Cha , ruột thịt, bản vốn dĩ cũng từng mất .
Nếu...
Lại mất một nữa, cũng chẳng .
Gánh nặng trong lòng Tây Phong Liệt giải tỏa, trong mắt hiện lên ý : “Vợ , .”
Hắn hỏi: “Vợ , em gần đây thế nào?”
Tây Phong Liệt trò chuyện với vợ một lát, mới cúp điện thoại.
Cúp điện thoại xong, khỏi phòng.
Tần Chính Đình Tây Phong Liệt: “Thế nào ? Đệ ?”
Anh dáng vẻ của Tây Phong Liệt, liền thuyết phục Tây Phong Liệt.
“Ừm...” Tây Phong Liệt : “Có thể gặp một .”
Hắn Tần Chính Đình: “ bây giờ chỉ gặp ông cụ và bà cụ, những khác tạm thời gặp.”
“Cậu chắc chứ?” Tần Chính Đình hỏi: “Chắc chắn là gặp bây giờ ?”
Anh đợi Tây Phong Liệt trả lời, thêm: “Thật sự thì là chúng đợi về, hai ...”
“Không.” Tây Phong Liệt lắc đầu: “Chuyện tự đối mặt.”
“Haizz.” Tần Chính Đình thở dài một : “Chuyện cũng tiện mặt.”
Tây Phong Liệt giơ tay đặt lên vai Tần Chính Đình: “Cậu giúp nhiều.”
Tần Chính Đình : “Giữa , đừng những lời đó.”
“Nếu chắc chắn, sẽ liên hệ nhà họ Hoắc, hẹn ngày mai gặp mặt? Chúng cũng nên nhanh ch.óng về đơn vị.”
Tây Phong Liệt : “Cậu liên hệ , sẽ chuyện.”
Tần Chính Đình: “Được.”
Tần Chính Đình gọi điện thoại cho nhà họ Hoắc, máy là ông cụ.
Nghe thấy giọng ông cụ, Tần Chính Đình một câu với ông cụ, bảo Tây Phong Liệt lời với ông , đó đưa điện thoại cho Tây Phong Liệt.
Tây Phong Liệt thẳng ngày mai sẽ gặp ông cụ và bà cụ.
Hắn nhắc một , chỉ gặp ông cụ và bà cụ, những khác gặp.
Ông cụ xong lời Tây Phong Liệt , liên tục đáp:
“Được!”
“Được!”
...
Tần phu nhân thấy con trai ngoài thư phòng.
Bà cất bước tới: “Chính Đình.”
Tần Chính Đình đáp: “Mẹ.”
Tần phu nhân hạ giọng: “Phong Liệt quan hệ với nhà họ Hoắc đúng ?”
Tần Chính Đình mắt lộ vẻ nghi hoặc: “Mẹ, ?”
Tần phu nhân: “...”
“Đoán thôi.” Tần phu nhân : “Hôm đó chú Cảnh Đa của con đến, chút bình thường, đó những lời đó, thấy lắm, liền nghĩ theo hướng .”
Giọng bà ngừng một chút, hỏi: “Chắc chắn ?”
Tần Chính Đình: “Tám chín phần mười ạ.”
Tần phu nhân : “Vậy thì đúng .”
“Vậy con gọi là Hoắc tiểu thúc.”
Tần Chính Đình: “...”
Anh mở miệng định gì đó, lời Tần phu nhân truyền đến: “Vai vế thể loạn.”
“Vậy tên Phong Liệt đổi thành Hoắc ?”
“Mẹ nhớ lão Lục nhà họ Hoắc tên là Hoắc Cảnh Nam.”
“Nam?” Tần Chính Đình : “Nam nào?”
“Nam trong khó khăn ư?”
“Nam trong gỗ trắc.” Tần phu nhân : “Gỗ trắc là quý nhất.”
Tần Chính Đình: “Hoắc Cảnh Nam?”
“Ừm.”
Tần Chính Đình : “Hiện tại chỉ là như thôi, đồng ý về nhà họ Hoắc còn xem ý của của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-375.html.]
