Bà cất bước xông ngoài, gân cổ lên gọi: “Tiểu Bảo Tiểu Bảo! Tiểu Bảo con ở ?”
Vừa bước khỏi phòng khách, phía liền thấy Tiểu Bảo đang xổm trong sân.
Thím Từ bước nhanh tới, định thần kỹ thì phát hiện Tiểu Bảo đang xem kiến mặt đất.
Gánh nặng trong lòng bà giải tỏa, mở miệng định Tiểu Bảo vài câu, nhưng lời đến miệng nghĩ Tiểu Bảo mới bé tí thế ...
Chẳng gì cả.
Muốn trách thì cũng tự trách trông chừng Tiểu Bảo cẩn thận, là của , trách Tiểu Bảo!
... vẫn với Tiểu Bảo một câu, Tiểu Bảo ngoài chơi thì với bà một tiếng...
Thím Từ chậm rãi xổm xuống, định chuyện với Tiểu Bảo, nhưng lời đến miệng còn , bên ngoài truyền đến tiếng : “Oa!”
“Bà! Bà ơi cứu cháu!”
“Cứu cháu với!”
Thím Từ thấy động tĩnh từ bên ngoài, vội vàng dậy xem.
Bà bước nhanh ngoài, thấy thằng nhóc con nhà cô Trương trong khu gia đình quân nhân đang ngoài sân nhà .
Đứng ngoài sân thì chẳng , chủ yếu là thằng bé quấn một con rắn?
Đám nhóc quậy phá trong khu gia đình , gan lớn quá ?
Rắn cũng dám chơi?
Thằng nhóc con thấy Thím Từ lập tức gào lên: “Bà Từ ơi mau cứu cháu, rắn c.ắ.n cháu, rắn c.ắ.n cháu!”
Thằng nhóc con kêu, giọng nó càng lớn, con rắn càng sợ hãi... quấn c.h.ặ.t cánh tay nó hơn.
Thằng nhóc con sợ hãi gân cổ lên kêu to: “A!”
Thím Từ kịp nghĩ nhiều, vội vàng bước nhanh tới: “Rắn ở thế , quấn tay cháu!”
Đi vài bước.
Thím Từ nghĩ đến điều gì, dừng , đầu về phía Tiểu Bảo.
Thấy Tiểu Bảo vốn đang xổm xem kiến dậy, đôi mắt to tròn tò mò bà .
Thím Từ trong lòng thót một cái, vội vàng với Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo, con yên ở đây đừng nhúc nhích, đừng gần nhé!”
Tiểu Bảo đó, ngoan ngoãn gật đầu với Thím Từ: “Vâng .”
Thím Từ thấy dáng vẻ của Tiểu Bảo, trong mắt dâng lên ý , chuyển ánh mắt, thấy dáng vẻ của thằng nhóc con .
Trong đầu Thím Từ nảy một ý nghĩ, hy vọng Tiểu Bảo đừng nghịch ngợm như mấy đứa nhóc con .
Mấy đứa nhóc con đó, trong khu gia đình quân nhân coi như tiếng, thấy là đau đầu.
Đầu ong ong.
Thím Từ về phía thằng nhóc con.
Bà với thằng nhóc con đang run rẩy: “Thằng nhóc con, cháu đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích nhé, cháu càng động con rắn đó càng quấn c.h.ặ.t.”
“Bà Từ ơi, cháu sợ...” Thằng nhóc con sợ đến tái mét mặt mày.
Lời nó còn xong, Thím Từ một tay tóm lấy con rắn đang quấn cánh tay thằng nhóc con, kéo con rắn khỏi cánh tay nó.
Thằng nhóc con cánh tay , nước mắt lưng tròng Thím Từ: “Cháu rắn c.ắ.n, cháu c.h.ế.t ạ?”
Giọng Thím Từ nhàn nhạt: “Không c.h.ế.t , rắn sọc dưa độc.”
