Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Toàn Viện Gia Chúc Kinh Diễm - Chương 371

Cập nhật lúc: 2026-02-01 00:31:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

.” Hoắc Quân trưởng ngữ khí sâu xa: “Nghĩ đến hồi còn nhỏ.”

Ông ông cụ: “Con là con cả, hồi con còn nhỏ, cha và vẫn còn trẻ.”

“Ha ha.” Ông cụ : “Hai mươi tuổi sinh con, lúc đó đúng là thời kỳ khó khăn nhất của đất nước chúng , con đúng là lớn, mệnh cứng, mới sống sót .”

.” Hoắc Quân trưởng gật đầu, đó hỏi: “Lúc đó ảnh chụp ạ?”

“Ảnh chụp.” Giữa hai lông mày ông cụ giật giật, đáp: “Có.”

“Ta tìm xem .”

Ông cụ dậy, đến giá sách, tìm kiếm một hồi.

Không lâu .

Một vài tấm ảnh đặt lên bàn.

Ông cụ lướt mắt những tấm ảnh bàn: “Đây đều là.”

Hoắc Quân trưởng : “Được ạ, con xem.”

Ông cụ gì, lặng lẽ động tác của con cả.

Thấy con cả kỹ những tấm ảnh thời trẻ của , khóe mắt ông giật giật.

Hoắc Quân trưởng để ông cụ nghi ngờ, trò chuyện một vài chuyện cũ.

“Haizz.” Ông cụ thở dài một : “Mấy em các con cùng vượt qua những tháng ngày gian khổ nhất, đến khi cuộc sống hơn, thể ở .”

Hoắc Quân trưởng ông cụ đang đến em út.

Ông sợ ông cụ đang thử , liền tiếp, mà chuyển sang chuyện khác: “Cha, hồi trẻ cha nhiều nữ đồng chí thích lắm ?”

Lời ông dứt.

Cửa thư phòng đột nhiên đẩy .

Bà cụ bước : “Ta cứ nghĩ hai cha con các lầu chuyện gì, hóa là đang chuyện .”

Hoắc Quân trưởng: “...”

.” Bà cụ : “Cha con hồi trẻ đó, các nữ đồng chí trong quân đội thích ông điên cuồng, cứ bám theo lưng ông , cuối cùng chẳng vẫn rơi tay con đây ?”

“Mà hồi trẻ con đây, cũng nhiều nam đồng chí thích lắm đấy.”

Ông cụ đầy vẻ bất đắc dĩ: “Bà già .”

Hoắc Quân trưởng chớp lấy cơ hội, nhân lúc ông cụ chú ý, lén giấu một tấm ảnh thời trẻ của ông cụ.

Bà cụ tới, những tấm ảnh cũ: “Hồi trẻ thật đấy.”

“Hồi đó sinh con thứ ba, một đồng chí mới đến đơn vị, quen , tìm đối tượng, cha con đến lưng , trùng hợp cũng thật trùng hợp, đồng chí đó là lính quyền của cha con.”

“Cha con tức chịu nổi, đó huấn luyện đồng chí đó đến mức kêu trời thấu.”

“Thật ạ?” Hoắc Quân trưởng : “Không ngờ cha còn giận dỗi thế.”

Bà cụ về phía ông cụ: “Ông đấy, thích giận dỗi nhất.”

“Có ?”

Ông cụ gì.

Đêm đó.

Bà cụ đầu ông cụ bên cạnh: “Con cả nó về ?”

Ông cụ nhắm mắt: “Hai ngày nữa sẽ .”

Bà cụ: “?”

hỏi: “Nó với ông ?”

Ông cụ đáp: “Nó là nhớ nhà, nhớ ông và .”

Bà cụ nhíu mày: “Ông tin con cả ?”

“Tin chứ.”

Bà cụ còn gì đó, “Vậy ông...”

Lời bà thốt hai chữ.

Bên cạnh liền truyền đến tiếng ngáy.

Bà cụ: “...”

...

