Sau đám cưới linh đình, cuộc sống của Bì Tu và Văn Hi tại quán cơm Tỳ Hưu càng trở nên ngọt ngào và hài hước hơn bao giờ hết, như một bức tranh rực rỡ sắc màu. Văn Hi chính thức trở thành "bà chủ", tuy nhiên, công việc chính của vẫn là... "gối ôm" cho Bì Tu, với đặc quyền tẩm bổ mỗi ngày một con gà thượng hạng và lão Tỳ Hưu tặng đủ loại trang sức quý giá, những bảo vật mà đây thà c.h.ế.t chứ chịu bỏ .
Một buổi sáng nọ, ánh nắng sớm khẽ len lỏi qua khe cửa sổ, Bì Tu vẫn đang ôm c.h.ặ.t Văn Hi trong vòng tay, thở đều đều phả mái tóc mềm mại của . Văn Hi khẽ cựa quậy, đôi mắt chớp chớp, dậy sớm để phụ giúp các nhân viên dọn dẹp quán. Mùi hương cà phê rang xay và bánh bao nóng hổi bắt đầu thoang thoảng từ bếp.
Bì Tu siết c.h.ặ.t hơn, vùi mặt hõm cổ . “Ngươi dậy sớm gì? Lại việc vặt ?” Giọng khàn khàn, ngái ngủ, nhưng chứa đầy sự nuông chiều. “Cứ đây với , đừng cả.”
“… phụ giúp . Mọi sẽ bận rộn lắm.” Văn Hi đáp, cố gắng thoát , nhưng vòng tay của Bì Tu quá vững chắc.
Bì Tu nhíu mày, mở hờ đôi mắt. “Không cần. Ngươi cứ đây là giúp . Hơi lạnh của ngươi giúp ngủ ngon. Ngươi là ‘gối ôm’ của mà.” Hắn , kéo chăn đắp kín cho cả hai, cho một cơ hội nào để phản kháng.
Văn Hi thở dài, một tiếng thở dài đầy bất lực nhưng cũng tràn ngập hạnh phúc. Cậu đành chấp nhận " phận" gối ôm của . Cậu khẽ , đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh của Bì Tu. Lão Tỳ Hưu , từ khi , trở nên "lười biếng" hơn hẳn, và cũng "dính " hơn nhiều. Hắn còn là một ông chủ chỉ đến công việc và tiền bạc nữa.
Các nhân viên quán cơm cũng quá quen với cảnh ông chủ và "bà chủ" ân ái. Hồ ly tinh thường xuyên chọc ghẹo Bì Tu, rằng Văn Hi "thuần hóa", trở nên "mềm yếu" hơn nhiều.
“Ông chủ ơi,” hồ ly tinh khúc khích, “ ngài còn mua thêm cả chục bộ quần áo mới cho bà chủ nữa đúng ? Chà, đúng là tình yêu khiến đổi, ngay cả lão Tỳ Hưu keo kiệt cũng trở nên hào phóng.”
Bì Tu đen mặt, ném cái vá xuống đất. “Ngươi bậy! Ta mua là vì đồ cũ của rách nát quá, chướng mắt! Chứ thèm mua cho !”
ai cũng đang dối. Hắn đích chọn từng bộ y phục cho Văn Hi, từ chất liệu vải lụa mềm mại đến màu sắc tươi sáng, khiến Văn Hi trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Một khác, Văn Hi thấy Bì Tu đang loay hoay với một chiếc đồng hồ cổ hỏng. Cậu khẽ đến gần, vòng tay qua cổ , ghé sát tai thì thầm. “Ông chủ ơi, ngươi nó chăm chú ? Hay là ngươi biến nó thành của riêng ?”
Bì Tu giật , mặt đỏ, cố gắng đẩy Văn Hi . “Nói bậy! Ta chỉ đang nghiên cứu cách sửa nó thôi! Làm mà biến thành của ngươi !”
