"Không đời nào!" Trương Nhượng phẫn nộ vô cùng, nghiêm túc giáo huấn : "Nàng và nam nữ thọ thọ bất , ở đây là bất hợp lễ tiết. Nể mặt tỷ tỷ nàng, chuyện hôm nay sẽ tâu với Vương gia, xin Vương phi tự trọng cho!"
Mắt đảo liên hồi: "Trương đại nhân thấy thứ nữ nhà Lưu phủ doãn thế nào? Ta thấy cô tướng mạo dễ bề sinh nở, là mối giới thiệu cho tiểu nhé?"
Lưu thứ nữ đó chính là tiểu nạp cho kiếp , ba năm bế hai đứa .
"Hồ đồ!" Trương Nhượng tức đến thở nổi, ôm n.g.ự.c : "Không ngờ hai cùng xuất tướng phủ, nhân phẩm tính tình cách biệt đến thế! Sơ Nguyệt chê xuất bần hàn, chịu thiệt gả cho , chỉ thể dốc hết sức yêu thương nàng, để nàng cuộc sống hơn, thể nạp ? Làm chẳng lương tâm ch.ó tha ! Nhiếp chính vương phi xin đừng những lời xằng bậy như nữa!"
Hắn phất tay áo bỏ , bước chân nhanh như bay. Thấy Trương Nhượng thể một lòng một với đích tỷ, cũng yên lòng.
Ta cầu, định chuyện với Cố Cảnh Ngôn thì đích tỷ tới. Mấy tháng gặp, bụng tỷ nhô lên. Ta chột , chuyện ban nãy lẽ tỷ thấy hết chứ?
Chẳng đợi giải thích, tỷ : "Muội nghịch ngợm quá, hỏi qua , tướng công ký ức kiếp . Đâu ai cũng cơ duyên trọng sinh như hai ?"
Ta hì hì , kiêu ngạo chỉ Cố Cảnh Ngôn: "Vị nhà cũng trọng sinh ."
Thẩm Sơ Nguyệt ngẩn . Phu thê kiếp gặp , rốt cuộc cũng vài phần gượng gạo. Cố Cảnh Ngôn hào sảng ôm quyền: "Di tỷ (chị vợ) an hảo. Kiếp vì nhiều ẩn tình nên thể đối đãi , thật đắc tội."
"Cũng từng bạc đãi, Vương gia khách sáo ." Đích tỷ đường hoàng đáp lễ. Hai , tâm kết kiếp đều tan biến.
Trương Nhượng chẳng từ vọt tới, thấy đoạn đối thoại của chúng , mặt đầy mờ mịt: "Mọi đang gì thế? Có chuyện gì xảy ? Rốt cuộc là thế nào?"
Trên trời, pháo hoa nở rộ từng đóa, từng đóa. Ba chúng , hẹn mà cùng mỉm .
21.
Sau yến tiệc, xe ngựa, bèn cùng Cố Cảnh Ngôn nắm tay dạo phố. Đêm , nhưng phố xá quá đông . Cố Cảnh Ngôn thích ồn ào, chỉ ở riêng với .
"Truyền lệnh xuống, giới nghiêm ."
Chỉ một lát , phố xá chỉ còn hai chúng . Hắn đột ngột hỏi: "Nàng thấy hoàng đế cháu thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ty-muoi-dich-gia-drqx/chuong-10.html.]
Ta đáp: "Đối với ngài cung kính, nhưng quá mức phục tùng, e rằng chuyện ." Nay thì sợ hãi nghi ngờ, mai tất sẽ kiêng dè.
"Ừm, nó sợ , cũng từng tin sẽ nhất tâm nhất ý phò tá nó." Cố Cảnh Ngôn nhắc về hoàng – vị tiên hoàng băng hà. Họ vốn là tình thâm, tiên hoàng lúc lâm chung còn thác cô cho . Tưởng là tin tưởng, thực chất để hậu chiêu.
"Kiếp , khi phát hiện trúng kịch độc thì quá muộn. Hoàng sợ cướp ngôi của con trai , nên hạ thứ độc t.h.u.ố.c giải, đồng thời để thế lực Ngụy Quốc Công lớn mạnh dùng để đối phó với . Ta luôn giấu kín việc trúng độc, bên ngoài vẫn tỏ như chuyện gì, ngay cả tỷ tỷ nàng cũng thể suy nhược đến cực điểm, mỗi ngày chỉ thể dùng t.h.u.ố.c thang cầm cự. Ta sống dặt dẹo chống chọi suốt bảy năm, diệt trừ Ngụy Quốc Công, quật mộ hoàng . Đến lúc c.h.ế.t, đứa cháu mới sẽ táng hoàng lăng."
Ta mà lòng đau thắt. Hóa lời với đích tỷ " thể tật", mang nghĩa . Hóa cưới đích tỷ mà viên phòng, là vì mệnh chẳng còn dài. Hắn ngay cả việc sống tiếp cũng vô cùng gian nan.
Cố Cảnh Ngôn nắm lấy tay , lòng bàn tay ấm nóng: "Không nữa , kiếp trúng độc, Ngụy Quốc Công cũng ngã ngựa."
"Vậy còn hoàng đế?"
Hắn , bảo: "Đợi nó trưởng thành sẽ phát hiện , bản nó thể hành phòng, sinh con cái."
Tinhhadetmong
"..." Cố Cảnh Ngôn mỉm : "Đều nhờ nàng cho linh cảm đấy."
Ta dở dở . Trọng sinh một , và đích tỷ chỉ lén đổi phu quân. Vậy mà Cố Cảnh Ngôn âm thầm nhiều việc đến thế. Thật may, thứ đều . Sau hoàng đế nối dõi, Cố Cảnh Ngôn là huyết thống duy nhất. Ta... còn sinh cho một đứa con nữa. Nghĩ đến những chuyện mấy đêm gần đây, bỗng thấy nhũn cả chân.
Cố Cảnh Ngôn tưởng bộ mệt, ân cần hỏi: "Hay là gọi xe ngựa nhé?"
"Không cần."
"Vậy cõng nàng?"
Ta hớn hở đồng ý, vòng tay ôm cổ , để nhẹ nhàng cõng lưng. Con đường dài. Phía cuối con đường là Nhiếp chính vương phủ, là nhà của chúng . Chuyện kiếp như mây khói thoảng qua, những xót xa sầu khổ cuối cùng cũng thành dĩ vãng.
Núi xanh vẫn đó, trăng rạng ngời. Người mắt chính là trong lòng.
(Toàn văn )