TUYẾT PHỦ HOÀNG THÀNH - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 17:05:41
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ơi."

 

Người ôm lấy và Chiêu Nguyên công chúa, vỗ vai hai chúng , nước mắt già nua giàn giụa: "Những năm qua, các con của trẫm chịu khổ ."

 

Thời Ninh lúc bỗng xen : "Hoàng ngoại tổ, nương khổ ạ, nương con và , chúng con sẽ bảo vệ nương ."

 

Hoàng thượng bấy giờ mới chú ý tới hai đứa nhỏ, buông và Chiêu Nguyên công chúa , vẫy tay gọi hai đứa trẻ.

 

"Cháu ngoan của trẫm, đây để trẫm cho kỹ nào."

 

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn tiến gần, miệng mồm cực kỳ ngọt ngào.

 

Hoàng thượng mỗi tay ôm một đứa, chúng dỗ dành cho vui vẻ khôn xiết.

 

Ta nhịn mà khẽ nhếch môi, dường như chuyện hề khó khăn như tưởng tượng.

 

Chiêu Nguyên công chúa bên cạnh khẽ : "Phụ hoàng thương yêu chúng nhất, tự nhiên sẽ yêu ai yêu cả đường , cần lo lắng."

 

"Chỉ điều, tên cặn bã khiến m.a.n.g t.h.a.i là kẻ nào?"

 

Giọng của Chiêu Nguyên công chúa trầm xuống: "Ta c.h.é.m !"

 

lúc , một công công tiến bẩm báo: "Hoàng thượng, Tạ hầu gia cầu kiến."

 

Lúc Tạ Tiễn bước , Thời Ninh đang mài mực cho Hoàng thượng, Thời Tự thì trong lòng Ngài đùa giỡn, và Chiêu Nguyên công chúa nép một bên.

 

Vừa đến nơi, ánh mắt Tạ Tiễn lập tức khóa c.h.ặ.t lấy , vội vàng cúi đầu mũi giày.

 

Chiêu Nguyên công chúa nhận sự bất thường của , liền ghé tai hỏi nhỏ: "Ta từng nha ở hầu phủ, ức h.i.ế.p ?"

 

Ta nên gật đầu lắc đầu cho .

An Nhu Truyện

 

Chuyện Tạ Tiễn thích Chiêu Nguyên công chúa, liệu tỷ ?

 

Và tỷ thích Tạ Tiễn ?

 

Nói một cách công bằng, khi là thế của tỷ , trong lòng cũng từng nảy sinh chút oán hận.

 

nhiều năm trôi qua, buông bỏ Tạ Tiễn, tự nhiên cũng còn oán trách tỷ nữa.

 

Chưa kể giờ đây tỷ còn là tỷ tỷ ruột thịt của .

 

Nam nhân sánh với tỷ tỷ chứ.

 

Ta nhích gần tỷ một chút, hạ thấp giọng: "Trước khi tỷ hòa , từng thích ai ?"

 

Chiêu Nguyên công chúa suy nghĩ một lát, gật đầu: "Có."

 

Trong lòng lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo: "Là ai?"

 

Tạ Tiễn ?

 

Tạ Tiễn coi là thế của tỷ , loại nam nhân tuyệt đối thể lấy!

 

Chiêu Nguyên công chúa định mở lời thì giọng của Tạ Tiễn ngắt ngang.

 

"Hoàng thượng, Cửu hoàng t.ử Bắc Nhung đăng cơ, gửi thư yêu cầu triều trao trả Chiêu Nguyên công chúa, rằng công chúa là biểu tượng hòa bình của hai nước."

 

Ta chú ý thấy khi nhắc đến Cửu hoàng t.ử Bắc Nhung, sắc mặt Chiêu Nguyên công chúa tái nhợt trong chốc lát.

 

Tỷ đang sợ hãi.

 

Ta do dự nắm lấy tay tỷ , dùng ánh mắt để trấn an.

 

Tỷ gượng với một cái: "Ta ."

 

"Chát" một tiếng, Hoàng thượng đập mạnh tay xuống án thư.

 

"Lúc bắt công chúa tuẫn táng nàng là biểu tượng hòa bình? Chẳng qua chỉ tìm cớ xuất binh mà thôi."

 

"Truyền lệnh xuống, bảo Cố tướng quân chỉnh đốn binh mã, lập tức lên đường biên cảnh. Nếu Bắc Nhung dám xâm phạm, hãy g.i.ế.c cho chúng còn manh giáp!"

 

"Tuân lệnh!"

 

Hoàng thượng phất tay: "Lui ."

 

"Thần... còn một việc nữa." Tạ Tiễn bỗng nhiên về phía .

 

Ta đột nhiên cảm thấy điềm chẳng lành.

 

"Thần cầu cưới Thất công chúa, mong Hoàng thượng ân chuẩn."

 

Trong điện im bặt, đến cả tiếng kim rơi cũng thể thấy.

 

Ta còn kịp phản ứng, Thời Tự nổi đóa .

 

"Không cho, cho!"

 

Nó giận dữ leo xuống khỏi đùi Hoàng thượng, hai tay chống hông, khí thế hừng hực.

