên Sư trưởng lập tức tập trung đồng chí giường bệnh 7.