TỲ NỮ HẦU MÔN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-10 20:22:48
Lượt xem: 930

Ta chọc giận biểu tiểu thư.

Tạ Trục Vân giương cung, một mũi tên b.ắ.n thẳng vai .

Khi tròn tuổi mãn hạn ở phủ, cao xuống, ánh mắt lạnh lẽo.

“Là ai cho ngươi dám ức h.i.ế.p Ngưng Vãn nữa? Đừng tưởng mẫu gật đầu cho ngươi nâng , liền thể cậy sủng sinh kiêu.”

Hắn .

Lão phu nhân khai ân cho , là cho nâng thất.

Mà là trả khế ước bán , để tự do trở về nhà.

Ngày mai, sẽ rời .

Từ nay về , bao giờ nữa.

1.

Tạ Trục Vân xong, thấy ôm vết thương do mũi tên b.ắ.n trúng, hồi lâu vẫn dậy.

Hắn khẽ nhíu mày.

“Ta khống chế lực tay, chỉ là vết thương ngoài da mà thôi. Ngươi vẻ yếu đuối gì nữa?”

Phải, quả thực nương tay.

dường như quên mất.

Nửa tháng , Tô Ngưng Vãn dụ xuống hồ, bệnh nặng một trận, đến nay mới khỏi.

Vết thương ngoài da , đối với lúc , là chịu nổi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đến giờ vẫn còn nhớ rõ ngày hôm .

Giữa mùa đông, nước hồ lạnh buốt. Thiếu nữ bên bờ, tươi rạng rỡ.

“Biểu ca, xem kìa, nàng thật ngốc. Chỉ là một con rối thôi mà cũng mắc lừa.”

Vị biểu tiểu thư mới đến Tạ phủ ba tháng.

Tựa như một đóa nghênh xuân kiều diễm.

Nàng kéo Tạ Trục Vân khắp phố phường.

Vạt váy đỏ lay động, cùng cưỡi ngựa ca hát.

Đó là vẻ rực rỡ mà Tạ Trục Vân nay từng thấy.

Vì thế luôn mặc cho Tô Ngưng Vãn đem những trò đùa quá đáng.

Ví dụ như khoác y phục của lên một con rối, ném xuống hồ.

Sau đó giả vờ kêu cứu, dẫn dụ chạy tới. Ta thấy góc áo đang nổi lềnh bềnh mặt nước, liền chút do dự nhảy xuống.

Nước hồ lạnh thấu xương, còn gắng sức giữ c.h.ặ.t con rối.

Dáng vẻ khi thực sự mấy đẽ, thậm chí còn phần buồn .

Cho nên Tô Ngưng Vãn đến vô cùng vui vẻ.

Còn Tạ Trục Vân… dường như chút bất ngờ, như thể lúc đó mới chuyện.

Khi thấy nhảy xuống hồ, sững một lát.

Theo bản năng dậy định tiến tới, nhưng tiếng lanh lảnh như chuông bạc của Tô Ngưng Vãn, nàng kéo giữ lấy cánh tay.

“Biểu ca, là đau lòng chứ? Ta còn chơi đủ . Không từng , nàng liêm sỉ, suốt ngày chỉ bò lên giường , ghét nhất chính là nàng ?”

“Ta là đang giúp dạy dỗ nàng đấy.”

Tô Ngưng Vãn hừ một tiếng.

“Huynh đừng hỏng chuyện. Nếu , sẽ về phía nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ty-nu-hau-mon/chuong-1.html.]

Hắn cuối cùng cũng dừng , khựng một chút, như chẳng hề để tâm mà lẩm bẩm.

“Làm thể chứ. Diệp Hữu Dung bơi, nàng sẽ .”

“Hơn nữa…”

Hắn đang ở giữa hồ, vẫn liều mạng ôm c.h.ặ.t con rối chịu buông tay. Bàn tay ống tay áo dần siết c.h.ặ.t.

“Bổn thiếu gia thể lo lắng cho nàng .”

Hắn chán ghét , nay đều lý do rõ ràng.

Bởi vì quả thực là một nha liêm sỉ, suốt ngày chỉ bò lên giường .

Không vì lý do gì khác.

Ngay từ ngày bán Tạ phủ, .

Ta sẽ trở thành nữ nhân của Tạ Trục Vân.

Ngày xuân quang , Tạ phu nhân đang đốt hương pha .

Dưới chiếc mũ châu ngọc lấp lánh, mái tóc đen như mực, thấy một sợi bạc.

Thế nhưng gương mặt phấn ngọc , lông mày khẽ nhíu, hiện rõ vẻ u sầu.

Còn , mặc bộ áo vá chằng vá đụp, ôm theo một bọc nhỏ, ma ma quản sự dẫn .

Bà cất lời hỏi:

“Hữu Dung? Ngươi tên là Hữu Dung ?”

Đôi mắt trầm tĩnh, sâu thẳm của bà từ xuống đ.á.n.h giá , trong ánh dần lộ vài phần hài lòng.

“Nhi t.ử từ nhỏ che chở mà lớn lên, thành hiểu sự đời, còn quá mức tùy ý.”

“Thà rằng sớm đặt bên cạnh nó một gốc rễ, còn hơn để những kẻ gì quấn lấy.”

“Như cũng đỡ sinh chuyện phiền toái, khiến hao tâm.”

Vì thế nhiệm vụ của , chính là trở thành nha ấm giường của Tạ Trục Vân, ngăn cản những oanh oanh yến yến bên ngoài.

Ma ma quản sự , là kẻ phúc.

“Tạ gia đời đời quan, danh môn vọng tộc. Đến đời , các vị công t.ử trong phủ đều thành gia lập nghiệp. Chỉ còn một vị nhỏ tuổi nhất, cũng là phu nhân cưng chiều nhất — tiểu thiếu gia.”

Nghe năm đó Tạ phu nhân sinh khó khăn, suýt nữa mất mạng.

Từ nhỏ thể Tạ Trục Vân yếu hơn các công t.ử khác.

Chính vì , Tạ phu nhân càng thêm áy náy, gần như nâng niu đứa con út như bảo vật.

Bà càng cho phép nhi t.ử của chịu nửa phần ủy khuất.

Chọn trúng , cũng là vì lo xa .

ma ma quản sự cũng cảnh cáo :

“Đừng tưởng thể lên giường thiếu gia, liền quên mất phận của . Nếu ngươi an phận thủ thường, đợi thiếu gia thành , tân phu nhân phủ, tự nhiên sẽ cho ngươi một danh phận thất.”

nếu ngươi kẻ điều…”

Câu cuối cùng bà hết.

đại khái, thủ đoạn của Tạ gia đủ khiến sống bằng c.h.ế.t.

Ngay khi , câu đầu tiên kể từ khi bước Tạ phủ.

Ta lắc đầu.

“Hữu Dung bán phủ là vì mẫu trong nhà bệnh nặng, kỳ hạn ba năm. Ba năm nếu phu nhân khai ân, cầu nâng thất, chỉ xin trở về nhà phụng dưỡng mẫu .”

Để bà tin tưởng, thậm chí còn thêm:

“Ma ma yên tâm, nhà Hữu Dung cách nơi mấy trăm dặm. Một khi rời , sẽ nữa.”

 

Loading...