Văn Hi khúc khích, đôi mắt long lanh như chứa cả một dải ngân hà. “Vậy ? Ta thấy ngươi nó còn say đắm hơn nữa đó.”
Bì Tu lập tức , ôm c.h.ặ.t Văn Hi lòng. “Ngươi bậy! Ta mà cái đồng hồ c.h.ế.t tiệt say đắm bằng ngươi !” Hắn , hôn nhẹ lên tóc , một nụ hôn vụng về nhưng đầy tình cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ty-huu-ong-chu-va-quy-nho/chuong-6-nhung-ngay-thang-hai-huoc-va-ngot-ngao.html.]
Những màn "thả thính - đớp thính" như diễn thường xuyên trong quán cơm, mang tiếng sảng khoái cho cả nhân viên và khách hàng. Ngay cả Tiểu Chổi cũng học vài câu trêu chọc từ hồ ly tinh, thường xuyên với Bì Tu: “Bố ơi, bố yêu Hi đúng ? Mẹ Hi là xinh nhất!” Khiến Bì Tu tức giận tự hào.
Bạch Hổ, tứ thánh thú, vẫn thường xuyên ghé thăm quán cơm, để loạn, mà để đòi Văn Hi vuốt ve. Nó dài đùi Văn Hi, đôi mắt lim dim hưởng thụ. “Văn Hi, ngươi đúng là phúc mới lấy lão Bì Tu . Hắn tuy keo kiệt, nhưng đối với ngươi hào phóng hết mực. Ta từng thấy đối xử với ai như .”
Văn Hi mỉm , khẽ vuốt ve bộ lông mềm mượt của Bạch Hổ. “Ngươi đúng. Hắn tuy cục cằn, nhưng bụng.”
Bì Tu thấy, liền ho khan một tiếng. “Tốt bụng cái gì mà bụng. Ta chỉ là đối xử với ‘gối ôm’ của hơn một chút thôi.”
ai cũng , đang dối. Hắn yêu Văn Hi, yêu đến mức thể tất cả thứ vì .
Mối quan hệ giữa Bì Tu và Văn Hi chỉ dừng ở tình yêu đôi lứa. Văn Hi, với sự nhạy cảm của một linh hồn, giúp Bì Tu nhận nhiều vấn đề trong cuộc sống. Hắn còn quá chú trọng tiền bạc, mà bắt đầu quan tâm hơn đến cảm xúc của những xung quanh. Hắn vẫn keo kiệt, nhưng sự keo kiệt đó điều chỉnh. Hắn vẫn tính toán thứ, nhưng còn quá cực đoan nữa.
Một ngày nọ, Bàn tính tinh báo cáo về một khoản lỗ nhỏ trong quý. Bì Tu, theo thường lệ, sẽ nổi trận lôi đình. , chỉ khẽ nhíu mày.
“Lỗ ?” Bì Tu lẩm bẩm. “Vậy thì tìm cách bù . Đừng để lỗ quá nhiều là .”
Bàn tính tinh ngạc nhiên. “Ông chủ giận ?”
Bì Tu liếc Văn Hi đang mỉm bên cạnh. “Giận gì. Có lỗ thì kiếm . Quan trọng là đều vui vẻ, khỏe mạnh là .”
Sự đổi của Bì Tu khiến tất cả nhân viên đều kinh ngạc. Họ , Văn Hi thực sự đổi ông chủ của họ.
Cuộc sống tại quán cơm Tỳ Hưu vẫn tiếp diễn, đầy ắp tiếng , những món ăn ngon, và tình yêu ngọt ngào giữa Bì Tu và Văn Hi. Mỗi ngày đều là một cuộc phiêu lưu nhỏ, một câu chuyện hài hước, và một khoảnh khắc hạnh phúc. Bì Tu và Văn Hi, hai con tưởng chừng thể hòa hợp, tạo nên một bản tình ca độc đáo, một minh chứng cho thấy tình yêu thể vượt qua rào cản, định kiến.
________________________________________