Đao và Ngọc, Tướng quân là hồng trang, khi hạ độc phu quân thì kết tóc se tơ ---
Đôi mắt , bức đến mức còn chỗ nào để trốn.
Chàng nghiến răng nghiến lợi: "Thất công chúa, đôi nhi nữ bên cạnh nàng, giống cốt nhục của đến thế hả?"
Tim thắt một nhịp, nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh.
"Ta quen ngươi, cũng chẳng hiểu ngươi đang gì."
Tạ Tiễn tức giận đến mức bật : "Không quen ?"
Hắn đột nhiên giơ tay chặn kiệu của : "Khi lời , công chúa thấy c.ắ.n rứt lương tâm ?"
Ta siết c.h.ặ.t ống tay áo, chút luống cuống .
Thời Ninh "chát" một tiếng, gạt phăng tay Tạ Tiễn : "Ngươi là ai mà dám vô lễ với nương của như !"
Giọng tuy còn non nớt nhưng khí thế vô cùng hiên ngang.
Thời Tự cũng phụ họa theo: "Nương lưu lạc dân gian nhiều năm, mới hồi cung, chắc chắn ít kẻ trèo cao bám víu."
"Hừ, cha của chúng thì bước qua cửa ải của bọn !"
Nhìn bộ dạng bảo vệ của hai đứa nhỏ, kìm mà nước mắt lưng tròng.
Thời Ninh, Thời Tự, nương thể sống thiếu các con.
Thời Ninh hậm hực lệnh cho đám thái giám khiêng kiệu và thị vệ theo: "Nương là công chúa, phận cao quý vô ngần, đừng để loại mèo mả gà đồng nào cũng sáp gần, nếu các ngươi đừng trách khách khí. Còn mau !"
"Tuân lệnh, tuân lệnh."
Đám thái giám lúc mới vội vàng rảo bước tiếp tục về phía .
Tạ Tiễn lùi một bước, phát một tiếng khẽ đầy ẩn ý.
Ta thể cảm nhận ánh mắt của vẫn dính c.h.ặ.t cho đến tận góc rẽ, khi còn thấy nữa.
Trái tim đang treo lơ lửng bấy giờ mới buông xuống.
Đến nơi ở của , ngước ba chữ lớn bảng hiệu — Phủ Dung Điện.
Lý công công cùng rằng đây là cung điện ở từ thuở nhỏ.
Ta cố gắng tìm kiếm ký ức về nơi trong tâm trí nhưng chẳng nhớ gì.
Bước xuống kiệu trong điện, Thời Ninh và Thời Tự cũng tò mò ngó nghiêng khắp xung quanh.
Lý công công : "Mời công chúa nghỉ ngơi tại đây một lát, lát nữa Hoàng thượng sẽ triệu kiến công chúa. Nếu còn gì dặn dò, nô tài xin phép cáo lui."
Ta phất tay, Lý công công cung kính lui ngoài.
Người , Thời Tự lập tức nhịn nữa.
"Oa, san hô lớn quá!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-phu-hoang-thanh/chuong-3.html.]
"Oa, chỗ khảm vàng !"
"Oa, đây chính là nhà của chúng !"
Thời Tự hết sờ chỗ ngó chỗ , Thời Ninh lườm nó một cái về phía .
Ta linh cảm chuyện chẳng lành.
Thời Tự thì hiếu động, còn Thời Ninh trầm hơn nhiều, cũng thông minh hơn hẳn những đứa trẻ cùng lứa.
Quả nhiên, con bé mở miệng hỏi —
"Nương , nam nhân lúc nãy là cha của bọn con ?"
Thời Tự cũng chạy nhảy nữa, lạch bạch chạy gần.
"Là nương ? Con thấy tỷ tỷ và trông khá giống ."
Thời Ninh lườm nó một cái: "Đừng mấy lời xui xẻo đó."
Hai đôi mắt tròn xoe chằm chằm , trong lòng thấy chột , thở dài đầy bất lực.
"Chuyện là thế ..."
Ta đem chuyện từng nha ở hầu phủ, Tạ Tiễn coi là thế kể hết cho hai đứa nhỏ .
Thời Ninh cau mày, vẻ mặt vui: "Nương bỏ trốn là sáng suốt, loại nam nhân đó thể lấy ."
Thời Tự thì đanh mặt : "Đáng lẽ nương nên trộm sạch cả cái hầu phủ đó mới đúng."
Ta và Thời Ninh đồng loạt lườm nó.
Thời Tự ngơ ngác: "Con gì sai ?"
Ta xoa xoa đầu hai đứa nhỏ: "Được , nghỉ ngơi chút , lát nữa còn diện thánh đấy."
Đối với cha là Hoàng thượng ...
Ta cũng chẳng nhớ chút gì.
Chỉ là đường về loáng thoáng rằng, và Chiêu Nguyên công chúa đều do Quý phi sinh . Quý phi là thanh mai trúc mã của Hoàng thượng, hai tình thâm ý trọng, nhưng bà vì khó sinh mà qua đời.
Vì Hoàng thượng dồn hết tình yêu dành cho Quý phi lên và Chiêu Nguyên công chúa, cực kỳ sủng ái chúng .
Sau đó xảy biến cố cung đình, thất lạc từ đó, Hoàng thượng vì chuyện mà lâm bệnh một trận nặng.
Ta tỉ mỉ tính toán thời gian, năm xảy biến cố đó vặn mười tuổi.
Mà năm đến hầu phủ cũng là mười tuổi.
Cho nên, mất tích, mà là ở hầu phủ nha .
Điều cũng giải thích tại hầu phủ kiêng dè việc khác bàn tán về và Chiêu Nguyên công chúa đến .
Họ chắc chắn rõ phận của , nhưng tại ... giấu ?
An Nhu Truyện