Vả Mặt Nhà Ngoại, Ta Nuôi Đàn Con Thành Trùm Phản Diện. - Chương 84: Chuyện phiếm đầu thôn
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:29:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiết Ngưu đ.á.n.h xe bò, lững thững tiến về phía Thanh Sơn thôn, xe Viên thị và Viên Đông.
Khi cách với Thanh Sơn thôn càng lúc càng gần, hốc mắt Viên thị dần đỏ hoe, nàng nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, trong lòng thầm tự hỏi: Đã bao lâu trở về nhỉ?
Mèo Dịch Truyện
Nàng đầu phu quân Thiết Ngưu chất phác bên cạnh, Viên Đông sắc mặt phần mệt mỏi, cuối cùng hướng mắt về phía nhà họ Viên, khẽ thở dài, cũng may, thứ đều vẫn !
Xe bò cuối cùng cũng chậm rãi dừng cánh cổng lớn quen thuộc của Viên gia.
Lúc , Viên phụ và Viên mẫu đang trong sân với gương mặt u sầu, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, thở ngắn than dài. Trong lòng họ đầy rẫy nỗi lo âu và phiền muộn.
Một mặt họ lo sợ của Đổng gia sẽ hùng hổ tìm đến gây rắc rối cho Thẩm gia, mặt khác ôm hy vọng mong manh rằng Đổng gia sẽ tìm thấy nơi ẩn náu của Viên Đông.
"Phụ , mẫu , con đưa Thiết Ngưu và tiểu về đây." Tiếng trong trẻo của Viên Thu truyền , Viên phụ Viên mẫu như bừng tỉnh, cả chấn động, vội vã ngẩng đầu về nơi phát tiếng .
Khi thấy hai nữ nhi của đều bình an vô sự mặt, nước mắt Viên mẫu lập tức tuôn rơi, bà run rẩy đôi tay dậy, ôm chầm lấy hai con.
Viên Đông ôm c.h.ặ.t lấy mẫu , đó lòng nàng vẫn luôn bấp bênh như bèo dạt mây trôi, mãi đến giờ phút gặp song , nàng mới cảm thấy thực sự yên lòng.
Viên phụ thì tỏ thận trọng hơn, lão căng thẳng quanh quất một vòng, khi xác nhận gì bất thường mới mau ch.óng kéo mấy trong viện.
Lão hạ thấp giọng, lo lắng hỏi: "Sao đột ngột về thế ? Có xảy chuyện lớn gì ? Lão nhị tìm các con gây phiền phức ?" Những câu hỏi dồn dập chất chứa tất cả sự quan tâm và lo lắng của bậc cha dành cho con cái.
Viên Thu cố nặn một nụ , tìm cách trấn an tâm trạng của phụ mẫu: "Cha nương, hai đừng quá lo lắng, hãy xuống con ."
Nàng kể: "Hôm nay nhị tỷ dẫn đuổi đến tận tiệm của Thẩm gia, còn định đập phá gây rối ở đó."
"Cũng may nương con sai mời gia đình Huyện lệnh tới giúp đỡ, nhờ mới kiểm soát tình hình." Nói đến đây, nàng khựng một chút, vẻ mặt do dự, mới dè dặt phụ mẫu tiếp lời: "Chỉ là nhị tỷ... tỷ quan phủ bắt , cũng thể nữa."
Viên phụ Viên mẫu khi tin Viên Hạ quan phủ bắt , mặt thoáng qua nét đau lòng và bất lực.
họ vốn là hiểu chuyện, trong lòng rõ chuyện liên lụy đến Thẩm gia là vạn hạnh trong điều may , còn mặt mũi nào mà trách cứ Thẩm gia đẩy con gái đại lao chứ? Hơn nữa, Viên Hạ của bây giờ sớm còn là con gái của họ nữa !
Viên phụ sang Thiết Ngưu, chân thành : "Thiết Ngưu , thực sự cảm tạ đại ân đại đức của Thẩm gia các con, Viên gia thực sự lấy gì báo đáp cho xuể."
"Vạn hạnh là cửa tiệm chịu tổn thất gì, nhưng vẫn dùng đến ân tình của Thẩm gia đối với phu nhân Huyện lệnh."
"Sau hễ Thẩm gia việc gì cần đến Viên gia , chỉ cần mở lời, Viên gia dù nhảy dầu sôi lửa bỏng cũng tuyệt từ nan!"
Thiết Ngưu nào dám nhận lễ của nhạc phụ, y lập tức tiến lên vài bước, vội vàng đỡ lấy Viên phụ, khẩn thiết đáp: "Phụ , ngàn vạn đừng thế, chúng đều là một nhà cả mà."
"Nương con khi con đặc biệt dặn dò, bảo hai đừng nghĩ ngợi quá nhiều, cứ việc an tâm mà sống, ngày tháng chắc chắn sẽ càng lúc càng hơn thôi."
Thiết Ngưu dừng một chút, ánh mắt thành khẩn tiếp tục: "Còn nữa, nương con còn bảo, nếu hai yên tâm và nỡ rời xa, thì hãy để tiểu đến tiệm Thẩm gia chúng con phụ giúp việc nhà!"
"Người nghĩ xem, tiểu nếu gả chồng mà chút bạc tự tích cóp phòng , thì cuộc sống chẳng sẽ dễ thở hơn ?"