Nhà họ Tần.

Tây Phong Liệt trần nhà: “Anh gì với ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vac-bung-bau-theo-quan-co-khien-toan-vien-gia-chuc-kinh-diem/chuong-371.html.]

Tần Chính Đình cần nghĩ ngợi hỏi: “Ai cơ?”

Tây Phong Liệt: “Hoắc Cảnh...”

Lời còn xong, Tần Chính Đình cắt ngang lời : “Bảo ở nhà , hai ngày nữa sẽ đến tìm .”

Tây Phong Liệt: “Tìm ư?”

“Ừm.” Tần Chính Đình : “Anh tìm chắc là chuyện gì đó.”

Tây Phong Liệt nhíu mày.

Tìm việc?

Tần Chính Đình dậy, Tây Phong Liệt hỏi: “Cậu thấy trong lòng cảm giác kỳ lạ nào ?”

“Trong đầu xuất hiện vài hình ảnh nào ? Có là những ký ức mất ?”

Tây Phong Liệt nghĩ đến lúc thấy Hoắc Cảnh Đa, trong lòng là...

Hắn Tần Chính Đình hỏi: “Sao tự dưng đến chuyện ?”

Tần Chính Đình chằm chằm Tây Phong Liệt: “Bởi vì nhà họ Hoắc từ lâu đây mất một đứa trẻ.”

Tây Phong Liệt trong lòng chấn động: “Ý là...”

Tần Chính Đình thẳng suy nghĩ trong lòng: “Không sai, nghi ngờ chính là đứa bé đó.”

Huynh . Không giấu giếm.

Tây Phong Liệt Tần Chính Đình một câu: “Cậu gọi là chú.”

Tần Chính Đình: “...”

Anh siết c.h.ặ.t nắm tay: “Sao 'giàu sang đừng quên ' chứ!”

...

Hai ngày .

Hoắc Quân trưởng hẹn Tần Chính Đình và Tây Phong Liệt đến công viên.

Tần Chính Đình sang một bên chờ.

Hoắc Quân trưởng Tây Phong Liệt, kể cho Tây Phong Liệt một câu chuyện.

Tây Phong Liệt xong, gì.

Hoắc Quân trưởng lấy ảnh: “Đồng chí Tây Phong Liệt.”

“Cậu xem hai tấm ảnh .”

Một tấm là ảnh của ông .

Tấm còn là ảnh cũ...

Giữa hai , ngoại hình giống đến tám phần.

Tây Phong Liệt tấm ảnh cũ đó: “Vị là ai?”

Hoắc Quân trưởng: “Là cha , Hoắc Hưng Chí.”

Nga

Lời ông dứt.

Một giọng vang lên: “Con cả.”

“Đây mới là lý do thật sự con trở về đúng ?”

Tây Phong Liệt và Hoắc Quân trưởng ngẩng đầu .

Ông cụ thấy gương mặt của Tây Phong Liệt, đồng t.ử co rút , lời buột miệng thốt : “Lão Lục?”

Ông cụ gương mặt giống thời trẻ đến tám phần đó.

Nét mặt, thần thái... Cái vẻ thờ ơ khinh bạc đó, chỉ lão Lục mới !

Chỉ lão Lục mới thể như !

Là lão Lục! Nhất định là lão Lục!

Con cả, cái thằng nhóc hỗn xược ! Tìm lão Lục hé răng, lén lút đến đây, nếu nhận thấy điều , một đường theo đến đây... Chuyện còn giấu bao lâu nữa!

Ông cụ Hoắc chằm chằm Tây Phong Liệt, sống mũi cay cay, hốc mắt đỏ, thậm chí còn run rẩy.

Giọng ông run run: “Con...”

Hoắc Quân trưởng thấy dáng vẻ của ông cụ, trong lòng chút luống cuống.

Ông xác định chuyện , còn bất kỳ vấn đề gì nữa, mới dẫn em út đến gặp cha .

Không ngờ ông cụ lén lút theo đến đây.

 

 

Loading...