“A!” Thằng nhóc con ôm lấy cánh tay, gân cổ lên kêu: “Đau, đau quá!”
Nghe thấy cháu rắn quấn, bà nội thằng nhóc con vội vàng chạy tới.
Bà nội thằng nhóc con chạy gân cổ lên kêu: “Thằng nhóc con! Thằng nhóc con!”
Thằng nhóc con thấy bà nội chạy tới, lập tức gân cổ lên òa: “Oa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-376.html.]
Nó chạy đến ôm lấy bà nội, với bà nội nó rắn c.ắ.n, cho bà nội xem chỗ rắn c.ắ.n.
Nga
mà... Nó rắn c.ắ.n, nhớ chú bộ đội từng , nếu rắn c.ắ.n thì thể tùy tiện cử động, yên ở đó...
Hoặc là nghĩ cách khác.
“Bà nội!” Thằng nhóc con dám động, bà nội đang chạy tới, kêu : “Bà nội!!”
Bà nội thằng nhóc con vốn sốt ruột, thấy cháu t.h.ả.m như , trong lòng càng sợ hãi.
Bà chạy đến mặt cháu , đ.á.n.h giá cháu từ đầu đến chân một lượt.
Không chứ.
Đám nhóc con trong khu gia đình thằng nhóc con rắn , rắn chứ?
Rắn đang ở tay chị Từ ?
Không . Chị Từ lấy rắn ở chứ?
Bà nội thằng nhóc con trong đầu suy nghĩ miên man, ngoài miệng hỏi: “Chuyện gì ?”
Thằng nhóc con gân cổ lên kêu: “Cháu rắn c.ắ.n! Bị rắn c.ắ.n!”
Bà nội thằng nhóc con thấy cháu trai bảo bối nhà rắn c.ắ.n, chút sốt ruột.
“Rắn ở chứ?” Bà con rắn tay chị Từ, lập tức phản ứng , con rắn do chị Từ bắt.
Là thằng nhóc c.h.ế.t tiệt nhà , bắt rắn, chắc là tự thương, chị Từ giúp gỡ xuống.
con rắn giống rắn sọc dưa, độc.
Không độc. Không độc thì .
Mấy cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt đó suốt ngày chuyện gì ! Chạy bắt rắn về chơi!
Nghĩ đến đây!
Bà nội thằng nhóc con trực tiếp tát một cái: “Mày bắt rắn hả?”
Vô duyên vô cớ ăn một cái tát, hơn nữa cánh tay cũng đau, nó cũng sợ hãi, trong lòng lập tức tủi .
Nó giơ tay chỉ Tiểu Bảo : “Là Tiểu Bảo!”
“Tiểu Bảo !”
“Tiểu Bảo nó bắt rắn, ném đầu cháu!”
Thím Từ: “???”
Bà nội thằng nhóc con: “???”
Hai đồng loạt về phía Tiểu Bảo đang trong sân.
Tiểu Bảo đó... vẻ mặt ngơ ngác.
Trông như chuyện gì xảy .
Chủ yếu Tiểu Bảo chỉ là một đứa trẻ con thôi mà!
Này... Thím Từ trong lòng lập tức tức giận, cứu nó!
Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt dám đổ oan cho Tiểu Bảo!
... thằng nhóc c.h.ế.t tiệt cũng quá ngu ngốc, đổ oan cũng chọn ai, chọn một đứa bé mới .
Chỉ cần đầu óc bệnh, thì thể nào tin lời thằng nhóc c.h.ế.t tiệt .
Bà nội thằng nhóc con cũng ngờ thằng nhóc con chuyện như , trong thời gian ngắn kịp phản ứng.
Thằng nhóc con chú ý đến sự đổi thần sắc của Thím Từ và bà nội , ngoài miệng vẫn còn chuyện sống c.h.ế.t: “Bà ơi, bà xem cánh tay cháu , cánh tay cháu rắn c.ắ.n, bà mau xem, cháu c.h.ế.t ạ!”