“Được , chuyện đừng nhúng tay.”
Tần phu nhân: “...”
...
Đơn vị, khu gia đình quân nhân.
Tiểu Bảo thoáng qua phía bếp, nhanh chậm khỏi nhà, đến sân.
Bên ngoài sân mấy đứa trẻ qua, xuyên qua hàng rào tre thấy Tiểu Bảo trong sân.
Mấy đứa trẻ lập tức dừng : “Các xem kìa!”
“Các mau xem!”
“Nó kìa.”
“Chúng lôi nó đây.”
Một bé gái : “Nó tên là gì nhỉ?”
“Tiểu Bảo?”
“Tiểu Bảo?”
Một bé trai cao hơn gật đầu: “ , nó tên là Tiểu Bảo.”
“Mẹ nó thường xuyên ở nhà, bà nội nó chắc chắn ly hôn với bố nó, ngoài tìm khác .”
Một bé trai béo : “Vậy nó là con hoang ?”
Nga
Những đứa trẻ khác gật đầu phụ họa: “!”
“Nó là con hoang!”
“Đứa con hoang !”
Bé gái lúc hỏi tên Tiểu Bảo vẻ mặt vui : “Nói bậy bạ, Tiểu Bảo lợi hại.”
“Mày cái quái gì!”
Bé trai cao hơn với Tiểu Bảo: “Thằng con hoang đây!”
Tiểu Bảo mấy đứa trẻ đó, nhếch miệng : “Hắc hắc!”
“Nó đến , nó đến !”
Tiểu Bảo sắp khỏi nhà, dừng , ánh mắt rơi trong sân, thấy một đoạn đuôi thon dài lộ từ chỗ để đồ ăn.
Nó nhíu mày, qua.
Những đứa trẻ chờ bên ngoài sân thấy Tiểu Bảo dừng , nghi hoặc lên tiếng: “Sao nó dừng ?”
Ngay đó.
Tiểu Bảo nắm lấy cái đuôi thon dài đó, một tay nhấc lên, ném về phía mấy đứa trẻ .
Mấy đứa trẻ còn kịp phản ứng, liền thấy một vật bay tới.
Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, vật đó liền treo cổ bé trai cao hơn bậy.
Bé trai thấy vật cổ, đồng t.ử co rút , hồn vía đều sắp bay mất!
“A!!!”
Những đứa trẻ bên cạnh thấy con rắn gân cổ lên kêu to: “A!!! Rắn! Rắn! Rắn! Rắn!”
Những đứa trẻ vốn đang vây quanh lập tức bỏ chạy tán loạn.
Chỉ còn bé trai cao nhất tại chỗ, gân cổ lên kêu to: “A!!!!”
Nó kêu, con rắn cũng dọa, lập tức quấn c.h.ặ.t lấy nó.
Nó hất con rắn khỏi , nó vung tay, con rắn những quấn c.h.ặ.t hơn mà còn c.ắ.n một miếng cánh tay nó.
Một miếng c.ắ.n xuống!
Đứa nhỏ sợ đến hồn vía lên mây, cũng dám chạy, chỉ thể tại chỗ gân cổ lên kêu: “Cứu mạng, cứu mạng!”
“Có ai , mau đến cứu , cứu ! A!!”
Thím Từ đang bận rộn trong bếp thấy tiếng la từ bên ngoài, định xem .
Bà từ bếp , tiện thể liếc phòng khách, xem Tiểu Bảo ngoan ngoãn chơi đồ chơi ở đó .
Vừa , thấy bóng dáng Tiểu Bảo .
Tiểu Bảo!
Thím Từ thấy Tiểu Bảo lập tức sốt ruột, vội vàng trong phòng xem.
Trong phòng bà ai, cửa phòng Tây Phong Liệt và Tống Kim Việt thì đóng, bên treo khóa, Tiểu Bảo thể !
Bà chuyển ánh mắt cánh cửa phòng khách đang mở, dự cảm lành cuồn cuộn dâng lên, trái tim trực tiếp thót lên đến cổ họng.