 

"Nương về cung là ngươi đòi cưới, tâm địa chắc chắn bất chính. Nói , ngươi mục đích gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-phu-hoang-thanh/chuong-4.html.]

 

Thời Ninh cũng chắn mặt : "Nương lưu lạc dân gian nhiều năm, chịu đủ khổ cực, khó khăn lắm mới về cung. Khi tới đây còn dặn dò chúng con hiếu thuận bên cạnh Hoàng ngoại tổ. Việc ..."

 

Cô bé Hoàng thượng với vẻ mặt đáng thương vô cùng.

 

Hoàng thượng lập tức mủi lòng: "Chuyện bàn , ái khanh lui ."

 

Tạ Tiễn thở dài một tiếng: "Thần xin cáo lui."

 

Khóe môi cứ thế nhếch lên, nén .

 

Vừa ngẩng đầu lên, chạm thẳng ánh mắt của Tạ Tiễn.

 

Ta giả vờ như thấy.

 

Sau khi Tạ Tiễn rời , chúng dùng bữa tối cùng Hoàng thượng mới rời khỏi cung Dưỡng Tâm.

 

Hoàng thượng hạ chỉ ban cho phong hiệu Hòa Di, sắc phong hai đứa nhỏ Thế t.ử và Quận chúa, khiến hai đứa chúng nó vui sướng phát điên.

 

Khi trở về điện Phù Dung, hai đứa nhỏ giường cùng , miệng ngừng líu lo.

 

"Nương , con thích Hoàng ngoại tổ lắm."

 

"Nương , tên hầu gia cưới , cứ yên tâm, gật đầu thì bọn con tuyệt đối nhận lão cha ."

 

"Nương sẽ gật đầu , lão coi là thế , nương sẽ luyến tiếc lão ."

 

"..."

 

Ta vỗ nhẹ hai đứa: "Được , đến giờ ngủ ."

 

Sau khi dỗ dành hai đứa ngủ say, lên trần giường mà suy nghĩ.

 

Hóa , cũng họ.

 

Ta họ Tống, Tống Tuyết Thời.

 

Tống Thời Ninh, Tống Thời Tự.

 

Nhìn hai chị em đang ngủ say, khóe môi khẽ cong lên.

 

Ngày hôm , bảo cung nhân dẫn Thời Ninh và chơi, còn thì tìm A tỷ.

 

Ta cho rõ kẻ mà tỷ thích là ai mới .

 

Hai chị em tuyệt đối thể cùng rơi tay Tạ Tiễn!

 

chẳng ngờ, đến cửa điện Thiều Hoa, thấy một bóng dáng quen thuộc từ xa.

 

Ta vội vàng dừng bước, ẩn .

 

Tạ Tiễn và A tỷ đang trong sân, Tạ Tiễn lưng về phía nên thấy rõ vẻ mặt , nhưng vành mắt A tỷ đỏ, đang cố gắng giữ vững phong thái công chúa.

 

Tạ Tiễn từ trong ống tay áo lấy một miếng ngọc bội, đưa cho A tỷ.

 

Khoảng cách xa nên gì, chỉ mấy chữ đứt quãng.

 

"Hôm qua... cơ hội... Công chúa..."

 

Ý chắc là hôm qua cơ hội ở riêng với A tỷ nên đưa cho tỷ .

 

Khoảnh khắc thấy miếng ngọc bội, nước mắt A tỷ trào , hình lảo đảo như sắp ngã.

 

Ta nhịn nữa, lập tức xông ngoài.

 

"Tạ hầu gia xin hãy tự trọng!"

 

Ta kéo A tỷ lưng, trừng mắt Tạ Tiễn: "Hôm qua mới cưới , hôm nay tặng ngọc bội cho A tỷ của , Tạ Tiễn, ngươi ý gì đây?"

 

Khi thấy , Tạ Tiễn sững một chút, ngay đó mắt sáng rực lên, khóe môi nhếch cao.

 

"Thất công chúa đây là... đang ăn giấm ?"

 

Cái điệu bộ , y hệt như lúc trêu chọc ngày .

 

Ta nhất thời tức giận đến mức ăn kiêng nể: "Loại nam nhân núi trông núi nọ, lòng đổi như ngươi mà cũng đáng để ăn giấm ?"

 

"A tỷ, chúng !"

 

Ta lườm Tạ Tiễn một cái cháy mặt, kéo A tỷ nội điện.

 

Ta đang nghĩ cách khuyên nhủ A tỷ thì tỷ lên tiếng : "Muội thích Tạ hầu gia ?"

 

Đầu lắc như trống bỏi: "Không !"

 

Tỷ khẽ : "Vậy thì ăn giấm cái gì?"

 

Ta trợn tròn mắt: "A tỷ, đến cả tỷ cũng cho rằng đang ăn giấm?"

 

Tỷ nghiêng đầu, chút buồn : "Muội ăn giấm thì là gì? Ngày Tạ Tiễn cứ thích bám lấy , miệng thì bảo cho bám, nhưng chẳng cho rời nửa bước, thường xuyên cậy là công chúa mà ức h.i.ế.p ."

 

 

Loading...