Tỷ Muội Dịch Giá - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 12:54:20
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nhất thời nghẹn lời. Ta cũng chuyện "thẩm vấn" : "Ngài và tỷ tỷ kiếp là phu thê, kiếp ngài vẫn còn vương vấn tình cũ với tỷ ?"

"Vô căn cứ! Hoang đường!" Cố Cảnh Ngôn thần sắc kích động, nhưng mặt thoáng qua nét mất tự nhiên. "Kiếp và cô căn bản là... là..."

Ta nhấp một ngụm : "Ngài là Nhiếp chính vương, chuyện hôn nhân thể tự quyết, chỉ ý ban xuống ngài từ chối, chứng tỏ ngài vẫn bằng lòng cưới tỷ tỷ ."

Cố Cảnh Ngôn u uẩn , đột nhiên bật , khiến tim một phen nhịp. "Hóa Tiểu Tinh Tinh của ghen ."

Hắn ôm vai , từ tốn kể : "Ta vốn chẳng để tâm đến chuyện nam nữ, càng tình ái là chi, nên trong hôn sự bao giờ chủ động. Nghĩ bụng đời ai cũng cưới gả, nếu gặp thích thì cưới ai cũng . Huống hồ kiếp với Thẩm Sơ Nguyệt, kiếp cưới về đối đãi t.ử tế coi như bù đắp. Ai ngờ vén khăn voan lên, phát hiện là nàng."

18. 

Nhắc chuyện lúc đó, mắt Cố Cảnh Ngôn lấp lánh như ánh .

"Bản vương lúc đó thầm nghĩ, đây chẳng là nương t.ử của Tân khoa Trạng nguyên lang Trương Nhượng kiếp , biến thành Vương phi của ?"

Ta đ.ấ.m n.g.ự.c , hậm hực: "Đáng ghét! Vậy mà vạch trần ngay tại chỗ!"

"Bản vương ban đầu nghi ngờ trúng gian kế, nhưng thấy nàng lén ăn lạc, nghĩ, hừm, cái đồ tham ăn thì âm mưu gì chứ? Sau đó nàng và Tiểu Thúy chuyện, nàng và Thẩm Sơ Nguyệt to gan lớn mật tráo đổi hôn sự, đoán ngay hai cũng trọng sinh . Thẩm Sơ Nguyệt bằng lòng chọn khác cũng , cô là nữ t.ử hiền thục, nhưng bản vương đối với cô chỉ ý hối , tuyệt ái tình."

Ta lay tay , nôn nóng hỏi: "Vậy còn ? Đối với thì ?"

câu trả lời nhưng vẫn chính tai . Có lẽ là rượu say tự say, Cố Cảnh Ngôn mặt ửng hồng ánh trăng, toát sức hút mê hồn.

"Nhìn nàng nhảy nhót tung tăng trong phủ như con thỏ nhỏ vui vẻ, nàng ăn no uống đủ là chẳng còn lo âu, nàng màng tiểu tiết cầm cả miếng dưa hấu gặm, nàng gác chân lên ghế mắng Tiểu Thúy... Nàng đáng yêu như , tâm trạng của cũng lên theo."

Hắn tràn đầy sủng ái, thâm tình khẩn thiết: "Thật may là nàng, thật may âm sai dương thác để nàng trở thành thê t.ử của . Nàng từ nhỏ sống gian khó, yêu thương che chở, nhất định để nàng chịu khổ thêm một phân."

Cảm động đến cực điểm, lòng đột nhiên thắt , vùi mặt n.g.ự.c để giấu giọt lệ sắp trào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ty-muoi-dich-gia-drqx/chuong-8.html.]

Đêm đại hôn ăn vụng hạt lạc Trương Nhượng mắng xối xả, Cố Cảnh Ngôn thấy tâm tính đơn thuần. Ta nhảy nhót, ăn uống ngon miệng, Trương Nhượng sẽ trách phong thái khuê tú. Ta xem sổ sách, Trương Nhượng chỉ khinh vô năng, Cố Cảnh Ngôn yên tâm giao cả vương phủ cho .

Trương Nhượng bao giờ nghĩ tại hiểu lễ tiết. Bởi "kho lúa đầy mới lễ nghi". Ta chỉ là một thứ nữ, sống sót khó, mà học cầm kỳ thi họa? Cùng một hành động, trong mắt Trương Nhượng là thô bỉ, trong mắt Cố Cảnh Ngôn là đáng yêu.

Cố Cảnh Ngôn xót xa cho quá khứ của , trân trọng hiện tại của . Gặp lương nhân, hóa là cảm giác thế . Sau khi lấp đầy cho những lo toan củi gạo dầu muối, đưa thế giới của tình yêu và phong hoa tuyết nguyệt mà từng dám mơ tới.

Đang lúc cảm động, Cố Cảnh Ngôn bỗng thốt một câu hỏng bét bầu khí. Hắn vỗ mạnh lưng một cái, nhíu mày suy tư: "Kiếp chắc Thẩm Sơ Nguyệt động lòng với nhỉ? Chắc vì tổn thương quá mà kiếp cố ý tìm một tên Trương Nhượng cái gì cũng bằng chứ..."

Ta nổi nữa, quệt nước mắt áo , ngẩng đầu lườm: "Đừng tự đa tình! Cố Cảnh Ngôn, kiếp tỷ tỷ chỉ ham cái ' xác' của ngài thôi, tối đa là mụn con..."

"Vậy nàng ham cái gì ở bản vương?"

"Ham miếng ăn."

"Được." Hắn đáp: "Bản vương cho nàng ăn. Ăn cho thỏa thuê."

Hắn bế bổng lên, từ hoa sảnh về tẩm điện, tháo chiếc nhẫn ngọc tay , cùng cộng phó vu sơn.

19. 

Tinhhadetmong

Sau trận mây mưa, ôm lòng, khẽ hỏi: "Kiếp chỉ nàng gả cho Trương Nhượng, mấy quan tâm, nàng sống ?"

Ta hít một dài, chẳng trả lời cho xuể. Nói là nước mắt.

Kiếp ngay đêm động phòng chẳng vui vẻ gì, đó cãi thì cũng là chiến tranh lạnh. Thỉnh thoảng vài ngày hòa hoãn, Trương Nhượng buổi tối mò sang phòng . Mặt đỏ, cung kính vái dài một cái, uốn éo chữ nghĩa: "Nương t.ử, hai thành đến nay thực thê chi thực, đêm nay hành Chu Công chi lễ, chăng?"

Hắn tự thấy lịch sự, còn thì thấy ngột ngạt vô cùng. Chuyện vốn dĩ là tự nhiên mà thành, cứ chính chuyên hỏi một câu như chẳng đường nào mà . Chẳng lẽ trả lời là "Được"? Cứ như đang thủ tục hành chính , kỳ cục c.h.ế.t . vẫn giữ thể diện cho , , chỉ khẽ "hừ" một tiếng.

Trương Nhượng lập tức bất mãn: "Nương t.ử bằng lòng cứ thẳng, việc gì như thế!" Rồi phất tay áo bỏ .

Loading...