Viên phụ Viên mẫu , mặt tức khắc hiện rõ vẻ vui mừng khôn xiết, con gái út việc thể để dành tiền, đây đúng là chuyện cầu còn ! ngay đó, niềm vui biến thành nỗi hổ thẹn và bất lực.
Con gái út cơ hội như cố nhiên là , chỉ là nghĩ đến hai già chẳng năng lực gì, giúp đỡ gì cho các con, trong lòng họ khỏi thấy xót xa.
Chuyện cứ mà định xong, Viên Đông ở Viên gia thêm ít ngày để bầu bạn với hai cụ, đợi khi cửa tiệm khai trương thì tới sớm giúp việc là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/va-mat-nha-ngoai-ta-nuoi-dan-con-thanh-trum-phan-dien/chuong-84-chuyen-phiem-dau-thon.html.]
Viên Thu lấy hai lượng bạc đưa cho phụ mẫu. Viên phụ Viên mẫu bạc trong tay, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đảo giữa Viên Thu và Thiết Ngưu.
"Nữ nhi, cái , chúng thể nhận, ngày tháng trong nhà vẫn còn xoay xở ." Viên phụ Viên mẫu trong lòng thấp thỏm, sợ rằng hành động của con gái sẽ khiến Thiết Ngưu và Thẩm gia nảy sinh hiềm khích.
Thiết Ngưu lập tức hiểu rõ nỗi lo của họ, vội vàng lên tiếng: "Phụ , mẫu , hai cứ nhận lấy , tiền đáng là bao, chỉ là chút tâm ý của chúng con thôi."
"Hai cứ yên tâm, đợi con và Thu nhi kiếm nhiều tiền hơn, sẽ đón hai hưởng phúc, sống những ngày tháng thảnh thơi!"
Viên phụ Viên mẫu cảm động đến đỏ hoe mắt, hai tay nắm c.h.ặ.t thỏi bạc, môi run run lẩm bẩm: "Tốt, lắm, đều là những đứa trẻ hiếu thuận."
Thẩm Dao giải quyết xong một việc phiền lòng, tâm trạng cuối cùng cũng nhẹ nhõm nhiều.
Nàng thầm nghĩ, may mà chuyện êm xuôi, chứ dạo việc nọ xọ việc , nếu cứ dồn một lúc thì thật khiến đầu tắt mặt tối.
Người Thẩm gia về tới sân nhà ở trong thôn, Vương thẩm và Hoàng Hương vội vàng xáp gần.
Vương thẩm mắt sáng rực, đợi mà lên tiếng: "Ôi trời, các cuối cùng cũng về , mau tới chuyện lạ trong thôn ."
Hoàng Hương cũng đầy vẻ phấn khích, nắm lấy tay Thẩm Dao: "Phải đấy, đấy, bảo đảm bà xong cũng giật nảy cho xem."
Vương thẩm tằng hắng một cái, bắt đầu kể: "Chuyện nhà Mã Hà mà, diễn biến mới !"
"Nghe nhà họ Mã đến đòi tiền nhưng chẳng một đồng một cắc nào, giằng co đến tận nửa đêm mới chịu đấy."
"Lão Lý đầu cũng chẳng đuổi Mã Hà nữa."
"Thật mấy bọn họ rốt cuộc đạt thành thỏa thuận gì, mà duy trì sự bình lặng kỳ quái, ngày tháng vẫn cứ thế trôi qua!"
Hoàng Hương nhịn xen : "Chẳng , chuyện quả thực là chuyện lạ hiếm thấy."
Vương thẩm t.ử tiếp lời: "Hơn nữa a, Mã Hà Nhi và lão Lý đầu còn khắp nơi vay tiền đấy!"
Viên thị, vợ của Thiết Ngưu ngạc nhiên hỏi: "Dào ôi, ai cho bọn họ vay ?"
Vương thẩm t.ử bĩu môi, vẻ mặt đầy vẻ chê bai: "Hai đó vốn dĩ ở trong thôn nhân duyên chẳng , còn xảy cái loại chuyện hổ , ai mà thèm cho bọn họ vay tiền chứ!"
Hoàng Hương che miệng : "Hì hì, nhưng mà vẫn một cho vay đấy, các đoán xem là ai nào?"
Mấy nàng dâu nhà họ Thẩm tò mò lắc đầu, Vương thẩm t.ử cướp lời : "Là Vương quả phụ đó! Cho vay hẳn một lượng bạc."
Người trong thôn vì chuyện mà nhạo hồi lâu, đều mấy bọn họ định dọn về sống chung một lỗ !"
Hoàng Hương hạ thấp giọng : "Mọi đều đang đoán xem kẻ cùng Mã Hà Nhi lăn lộn trong bụi cỏ rốt cuộc là ai nữa kìa!"
Vương thẩm t.ử vỗ đùi một cái: "Ai mà ! Dù bây giờ trong thôn ngày nào cũng bàn tán mấy chuyện thị phi của nhà họ Lý, rảnh rỗi việc gì là lôi khua môi múa mép."
Hoàng Hương : "Chẳng thế , ai nấy đều đang đợi xem bọn họ sống thế nào đấy!"
Người nhà họ Thẩm những chuyện phiếm , cũng bực buồn , cái tính hóng hớt của dân trong thôn quả nhiên là gì ngăn cản nổi.